Nguyễn Khánh Chi
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Nguyễn Ngọc Tư là một cây bút tiêu biểu của Nam Bộ. “Áo tết” là một truyện ngắn nhẹ nhàng mà sâu sắc của nhà văn. Truyện để lại ấn tượng trong lòng người đọc về chủ đề và nhân vật bé Em - nhân vật mà thông qua đó, tác giả đã gửi đến người đọc nhiều bài học sâu sắc.
Truyện xoay quanh câu chuyện áo tết của hai đứa bé là bé Em và Bích. Bé Em được mẹ may cho bốn bộ áo tết, trong khi đó Bích, bạn của bé Em, vì nhà nghèo nên chỉ được mẹ may cho một bộ. Để bạn không cảm thấy tủi thân, trong ngày đi chúc tết cô giáo, bé Em đã mặc bộ đồ hơi giống Bích. Hiểu được tấm lòng của bé Em, Bích thêm yêu quý bạn của mình.Thông qua câu chuyện về áo tết và cách hành xử của nhân vật bé Em, truyện ca ngợi tình bạn chân thành giữa bé Em và Bích, ca ngợi tấm lòng nhạy cảm, tinh tế của bé Em đối với người bạn của mình.
Nhân vật bé Em là nhân vật chính của tác phẩm. Bé Em là một cô bé có cuộc sống đầy đủ, khá giả: Tết đến em được mẹ mua cho nhiều váy áo để mặc. Nhưng cuộc sống đủ đầy không làm mất đi ở em những vẻ đẹp đáng quý trong tâm hồn. Bé Em hiện lên trước hết là một cô bé hòa đồng thân thiện, hồn nhiên trẻ thơ. Tuy có điều kiện khá giả hơn nhà Bích những bé Em không phân biệt giàu nghèo mà luôn vui vẻ, thân thiện với Bích – đứa bạn có hoàn cảnh kém may mắn hơn em. Em thích khoe đồ mới, và em thực hiện ý muốn đó một cách cũng rất trẻ con, bằng cách gạn hỏi bạn trước, để từ đó tìm cơ hội khoe áo mới của mình. Và dù còn nhỏ tuổi, bé Em đã là một cô bé nhạy cảm và tinh tế. Khi nghe Bích nói về hoàn cảnh của mình, bé Em đã khựng lại, hết hứng, nửa muốn khoe nửa muốn không. Bé muốn khoe vì cái nỗi sung sướng của trẻ con khi được may áo mới vẫn còn chộn rộn trong lòng, nhưng bé cũng không muốn khoe vì như thế sẽ khiến bạn cảm thấy tủi thân. Rồi sau khi được bạn gạn hỏi, sau khi phải nói ra việc mình có những bốn bộ đồ mới, khi chứng kiến đôi mắt “xịu xuống, buồn hẳn” của bạn, và nghĩ đến hoàn cảnh của bạn, bé Em đã có một cách hành xử vô cùng đẹp, vô cùng nhân văn: đó là ngày đi chúc tết cô giáo, để bạn không bị mặc cảm, bé Em đã mặc đồ hơi giống bạn. Một cách hành xử rất trẻ con, nhưng lại khiến ta xúc động: xúc động vì cách hành xử đó xuất phát từ lòng yêu thương, từ sự sâu sắc và tinh tế của tâm hồn của một đứa trẻ. Khi cô giáo khen hai đứa mặc đẹp bé Em vui lắm. Bé nghĩ thầm “mình mặc bộ đầm hồng, thể nào cũng mất vui. Bạn bè phải thế chớ. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân”. Điều đó chứng tỏ bé Em rất hiểu và thương bạn, em không lấy niềm vui của mình làm nỗi buồn cho bạn.
Truyện là bài ca về tình bạn hồn nhiên, trong sáng nhưng rất chân thành và tinh tế. Bé Em và Bích tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã luôn biết nghĩ cho bạn của mình. Bé Em vì nghĩ đến hoàn cảnh của bạn nên đã không nỡ khoe chuyện mình được may áo đẹp. Bích vì quan tâm đến bạn nên vẫn hỏi han bạn để bạn có cơ hội khoe áo mới của mình. Đặc biệt nhất là cách hành xử của bé Em trong ngày đi chúc tết cô giáo. Bé Em đã ăn mặc hơi giống bạn để bạn không thấy tự ti. Còn Bích thì biết được tấm lòng của bạn, nên Bích nghĩ rằng, chỉ cần sự chân thành đó, và dù bé Em có mặc đẹp hơn Bích đi chăng nữa, thì Bích vẫn thương quý bạn mình. Tuy viết về tình bạn hồn nhiên của hai đứa trẻ, nhưng truyện cũng là bài học cho tình bạn ở mọi lứa tuổi, cho mọi mối quan hệ giữa con người với con người: Trong ứng xử với người khác, hãy luôn lấy sự chân thành làm nền tảng, phải luôn thấu hiểu lẫn nhau, để không làm cho nhau bị tổn thương. Khi ta hành xử được như vậy thì người khác cũng sẽ nhân đó mà quý trọng, yêu thương ta nhiều hơn nữa.
Câu chuyện trong Áo tết không chỉ sâu sắc về mặt chủ đề, chứa đựng nhiều bài học cuộc sống vô cùng giá trị mà còn để lại ấn tượng bởi nghệ thuật xây dựng nhân vật độc đáo, đặc biệt là hình tượng nhân vật bé Em. Câu chuyện đã giúp ta hiểu được rằng: trong tình bạn, trong cách đối xử giữa con người với con người, chúng ta cần đem lòng chân thành mà đối đãi, lấy sự tinh tế mà ứng xử, từ đó mới có thể xây dựng lên được những mối quan hệ bền vững và tốt đẹp.
câu 2:
Nhà văn với phong cách dung dị, gần gũi Nguyễn Ngọc Tư đã đem đến cho văn chương nước nhà một làn gió mới, không phải khung cảnh hào hoa tráng lệ hay hiện thực u ám tàn khốc, các sáng tác của nhà văn mang tới hình ảnh quen thuộc chứa đựng ý nghĩa nhân văn cao cả trong cuộc sống hàng ngày. Truyện ngắn Áo Tết cũng là một trong những đứa con tinh thần của nhà văn, kể về cuộc trò chuyện ngắn ngủi của hai nhân vật bé Em và Bích, đưa người đọc vào trong những suy nghĩ sâu lắng, nhận thức tình bạn sâu đậm trân chính.
Tác phẩm mở đầu với khung cảnh vui vẻ, náo nhiệt trước ngày lễ tết, khi mà mọi gia đình dù có hoàn cảnh giàu sang hay nghèo khó đều cố hết sức sắm đồ cho năm mới, những đứa trẻ tết đến cũng hào hứng vì được mua quần áo mới. Bé Em như bao bạn trẻ đồng trang lứa được mẹ mua cho những bộ đồ xinh xắn mặc từ mùng một đến mùng năm tết bởi vốn dĩ nhà em khá giá hơn nhà các bạn, đặc biệt là chiếc đầm mới thắt nơ, bầu viền kim tuyến, Bé em rất thích chiếc váy đó nên ngay lập tức muốn đem khoe cho người bạn thân tên Bích của mình. Gia cảnh của Bích trái ngược với Bé Em, sinh ra trong một gia đình bình thường lại đông anh em nên sinh hoạt có đôi phần khó khăn, hồi nhỏ Bích chỉ toàn mặc lại đồ của anh trai, áo nó thì chuyền cho mấy đứa em đến đứa út thì đã cũ mèm, mỏng tanh. Đến khi Bé Em hỏi về đồ tết lần này thì Bích chỉ đáp rằng được một bộ còn lại nhường cho hai em nhỏ của mình, câu trả lời khiến Bé Em có chút hụt hẫng không muốn khoe ra bộ đồ mình được nhận và xót cho hoàn cảnh của bạn. Còn đối với Bích, em không hiểu được những suy nghĩ trưởng thành của Bé Em nhưng vẫn cảm nhận được lòng tốt của bạn thân dành cho mình và em không quan tâm đến chuyện Bé Em sẽ mặc như thế nào, rực rỡ hơn mình bao nhiêu vì em vẫn sẽ mãi luôn yêu quý Bé Em.
Câu chuyện “Áo Tết” khép lại đã để lại bài học nhân văn sâu sắc đối với những độc giả quý mến truyện về tình yêu thương, đồng cảm, quan tâm và biết sẻ chia của những đứa trẻ nhỏ qua hình tượng đôi bạn thân Bé Em và Bích. Tuy tuổi còn nhỏ, suy nghĩ hẵng còn non nớt, có đồ mới sẽ luôn nghĩ tới việc đem khoe với bạn thân nhưng Bé Em lại là một cô bé khéo léo, tinh tế, cư xử và hành động một cách văn minh. Là một bạn nhỏ sinh ra trong gia đình khá giá nhưng em lại không có những suy nghĩ phân biệt giàu nghèo mà còn có cho mình nhân cách thuần khiết, nhân hậu, động lòng trắc ẩn, điều đó được lí giải qua việc người bạn thân nhất của em có hoàn cảnh nghèo khó, bần cùng nhà lại đông đúc nên cuộc sống hẵng còn túng quẫn nhưng em vẫn luôn chơi với bạn thay vì có hành vi tiêu cực, ruồng bỏ, chê bai. Khi em có ý định khoe chiếc váy hết sức dễ thương của mình cho ngày tết với bạn Bích, nhận ra rõ khoảng cách khác biệt của cả hai liền lập tức ngạt bỏ ý định khoe khoang đó và đến ngày thì lại mặc một chiếc áo giản dị tương tự người bạn của mình, điều đó làm hai đứa trẻ gần gũi, thấu hiểu nhau hơn. Nhân vật Bích cũng không thể thiếu đối với nội dung câu chuyện, em đóng vai một người con hiếu thảo, một người chị yêu thương biết nhường nhịn các em và là một người bạn thân rộng lượng, tốt bụng, em trở thành một tấm gương sáng để mọi người nhìn vào, loại bỏ đi đức tính xấu về sự ích kỉ, suy nghĩ nông cạn, hẹp hòi. Với ngôi kể chuyện thứ ba, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư sử dụng ngòi bút tài hoa của bản thân phác họa nên bức tranh theo chiều sâu không gian, thời gian đồng thời dễ dàng hòa nhập được với dòng cảm xúc, tâm tư nhỏ bé của hai đứa trẻ. Với ý đồ nghệ thuật xây dựng nên một tình huống rất đỗi quen thuộc trong đời sống hằng ngày và sự khám phá, phân tích tâm lý, cảm xúc về mối quan hệ giữa bạn bè thì tác phẩm “Áo Tết “ chảy trôi như những dòng sông êm dịu, bình yên song lại chứa đựng những chiếc thuyền thông điệp gửi đến bạn đọc thông qua từng hành động, lời nói để từ đó mà chúng ta tìm ra được cách hành xử sao cho đúng mực nhất, giữ gìn được tình bạn vĩnh cửu bền chặt.
Truyện ngắn “Áo Tết” đem lại hi vọng về một tương lai tươi sáng, một xã hội văn minh, mở ra cánh cổng nhận thức giúp người đọc cũng như người nghe ngày càng hoàn thiện bản thân mình hơn.
câu 1:
Nguyễn Ngọc Tư là một cây bút tiêu biểu của Nam Bộ. “Áo tết” là một truyện ngắn nhẹ nhàng mà sâu sắc của nhà văn. Truyện để lại ấn tượng trong lòng người đọc về chủ đề và nhân vật bé Em - nhân vật mà thông qua đó, tác giả đã gửi đến người đọc nhiều bài học sâu sắc.
Truyện xoay quanh câu chuyện áo tết của hai đứa bé là bé Em và Bích. Bé Em được mẹ may cho bốn bộ áo tết, trong khi đó Bích, bạn của bé Em, vì nhà nghèo nên chỉ được mẹ may cho một bộ. Để bạn không cảm thấy tủi thân, trong ngày đi chúc tết cô giáo, bé Em đã mặc bộ đồ hơi giống Bích. Hiểu được tấm lòng của bé Em, Bích thêm yêu quý bạn của mình.Thông qua câu chuyện về áo tết và cách hành xử của nhân vật bé Em, truyện ca ngợi tình bạn chân thành giữa bé Em và Bích, ca ngợi tấm lòng nhạy cảm, tinh tế của bé Em đối với người bạn của mình.
Nhân vật bé Em là nhân vật chính của tác phẩm. Bé Em là một cô bé có cuộc sống đầy đủ, khá giả: Tết đến em được mẹ mua cho nhiều váy áo để mặc. Nhưng cuộc sống đủ đầy không làm mất đi ở em những vẻ đẹp đáng quý trong tâm hồn. Bé Em hiện lên trước hết là một cô bé hòa đồng thân thiện, hồn nhiên trẻ thơ. Tuy có điều kiện khá giả hơn nhà Bích những bé Em không phân biệt giàu nghèo mà luôn vui vẻ, thân thiện với Bích – đứa bạn có hoàn cảnh kém may mắn hơn em. Em thích khoe đồ mới, và em thực hiện ý muốn đó một cách cũng rất trẻ con, bằng cách gạn hỏi bạn trước, để từ đó tìm cơ hội khoe áo mới của mình. Và dù còn nhỏ tuổi, bé Em đã là một cô bé nhạy cảm và tinh tế. Khi nghe Bích nói về hoàn cảnh của mình, bé Em đã khựng lại, hết hứng, nửa muốn khoe nửa muốn không. Bé muốn khoe vì cái nỗi sung sướng của trẻ con khi được may áo mới vẫn còn chộn rộn trong lòng, nhưng bé cũng không muốn khoe vì như thế sẽ khiến bạn cảm thấy tủi thân. Rồi sau khi được bạn gạn hỏi, sau khi phải nói ra việc mình có những bốn bộ đồ mới, khi chứng kiến đôi mắt “xịu xuống, buồn hẳn” của bạn, và nghĩ đến hoàn cảnh của bạn, bé Em đã có một cách hành xử vô cùng đẹp, vô cùng nhân văn: đó là ngày đi chúc tết cô giáo, để bạn không bị mặc cảm, bé Em đã mặc đồ hơi giống bạn. Một cách hành xử rất trẻ con, nhưng lại khiến ta xúc động: xúc động vì cách hành xử đó xuất phát từ lòng yêu thương, từ sự sâu sắc và tinh tế của tâm hồn của một đứa trẻ. Khi cô giáo khen hai đứa mặc đẹp bé Em vui lắm. Bé nghĩ thầm “mình mặc bộ đầm hồng, thể nào cũng mất vui. Bạn bè phải thế chớ. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân”. Điều đó chứng tỏ bé Em rất hiểu và thương bạn, em không lấy niềm vui của mình làm nỗi buồn cho bạn.
