Trần Nguyễn Ngọc Cương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Nguyễn Ngọc Cương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Dấu ấn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trên thế giới

Sự vinh danh từ UNESCO: Năm 1987, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) đã ra Nghị quyết vinh danh Người là "Anh hùng giải phóng dân tộc và Nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam". Đây là sự công nhận cao quý nhất của cộng đồng quốc tế đối với những đóng góp của Người cho nhân loại.

Các tượng đài và khu tưởng niệm: Có khoảng 35 tượng đài và khu tưởng niệm về Chủ tịch Hồ Chí Minh tại hơn 20 quốc gia trên khắp các châu lục (như Nga, Pháp, Cuba, Ấn Độ, Trung Quốc, Thái Lan...). Điều này cho thấy sự kính trọng sâu sắc mà chính phủ và nhân dân các nước dành cho Người.

Những con đường mang tên Hồ Chí Minh: Tại nhiều quốc gia như Algeria, Mexico, Nga, Angola... có những đại lộ, quảng trường và con đường lớn được vinh dự mang tên Người. Ví dụ: Quảng trường Hồ Chí Minh tại thủ đô Moscow (Nga) hay Đại lộ Hồ Chí Minh tại Luanda (Angola).

Biểu tượng của tự do và hòa bình: Đối với nhân dân các nước đang đấu tranh giành độc lập ở Á - Phi - Mỹ Latinh, Bác Hồ là nguồn cảm hứng và cổ vũ to lớn. Họ coi Người là biểu tượng của tinh thần bất khuất, lòng nhân ái và khát vọng hòa bình cho toàn nhân loại.

Tình cảm của các học giả và nghệ sĩ: Rất nhiều nhà văn, nhà thơ và nhạc sĩ quốc tế đã sáng tác các tác phẩm ca ngợi Bác. Họ thường nhắc đến Người với sự ngưỡng mộ về một nhân cách lớn: vô cùng vĩ đại nhưng lại hết sức giản dị và gần gũi.

Dấu ấn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trên thế giới

Sự vinh danh từ UNESCO: Năm 1987, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) đã ra Nghị quyết vinh danh Người là "Anh hùng giải phóng dân tộc và Nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam". Đây là sự công nhận cao quý nhất của cộng đồng quốc tế đối với những đóng góp của Người cho nhân loại.

Các tượng đài và khu tưởng niệm: Có khoảng 35 tượng đài và khu tưởng niệm về Chủ tịch Hồ Chí Minh tại hơn 20 quốc gia trên khắp các châu lục (như Nga, Pháp, Cuba, Ấn Độ, Trung Quốc, Thái Lan...). Điều này cho thấy sự kính trọng sâu sắc mà chính phủ và nhân dân các nước dành cho Người.

Những con đường mang tên Hồ Chí Minh: Tại nhiều quốc gia như Algeria, Mexico, Nga, Angola... có những đại lộ, quảng trường và con đường lớn được vinh dự mang tên Người. Ví dụ: Quảng trường Hồ Chí Minh tại thủ đô Moscow (Nga) hay Đại lộ Hồ Chí Minh tại Luanda (Angola).

Biểu tượng của tự do và hòa bình: Đối với nhân dân các nước đang đấu tranh giành độc lập ở Á - Phi - Mỹ Latinh, Bác Hồ là nguồn cảm hứng và cổ vũ to lớn. Họ coi Người là biểu tượng của tinh thần bất khuất, lòng nhân ái và khát vọng hòa bình cho toàn nhân loại.

Tình cảm của các học giả và nghệ sĩ: Rất nhiều nhà văn, nhà thơ và nhạc sĩ quốc tế đã sáng tác các tác phẩm ca ngợi Bác. Họ thường nhắc đến Người với sự ngưỡng mộ về một nhân cách lớn: vô cùng vĩ đại nhưng lại hết sức giản dị và gần gũi.

a. Khái quát hành trình từ năm 1911 đến năm 1917

Trong giai đoạn này, Nguyễn Tất Thành đã thực hiện một cuộc hành trình vạn dặm qua nhiều châu lục để quan sát và học hỏi:

Năm 1911: Ngày 5/6, từ bến cảng Nhà Rồng (Sài Gòn), Người rời Tổ quốc trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville để sang phương Tây.

1911 - 1917: Người đi qua nhiều quốc gia ở Châu Á, Châu Âu, Châu Phi và Châu Mỹ.

