Đào Thu Giang
Giới thiệu về bản thân
a. Các bộ phận của một dòng sông lớn:
• Thượng lưu (đầu nguồn)
• Trung lưu
• Hạ lưu
Mối quan hệ giữa mùa lũ của sông với nguồn cung cấp nước:
• Nếu nguồn nước chủ yếu là mưa → mùa lũ thường vào mùa mưa.
• Nếu nguồn nước từ băng tuyết tan → mùa lũ vào mùa xuân hoặc mùa hạ.
• Nếu nguồn nước từ nhiều nguồn (mưa, băng tuyết, nước ngầm) → mùa lũ có thể kéo dài hơn.
⸻
b. Vai trò của nước sông, hồ đối với đời sống và sản xuất:
• Cung cấp nước sinh hoạt cho con người.
• Cung cấp nước tưới cho nông nghiệp.
• Phát triển giao thông đường thủy.
• Nuôi trồng thủy sản và phát điện.
a. Một số quốc gia Đông Nam Á phong kiến từ thế kỉ VII đến thế kỉ X:
- Chăm-pa
- Chân Lạp
- Srivijaya (Sri Vi-giay-a)
- Pa-gan (Mi-an-ma)
b. Vị trí hình thành của các quốc gia trên:
- Chăm-pa: Ở miền Trung Việt Nam ngày nay.
- Chân Lạp: Ở khu vực Campuchia ngày nay.
- Srivijaya: Ở đảo Sumatra của Indonesia.
- Pa-gan: Ở Myanmar (Mi-an-ma) ngày nay.
- Đá mẹ: Là vật chất ban đầu tạo nên đất.
- Khí hậu: Nhiệt độ và lượng mưa ảnh hưởng đến quá trình phong hoá và hình thành đất.
- Sinh vật: Cây cối, vi sinh vật, động vật làm cho đất tơi xốp và tạo mùn.
- Địa hình: Nơi cao, dốc hay thấp ảnh hưởng đến độ dày và tính chất của đất.
- Thời gian: Đất cần thời gian rất dài để hình thành.
b. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng ô nhiễm đất ở nước ta:
- Sử dụng quá nhiều phân bón hóa học và thuốc trừ sâu trong nông nghiệp.
- Rác thải sinh hoạt và công nghiệp không được xử lí đúng cách.
- Nước thải từ nhà máy, khu công nghiệp thấm vào đất.
- Khai thác khoáng sản và chặt phá rừng làm đất bị thoái hóa và ô nhiễm.
Câu 2:Thói bắt chước một cách mù quáng có thể gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng đối với con người trong cuộc sống. Thứ nhất, khi chỉ tập trung sao chép người khác, chúng ta sẽ dần đánh mất đi cá tính và bản sắc độc đáo của chính mình, khiến bản thân trở nên mờ nhạt và thiếu sự khác biệt. Thứ hai, việc bắt chước thường khiến con người dựa dẫm, không chịu tự tìm tòi và phát triển khả năng tiềm ẩn của bản thân, dẫn đến thiếu sự sáng tạo trong công việc và học tập. Thứ ba, giống như chú Vẹt trong truyện, khi đối diện với thử thách thực sự hoặc khi bị yêu cầu thể hiện chính mình, người bắt chước sẽ cảm thấy bối rối, thiếu tự tin và dễ dàng thất bại. Tóm lại, để thành công và có được giá trị đích thực, mỗi người cần phải dũng cảm khai phá và phát huy tài năng riêng thay vì chỉ sống trong cái bóng của người khác.
Câu 2:Trong hành trình lớn lên của mỗi người, có những trải nghiệm không chỉ là kỉ niệm mà còn là những bài học lớn, thay đổi cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống. Đối với em, đó chính là chuyến thăm Mái ấm Tình thương Hoa Sen cùng các bạn trong lớp vào một chiều cuối đông năm ngoái. Trải nghiệm ấy không chỉ mang đến sự sẻ chia mà còn giúp em học được bài học vô giá về lòng biết ơn và sự đồng cảm sâu sắc.Chuyến đi được cô giáo chủ nhiệm phát động. Cả lớp em ai cũng háo hức và tích cực chuẩn bị. Chúng em thu gom sách vở, quần áo còn tốt, cùng nhau gói ghém những suất quà bánh nhỏ. Tiết mục văn nghệ được tập luyện kĩ càng, dù còn vụng về nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Trên chuyến xe đi đến mái ấm, dù trời se lạnh nhưng không khí lại vô cùng ấm áp bởi sự rộn ràng và mong chờ của cả nhóm.Khi cánh cổng Mái ấm Tình thương Hoa Sen mở ra, ấn tượng đầu tiên của em là sự bình yên và sạch sẽ đến lạ. Nơi đây không lộng lẫy, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp. Điều khiến em xúc động nhất là ánh mắt của những người sống ở đó. Họ là những em nhỏ mồ côi, những cụ già không nơi nương tựa, nhưng ánh mắt họ vẫn ánh lên niềm hy vọng và sự hiền lành.
Em được phân công phụ trách nhóm trò chơi với các em nhỏ. Trong số đó, em đặc biệt chú ý đến bé Mai, một cô bé khoảng bảy tuổi bị khiếm thị bẩm sinh. Bé không thể nhìn thấy, nhưng lại có giọng hát rất trong trẻo và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng. Khi em hướng dẫn bé chơi chuyền bóng, dù gặp khó khăn, bé vẫn cố gắng lắng nghe và tham gia rất nhiệt tình. Chính sự lạc quan vô bờ bến ấy của bé Mai đã làm em thấy nghẹn lại.
Chúng em cùng nhau ca hát, nhảy múa, và trao tận tay những món quà nhỏ. Khi trao cho bé Mai một con gấu bông, bé ôm chặt nó vào lòng, khuôn mặt ánh lên niềm vui sướng thật sự. Khoảnh khắc ấy, em nhận ra rằng, niềm vui đôi khi đến từ những điều rất giản dị mà chúng ta thường bỏ qua.Lúc đó, em chợt nghĩ về bản thân. Đôi khi em còn cằn nhằn vì những chuyện nhỏ nhặt, hay phàn nàn về những món đồ chơi không được như ý. Nhưng khi nhìn những người kém may mắn hơn mình, em mới nhận ra mình đã may mắn biết bao khi có một gia đình trọn vẹn, được ăn học đầy đủ và có sức khỏe lành lặn. Cảm giác xót xa ban đầu đã dần chuyển thành lòng trân trọng và biết ơn vô hạn đối với cuộc sống của mình.Chuyến đi kết thúc, chúng em phải chia tay trong sự bịn rịn. Lời hứa "hẹn gặp lại" được trao nhau bằng những cái ôm thật chặt. Trải nghiệm tại Mái ấm Tình thương Hoa Sen là một dấu mốc quan trọng đối với em. Nó không chỉ là câu chuyện để kể lại, mà là một bài học sâu sắc về tình người. Em tự hứa với bản thân sẽ luôn mở rộng trái tim, sống có trách nhiệm, biết sẻ chia và trân trọng từng phút giây hạnh phúc mà mình đang có.
câu 1:Thói bắt chước một cách mù quáng có thể gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng đối với con người trong cuộc sống. Thứ nhất, khi chỉ tập trung sao chép người khác, chúng ta sẽ dần đánh mất đi cá tính và bản sắc độc đáo của chính mình, khiến bản thân trở nên mờ nhạt và thiếu sự khác biệt. Thứ hai, việc bắt chước thường khiến con người dựa dẫm, không chịu tự tìm tòi và phát triển khả năng tiềm ẩn của bản thân, dẫn đến thiếu sự sáng tạo trong công việc và học tập. Thứ ba, người bắt chước thường không hiểu rõ ý nghĩa cốt lõi của điều mình làm mà chỉ làm theo vẻ ngoài, nên dễ thất bại khi đối diện với thử thách thực sự. Tóm lại, để thành công và có được giá trị đích thực, mỗi người cần phải dũng cảm khai phá và phát huy tài năng riêng thay vì chỉ sống trong cái bóng của người khác.
Câu 1:Câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ ba.
Dấu hiệu nhận biết: Người kể chuyện giấu mình, gọi tên các nhân vật là Chim Khuyên, Vẹt, Ếch, và dùng các đại từ như "nó" (để chỉ Vẹt). Người kể chuyện có thể kể mọi chuyện, từ hành động bên ngoài đến suy nghĩ bên trong của nhân vật (ví dụ: "Nó không làm sao nghĩ ra cho được tiếng hót của mình nữa.").
Câu 2:Dưới đây là 02 từ láy có trong câu chuyện:
1. liêu điêu (Ví dụ: "...tiếng Liễu Điêu kêu:")
2. rũ rượi (Ví dụ: "Vẹt nhún cố, hú rũ rợ.")
(Ngoài ra còn các từ láy khác như: nhảy nhót, líu ríu, vươn vẩn)
Câu 3:Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì nó có các đặc điểm sau:
1. Nhân vật là loài vật: Các nhân vật chính là chim (Vẹt, Chim Khuyên, Chích Choè) và ếch, được nhân hóa.
2. Hành động và suy nghĩ như con người: Các loài vật có suy nghĩ ("Vẹt tủm tỉm"), biết hát, thi tài, làm giám khảo, và nói chuyện với nhau.
3. Mang tính giáo dục: Câu chuyện nhằm truyền tải một bài học đạo đức ý nghĩa về sự tự lập, tự tin và giá trị của bản thân.
Câu 4:Em không đồng tình với hành động bắt chước tiếng hót của Vẹt.
• Lý do:
• Vẹt đã đánh mất bản thân: Vẹt chỉ lo bắt chước người khác mà quên đi tiếng hót tự nhiên của mình. Khi bị yêu cầu "hát lên tiếng hót của chính mình", Vẹt đã hoàn toàn bối rối và không làm được, trở nên hoảng hốt.
• Giá trị không bền vững: Sự bắt chước chỉ mang lại tiếng cười nhất thời, nhưng nó không phải là tài năng thật sự của Vẹt. Cuối cùng, Vẹt không có gì đặc sắc để thể hiện.
Câu 5:Từ câu chuyện về Vẹt, em rút ra bài học: Hãy biết trân trọng và phát huy giá trị riêng của bản thân mình.
• Bài học cụ thể:
• Mỗi người đều có những tài năng, điểm mạnh độc đáo riêng.
• Đừng nên quá tập trung vào việc bắt chước người khác mà đánh mất đi cá tính, bản sắc của chính mình.
• Phải tự tin vào bản thân và sống thật với những gì mình có. Sống thật mới là điều ý nghĩa và bền vững nhất.
Trong suốt những năm học cấp Một, em luôn nuôi dưỡng niềm đam mê lớn với môn bóng rổ. Em đã dành nhiều thời gian luyện tập và được chọn vào đội tuyển của trường. Trải nghiệm buồn nhưng đầy ý nghĩa nhất đối với em là trận chung kết giải đấu thành phố năm ngoái.
Hôm đó, toàn đội đã thi đấu rất nỗ lực và gần như chạm tay vào chiếc cúp Vô địch. Trận đấu căng thẳng đến những giây cuối cùng. Khi tỉ số đang hòa, em được giao nhiệm vụ thực hiện cú ném quyết định. Cả sân vận động nín thở. Em cố gắng hết sức, nhưng trái bóng chệch khỏi vành rổ trong gang tấc. Đội em thua cuộc với tỉ số sát nút.
Khoảnh khắc tiếng còi kết thúc vang lên, một cảm giác thất vọng và tội lỗi lớn bao trùm lấy em. Em đã bật khóc nức nở, cảm thấy mình là người làm lỡ cơ hội của cả đội. Đêm đó, em đã không thể ngủ được.
Sau thất bại, em nhận ra rằng buồn bã không giúp được gì. Chính chiếc cúp Bạc và giọt nước mắt hôm ấy đã dạy em một bài học vô giá:
• Không phải lúc nào nỗ lực cũng đổi lại thành công ngay lập tức.
• Quan trọng hơn, em đã học được về tinh thần đồng đội và chấp nhận sai lầm. Các bạn trong đội không trách móc mà chỉ an ủi và động viên em.
Em hiểu rằng, thất bại chỉ là một phần của hành trình trưởng thành, nó giúp em nhìn rõ những điểm yếu cần khắc phục. Kể từ đó, em chăm chỉ tập luyện hơn, không chỉ để chiến thắng mà còn để đối mặt với những thử thách mới bằng một tinh thần kiên cường hơn.
Trải nghiệm buồn đó giờ đây đã trở thành động lực to lớn, nhắc nhở em phải luôn cố gắng hết mình.
Bạn có muốn tôi viết một bài văn khác với chủ đề tương tự, ví dụ như về việc mất đi một món đồ vật yêu thích hoặc một lần mắc lỗi lớn không?
Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại gì?
Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại (hoặc truyện ngắn).
Câu 2:Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh ấm áp và được che chở bởi áo gai xù xì của chúng, nép vào tay mẹ trên cây.
Cụ thể, trong đoạn: "Ôi sao gai xù xìa thật chặt chội. Lớn vẫn nằm im trong lớp áo gai xù xì, nép vào một cánh tay mẹ. Lòng chẳng muốn chui khỏi tầm áo ôm ấp, an toàn đó chút nào."
Câu 3:Từ láy: xù xì chỉ đặc điểmbề mặt thô ráp không bằng phẳng có nhiều gai nhọn hoặc vật nhô ra tạo cảm giác loạng xạo khi chạm
Từ lấy:manh manh chỉ trạng thái yếu ớt bé nhỏ dễ bị tổn thương cần được bảo vệ thường dùng để tả vật hoặc người rất nhỏ
Câu 4:từ xưng hô tôi thể hiện nhân vật hạt dẻ gai là một nhân vật được nhân hóa mang đặc điểm con người trong chuyển động đặc điểm thể hiện thể hiện khả năng tự nhận thức biết mình là ai mình đang ở đâu thể hiện khả năng của suy nghĩ cảm xúc biết sợ hãi nếu cảm thấy ấm áp biết nói lời như một chủ thể sống động có
Câu 5:từ văn bản trên em có thể rút ra một số bài học như sau:sự trưởng thành và tự lập dù muốn nép mãi trong sự che chở ấm áp của gia đình tấm áo ôm ấp an toàn mỗi cá nhân như hạt dẻ gai cũng cần phải dũng cảm để bước ra ngoài rời khỏi cành và tự lập để bắt đầu cuộc sống mới thực hiện ước mơ điều đó có đáng
giá trị của gia đình:luôn biết ơn và trân trọng tình yêu thương sự che chở mà cha mẹ đã giành cho sự ấm áp của gia đình là điểm tựa để ta vững vàng khi bước vào đời