Trương Tuấn Tú
Giới thiệu về bản thân
Bài 2:
Hoàng Trung Thông là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền thơ ca cách mạng Việt Nam. Thơ ông thường mang vẻ đẹp giản dị, mộc mạc nhưng chứa đựng tình cảm chân thành, sâu sắc. Bài thơ "Bộ đội về làng" là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của ông, khắc họa tình quân dân thắm thiết trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ mà hào hùng. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, không khí náo nức, hân hoan khi đoàn quân trở về đã lan tỏa khắp không gian: "Các anh về / Mái ấm nhà vui / Tiếng hát câu cười / Rộn ràng xóm nhỏ." Điệp từ "Các anh về" được lặp lại như một tiếng reo vui đầy tự hào. Sự xuất hiện của các chiến sĩ đã làm thay đổi hoàn toàn diện mạo của xóm nghèo. Âm thanh của "tiếng hát câu cười" xua tan vẻ tĩnh mịch, đem lại sức sống mới cho những mái lá đơn sơ. Niềm vui ấy không chỉ dừng lại ở âm thanh mà còn hiện hữu qua những hình ảnh cụ thể, sinh động: "Các anh về / Tưng bừng trước ngõ / Lớp lớp đàn em hớn hở chạy theo sau." Hình ảnh "lớp lớp đàn em" chạy theo sau cho thấy sự gần gũi, thân thuộc giữa người lính và trẻ thơ. Các anh không phải là những người xa lạ mà là những người anh, người chú thân thương. Đặc biệt, hình ảnh người mẹ già hiện lên đầy xúc động: "Mẹ già bịn rịn áo nâu / Vui đàn con ở rừng sâu mới về." Từ láy "bịn rịn" kết hợp với hình ảnh "áo nâu" đã khắc họa chân thực vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam tần tảo, giàu tình yêu thương. Mẹ coi các chiến sĩ như chính những đứa con ruột thịt của mình sau bao ngày chinh chiến ở "rừng sâu" nay trở về bình an. Cách gọi "đàn con" cho thấy sự gắn bó máu thịt giữa quân và dân – một mối quan hệ không gì có thể chia cắt. Dù "Làng tôi nghèo / Mái lá nhà tre", nhưng sự thiếu thốn về vật chất ấy đã được bù đắp bằng sự giàu có của tình người. Bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt, lúc nhanh mạnh như bước chân hành quân, lúc trầm lắng như lời tâm tình. Ngôn ngữ thơ giản dị, gần gũi với đời sống hằng ngày của người nông dân, giúp bài thơ dễ dàng đi vào lòng người. Tóm lại, qua bài thơ "Bộ đội về làng", Hoàng Trung Thông đã xây dựng nên một tượng đài về tình quân dân cá nước. Tác phẩm không chỉ là một bức tranh sinh động về cuộc sống kháng chiến mà còn là lời khẳng định về sức mạnh của sự đoàn kết, đó chính là nguồn cội làm nên mọi thắng lợi của dân tộc Việt Nam. Những vần thơ ấm áp ấy vẫn sẽ mãi vang vọng, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ gian khổ nhưng đầy nghĩa tình.
Câu 1
Thông tin chính mà tác giả muốn chuyển tải là những kiến thức khoa học cơ bản về bão, bao gồm định nghĩa, đặc điểm (mắt bão), nguyên nhân hình thành và những tác động/hậu quả của bão đối với đời sống con người.
Câu 2:
Theo tác giả, sự khác nhau cơ bản giữa bão và mắt bão là: Bão: Là một hệ thống thời tiết quy mô lớn với gió xoáy mạnh và mưa lớn. Mắt bão: Là vùng trung tâm của cơn bão. Tại đây, thời tiết thường yên tĩnh, quang đãng, ít mây và gió nhẹ, trái ngược hoàn toàn với sự dữ dội của các vùng xung quanh trong cùng cơn bão.
Câu 3:
a. Thành phần biệt lập: Thành phần biệt lập trong câu là: (mắt bão lỗ kim). Đây là thành phần phụ chú, dùng để giải thích rõ hơn cho cụm từ "mắt bão siêu nhỏ" đứng trước nó. b. Kiểu câu theo mục đích nói: Câu: "Nhắc tới bão là nhắc tới những kí ức đau buồn... là cực kì lớn." Đây là câu trần thuật (dùng để kể, xác nhận hoặc trình bày một nhận định về hậu quả của bão).
Câu 4:
Cách triển khai thông tin: Tác giả triển khai theo mối quan hệ nguyên nhân - kết quả (hoặc trình bày theo trình tự logic của các điều kiện tự nhiên dẫn đến sự hình thành bão). Nhận xét hiệu quả: Cách trình bày này giúp người đọc dễ dàng nắm bắt các kiến thức khoa học một cách hệ thống, logic và khách quan. Nó làm cho những hiện tượng thiên nhiên phức tạp trở nên dễ hiểu và có tính thuyết phục cao.
Câu 5:
Tác dụng của phương tiện phi ngôn ngữ (như hình ảnh, sơ đồ, bảng biểu - nếu có trong văn bản gốc): Cụ thể hóa thông tin: Giúp người đọc hình dung rõ ràng về hình dáng, cấu trúc của cơn bão hoặc mắt bão mà lời văn khó diễn tả hết. Tăng tính sinh động: Làm cho văn bản bớt khô khan, thu hút sự chú ý của người đọc. Hỗ trợ ghi nhớ: Giúp người đọc tiếp nhận thông tin nhanh chóng và lưu giữ kiến thức lâu hơn.
Câu 6:
Bão là một thiên tai khốc liệt, đòi hỏi mỗi người trẻ chúng ta phải có những hành động cụ thể để giảm thiểu thiệt hại. Trước hết, chúng ta cần chủ động cập nhật tin tức dự báo thời tiết thường xuyên để có phương án ứng phó kịp thời cho bản thân và gia đình. Việc tích cực tuyên truyền, nâng cao ý thức cộng đồng về bảo vệ môi trường và trồng rừng phòng hộ là giải pháp bền vững để ngăn chặn sức gió và lũ lụt. Bên cạnh đó, giới trẻ nên tự trang bị kỹ năng sinh tồn và chuẩn bị sẵn sàng các nhu yếu phẩm cần thiết trước khi thiên tai ập đến. Sự tham gia vào các hoạt động tình nguyện hỗ trợ người dân gia cố nhà cửa cũng là một cách thiết thực để lan tỏa tinh thần tương thân tương ái. Bằng sự nhạy bén và sức trẻ, chúng ta hoàn toàn có thể góp phần xây dựng một cộng đồng an toàn và vững vàng hơn trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên.
Câu 1:
Nhân vật người bố trong truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Thuần là biểu tượng cao đẹp cho tình phụ tử thiêng liêng, thầm lặng. Sống ở vùng núi cao hẻo lánh, người bố hiện lên với vẻ đẹp của sự chân chất, tảo tần và tấm lòng yêu thương con vô bờ bến. Hình ảnh ông mỗi cuối tuần lại "mặc chiếc áo phẳng phiu nhất" và "đi chân đất xuống núi" để nhận thư con đã để lại ấn tượng sâu sắc. Chiếc áo phẳng phiu thể hiện sự trân trọng tuyệt đối, sự thành kính của ông đối với những tình cảm mà con dành cho mình. Dù không biết chữ, ông vẫn nâng niu từng lá thư, nhờ người đọc hộ rồi lặng lẽ khóc vì xúc động và hạnh phúc. Tình yêu của người bố không phô trương bằng lời nói mà thể hiện qua những hành động kiên trì, nhẫn nại và sự dõi theo con miệt mài suốt bao năm tháng. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ ngợi ca đức hy sinh của người cha mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của sự thấu hiểu và lòng biết ơn đối với đấng sinh thành.
Câu 2:
Thiên nhiên luôn chứa đựng những điều diệu kỳ, và một trong những khoảnh khắc rực rỡ nhất chính là sự xuất hiện của cầu vồng sau cơn mưa. Không chỉ là một hình ảnh đẹp, cầu vồng còn là một hiện tượng vật lý thú vị liên quan đến ánh sáng và những giọt nước. Cầu vồng thực chất là hiện tượng tán sắc của ánh sáng Mặt Trời khi khúc xạ và phản xạ qua các giọt nước mưa. Khi ánh sáng trắng từ Mặt Trời đi vào một giọt nước, nó bị bẻ cong (khúc xạ), sau đó phản xạ lại ở mặt trong của giọt nước và tiếp tục bị bẻ cong một lần nữa khi đi ra ngoài. Trong quá trình này, ánh sáng trắng bị tách ra thành một dải màu liên tục. Dải màu của cầu vồng gồm vô số màu sắc, nhưng thường được phân ra thành bảy sắc cơ bản: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Trong đó, màu đỏ luôn nằm ở vòng ngoài cùng (do bị bẻ cong ít nhất) và màu tím nằm ở vòng trong cùng (do bị bẻ cong nhiều nhất). Hình dáng của cầu vồng thực tế là một vòng tròn đầy đủ, nhưng từ mặt đất, chúng ta thường chỉ quan sát được một nửa đường cung do bị đường chân trời che khuất. Điều kiện để quan sát được cầu vồng rất đặc biệt: bạn cần đứng ở vị trí mà lưng hướng về phía Mặt Trời và trước mặt đang có mưa hoặc hơi ẩm cao. Chính vì vậy, cầu vồng thường xuất hiện vào buổi sáng sớm hoặc chiều muộn sau những cơn mưa rào mùa hạ, khi ánh nắng bắt đầu xuyên qua những đám mây. Ngoài ý nghĩa khoa học, cầu vồng còn là biểu tượng của niềm hy vọng, sự may mắn và vẻ đẹp thuần khiết trong nhiều nền văn hóa. Nó nhắc nhở chúng ta rằng sau những cơn mưa tầm tã, bầu trời sẽ lại sáng tươi và rực rỡ. Tóm lại, cầu vồng là một món quà tuyệt vời của tạo hóa. Hiểu về nó giúp chúng ta thêm trân trọng những quy luật kỳ diệu của vật lý và vẻ đẹp bất tận của thế giới tự nhiên xung quanh mình.