Người làm đủ mọi nghề để sống và hoạt động (phụ bếp, quét tuyết, bồi bàn...).

Việc tiếp xúc với nhiều dân tộc bị áp bức và các nước tư bản giúp Người nhận ra rằng: Ở đâu bọn đế quốc, thực dân cũng tàn bạo; ở đâu người lao động cũng bị áp bức, bóc lột.

Năm 1917: Người từ Anh trở lại Pháp, tham gia vào các hoạt động yêu nước tại đây và chuẩn bị cho một bước ngoặt lớn trong nhận thức.

b. Lựa chọn con đường cách mạng vô sản

Lý do Nguyễn Ái Quốc lựa chọn con đường này:

Sự thất bại của các con đường trước đó: Người nhận thấy các con đường cứu nước theo xu hướng phong kiến (Cần Vương) hay dân chủ tư sản (Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh) đều không mang lại độc lập thực sự cho dân tộc.

Ảnh hưởng của Cách mạng tháng Mười Nga (1917): Đây là cuộc cách mạng triệt để nhất, giải phóng người lao động và các dân tộc bị áp bức.

Tìm thấy chân lý: Sau khi đọc Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa của Lênin (1920), Người đã khẳng định: "Muốn cứu nước và giải phóng dân tộc không có con đường nào khác con đường cách mạng vô sản".

Nội dung cơ bản của con đường cứu nước do Nguyễn Ái Quốc xác định:

Tính chất: Cách mạng giải phóng dân tộc là một bộ phận của cách mạng vô sản thế giới.

Lực lượng: Phải dựa vào sức mạnh của khối liên minh công - nông làm gốc.

Lãnh đạo: Phải có một Đảng Cộng sản (đảng của giai cấp công nhân) lãnh đạo theo học thuyết Mác - Lênin.

Mục tiêu: Giải phóng dân tộc gắn liền với giải phóng giai cấp, độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội.

a. Khái quát hành trình từ năm 1911 đến năm 1917

Trong giai đoạn này, Nguyễn Tất Thành đã thực hiện một cuộc hành trình vạn dặm qua nhiều châu lục để quan sát và học hỏi:

Năm 1911: Ngày 5/6, từ bến cảng Nhà Rồng (Sài Gòn), Người rời Tổ quốc trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville để sang phương Tây.

1911 - 1917: Người đi qua nhiều quốc gia ở Châu Á, Châu Âu, Châu Phi và Châu Mỹ.

Người làm đủ mọi nghề để sống và hoạt động (phụ bếp, quét tuyết, bồi bàn...).

Việc tiếp xúc với nhiều dân tộc bị áp bức và các nước tư bản giúp Người nhận ra rằng: Ở đâu bọn đế quốc, thực dân cũng tàn bạo; ở đâu người lao động cũng bị áp bức, bóc lột.

Năm 1917: Người từ Anh trở lại Pháp, tham gia vào các hoạt động yêu nước tại đây và chuẩn bị cho một bước ngoặt lớn trong nhận thức.

b. Lựa chọn con đường cách mạng vô sản

Lý do Nguyễn Ái Quốc lựa chọn con đường này:

Sự thất bại của các con đường trước đó: Người nhận thấy các con đường cứu nước theo xu hướng phong kiến (Cần Vương) hay dân chủ tư sản (Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh) đều không mang lại độc lập thực sự cho dân tộc.

Ảnh hưởng của Cách mạng tháng Mười Nga (1917): Đây là cuộc cách mạng triệt để nhất, giải phóng người lao động và các dân tộc bị áp bức.

Tìm thấy chân lý: Sau khi đọc Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa của Lênin (1920), Người đã khẳng định: "Muốn cứu nước và giải phóng dân tộc không có con đường nào khác con đường cách mạng vô sản".

Nội dung cơ bản của con đường cứu nước do Nguyễn Ái Quốc xác định:

Tính chất: Cách mạng giải phóng dân tộc là một bộ phận của cách mạng vô sản thế giới.

Lực lượng: Phải dựa vào sức mạnh của khối liên minh công - nông làm gốc.

Lãnh đạo: Phải có một Đảng Cộng sản (đảng của giai cấp công nhân) lãnh đạo theo học thuyết Mác - Lênin.

Mục tiêu: Giải phóng dân tộc gắn liền với giải phóng giai cấp, độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội.