👑FISH🐟
Giới thiệu về bản thân
I don't know English
Giữa nhịp sống hối hả của thành phố, có những lúc em chợt thèm được trở về một nơi thật yên bình, nơi có mùi đất quen, có tiếng gió đồng và có bóng dáng thân thương của bà ngoại. Chính vì thế, lần về thăm quê cùng bố mẹ và anh đã trở thành một kỉ niệm sâu sắc, in đậm trong tâm trí em đến tận bây giờ.
Chúng em rời thành phố từ sáng sớm. Con đường về quê như dài ra theo từng vòng bánh xe lăn chậm. Qua ô cửa kính, những dãy nhà cao tầng dần biến mất, nhường chỗ cho hàng tre xanh rì rào trong gió, cho những cánh đồng lúa trải dài mênh mông. Không khí nơi quê ngoại trong lành, mát dịu, mang theo hương lúa non và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm khiến lòng em nhẹ nhõm lạ thường.
Ngôi nhà của bà ngoại hiện ra nhỏ bé nhưng ấm cúng, nép mình bên vườn cây rợp bóng. Bà đứng chờ sẵn trước hiên, dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng như sương. Vừa nhìn thấy chúng em, bà mỉm cười hiền hậu, nụ cười làm sáng cả khoảng sân quê. Bàn tay bà nắm lấy tay em, thô ráp nhưng ấm áp, khiến em cảm nhận rõ ràng sự yêu thương thầm lặng mà bà dành cho con cháu.
Những ngày ở quê trôi qua chậm rãi và yên bình. Buổi sáng, em theo bà ra vườn tưới cây, lắng nghe tiếng chim ríu rít trên tán lá. Buổi trưa, cả gia đình quây quần bên mâm cơm quê giản dị với canh rau, cà muối, cá kho. Những món ăn không cầu kỳ nhưng lại ngon đến lạ, bởi trong đó có sự chắt chiu và tấm lòng của bà ngoại. Nhìn bà ân cần gắp thức ăn cho từng người, em chợt nhận ra thời gian đã khiến lưng bà còng hơn, bước chân bà chậm hơn.
Buổi chiều, em cùng anh ra bờ ao thả cần câu, còn bà ngồi dưới gốc cây kể chuyện ngày xưa. Giọng bà trầm ấm, chậm rãi, kể về tuổi thơ gian khó, về những năm tháng mẹ lớn lên nơi làng quê nghèo. Mỗi câu chuyện như một mảnh ghép của quá khứ, giúp em hiểu hơn về gia đình và trân trọng những điều mình đang có.
Ngày trở lại thành phố, bà tiễn cả nhà ra tận cổng. Dáng bà nhỏ bé đứng lặng giữa con đường làng quen thuộc khiến em không khỏi nghẹn ngào. Em ngoái nhìn lại thật lâu, trong lòng thầm mong thời gian trôi chậm lại.
Chuyến về thăm quê ấy không chỉ là một kỉ niệm đẹp, mà còn là bài học sâu sắc về tình thân, về cội nguồn. Nó nhắc nhở em phải biết yêu thương, quan tâm và gìn giữ những giá trị bình dị nhưng thiêng liêng của gia đình và quê hương.
Có những lúc niềm vui thì cũng không phải mãi mãi...
Vào năm 2024 bà ngoại em cũng là người giúp em có một tuổi thơ tràn đầy niềm vui, đã ra đi trong nỗi xót xa, bi thương của gia đình và họ hàng. Sự ra đi đột ngột của bà khiến em không ngờ được ngày này đến nhanh như thế...
( Tác giả: Vũ Minh Hoàng)
Đến đoạn cuối viết tự dưng mình lại khóc...
Chẳng lẽ là nhớ bà sao... ?
Ok luôn đang chán
Trả lời ngàn câu vẫn không nổi 1GP đâu bạn.
Chỉ có các CTV, giáo viên và admin mới có thể tick 2GP.
Non xanh nước biếc quê mình,
Việt Nam gấm vóc hữu tình nên thơ.
Trường Sơn mây phủ đợi chờ,
Sóng vang Biển Lớn đẩy bờ Hạ Long.
Huế xưa tím cả chiều hong,
Sông Hương lững lờ in bóng cầu Tràng.
Tây Bắc mờ sương bồng bềnh,
Ruộng bậc thang trải long lanh nắng vàng.
Sài Gòn nhộn nhịp thời gian,
Nha Trang biển gọi mênh mang gió trời.
Đất nước đẹp mãi muôn đời,
Tự hào Tổ quốc rạng ngời Việt Nam.
( Tác giả Vũ Minh Hoàng )
Bạn chỉ dùng AI để gửi những lời chúc tới cô Hoài, sao bạn không tự làm để gửi cô đi ?
Tôi biết bạn muốn gây sự chú ý nhưng bạn cũng không nên chép AI chứ ?
Bạn nghĩ làm nổi chữ lên là mình không biết à ?
Chép AI à ?
Tránh học sinh nhắn chửi bậy linh tinh á
olm-1.357145620 join lớp mình để mình đổi hộ nha !