Câu 1:
PTBĐ chính là tự sự
Câu 2:
3 Nhân vật chính của bộ phim là: Farhan ,Raju,Rancho
Câu 3
Doanh thu kỷ lục: Là bộ phim có doanh thu cao nhất trong tuần mở màn tại Ấn Độ (tính đến thời điểm công chiếu) và giữ kỷ lục phim Bollywood sinh lời lớn nhất trong tuần ra mắt. Thành công quốc tế: Gặt hái nhiều thành tích tại thị trường Đông Á, đặc biệt là Nhật Bản và Trung Quốc. Giải thưởng: Đoạt Giải thưởng Lớn (Grand Prize) tại lễ trao giải Videoyasan Awards của Nhật Bản và được đề cử Phim ngoại ngữ hay nhất tại Giải thưởng Viện Hàn lâm Nhật Bản. Tác dụng của việc giới thiệu thành tích trước: Việc tác giả đưa các thành tích nổi bật lên đầu văn bản, trước khi tóm tắt nội dung và phân tích ý nghĩa, có các tác dụng chính: Tạo ấn tượng mạnh và sự tò mò: Những con số và giải thưởng ấn tượng giúp thu hút sự chú ý của người đọc ngay lập tức, khiến họ muốn tìm hiểu xem bộ phim có gì đặc sắc mà thành công đến vậy. Khẳng định giá trị và uy tín: Giúp người đọc xác nhận được đây là một tác phẩm chất lượng, có tầm ảnh hưởng lớn, từ đó tạo tâm thế tin tưởng khi tiếp nhận phần phân tích nội dung phía sau. Định hướng người đọc: Làm nổi bật vị thế của bộ phim "Ba chàng ngốc" trong nền điện ảnh, khẳng định đây là một hiện tượng điện ảnh đáng để quan tâm và nghiên cứu.
Câu 4:
Mục đích của văn bản là: Giới thiệu và quảng bá những nét đặc sắc, thú vị của bộ phim "Ba chàng ngốc" đến với độc giả (bao gồm nội dung, nhân vật và các thành tích nổi bật). Thay đổi định kiến của người xem về điện ảnh Ấn Độ (vốn thường bị coi là dài dòng hoặc phi thực tế) bằng cách chỉ ra những giá trị nghệ thuật và nhân văn sâu sắc của tác phẩm này. Lan tỏa những thông điệp ý nghĩa về giáo dục, tình bạn và việc theo đuổi đam mê trong cuộc sống.
Câu 5:
Bài học về cách ứng xử với bạn bè Từ văn bản, em có thể rút ra bài học về tình bạn như sau: Sự chân thành và thấu hiểu: Luôn lắng nghe, chia sẻ và đồng cảm với hoàn cảnh, ước mơ riêng của mỗi người bạn thay vì phán xét. Sát cánh trong khó khăn: Bạn bè thực sự là những người không bỏ rơi nhau khi gặp hoạn nạn, sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân để giúp đỡ nhau vượt qua thử thách. Cùng nhau tiến bộ: Cổ vũ, động viên bạn bè theo đuổi đam mê và sống đúng với bản thân mình, giống như cách Rancho đã truyền cảm hứng cho Farhan và Raju. Sự bao dung: Chấp nhận những khác biệt về tính cách, quan điểm để duy trì một mối quan hệ bền vững và tốt đẹp.
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên. Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:
– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử. Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.
Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên. Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:
– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử. Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.
Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên. Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.
Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to: – Đến nơi rồi! Đến nơi rồi! Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.
Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử. Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên.
Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:
– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.
Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên.
Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:
– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.
Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên.
Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:
– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.
Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.