Truyện là bài ca về tình bạn hồn nhiên, trong sáng nhưng rất chân thành và tinh tế. Bé Em và Bích tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã luôn biết nghĩ cho bạn của mình. Bé Em vì nghĩ đến hoàn cảnh của bạn nên đã không nỡ khoe chuyện mình được may áo đẹp. Bích vì quan tâm đến bạn nên vẫn hỏi han bạn để bạn có cơ hội khoe áo mới của mình. Đặc biệt nhất là cách hành xử của bé Em trong ngày đi chúc tết cô giáo. Bé Em đã ăn mặc hơi giống bạn để bạn không thấy tự ti. Còn Bích thì biết được tấm lòng của bạn, nên Bích nghĩ rằng, chỉ cần sự chân thành đó, và dù bé Em có mặc đẹp hơn Bích đi chăng nữa, thì Bích vẫn thương quý bạn mình. Tuy viết về tình bạn hồn nhiên của hai đứa trẻ, nhưng truyện cũng là bài học cho tình bạn ở mọi lứa tuổi, cho mọi mối quan hệ giữa con người với con người: Trong ứng xử với người khác, hãy luôn lấy sự chân thành làm nền tảng, phải luôn thấu hiểu lẫn nhau, để không làm cho nhau bị tổn thương. Khi ta hành xử được như vậy thì người khác cũng sẽ nhân đó mà quý trọng, yêu thương ta nhiều hơn nữa.
Câu chuyện trong Áo tết không chỉ sâu sắc về mặt chủ đề, chứa đựng nhiều bài học cuộc sống vô cùng giá trị mà còn để lại ấn tượng bởi nghệ thuật xây dựng nhân vật độc đáo, đặc biệt là hình tượng nhân vật bé Em. Câu chuyện đã giúp ta hiểu được rằng: trong tình bạn, trong cách đối xử giữa con người với con người, chúng ta cần đem lòng chân thành mà đối đãi, lấy sự tinh tế mà ứng xử, từ đó mới có thể xây dựng lên được những mối quan hệ bền vững và tốt đẹp.
câu 2:
Nhà văn với phong cách dung dị, gần gũi Nguyễn Ngọc Tư đã đem đến cho văn chương nước nhà một làn gió mới, không phải khung cảnh hào hoa tráng lệ hay hiện thực u ám tàn khốc, các sáng tác của nhà văn mang tới hình ảnh quen thuộc chứa đựng ý nghĩa nhân văn cao cả trong cuộc sống hàng ngày. Truyện ngắn Áo Tết cũng là một trong những đứa con tinh thần của nhà văn, kể về cuộc trò chuyện ngắn ngủi của hai nhân vật bé Em và Bích, đưa người đọc vào trong những suy nghĩ sâu lắng, nhận thức tình bạn sâu đậm trân chính.
Tác phẩm mở đầu với khung cảnh vui vẻ, náo nhiệt trước ngày lễ tết, khi mà mọi gia đình dù có hoàn cảnh giàu sang hay nghèo khó đều cố hết sức sắm đồ cho năm mới, những đứa trẻ tết đến cũng hào hứng vì được mua quần áo mới. Bé Em như bao bạn trẻ đồng trang lứa được mẹ mua cho những bộ đồ xinh xắn mặc từ mùng một đến mùng năm tết bởi vốn dĩ nhà em khá giá hơn nhà các bạn, đặc biệt là chiếc đầm mới thắt nơ, bầu viền kim tuyến, Bé em rất thích chiếc váy đó nên ngay lập tức muốn đem khoe cho người bạn thân tên Bích của mình. Gia cảnh của Bích trái ngược với Bé Em, sinh ra trong một gia đình bình thường lại đông anh em nên sinh hoạt có đôi phần khó khăn, hồi nhỏ Bích chỉ toàn mặc lại đồ của anh trai, áo nó thì chuyền cho mấy đứa em đến đứa út thì đã cũ mèm, mỏng tanh. Đến khi Bé Em hỏi về đồ tết lần này thì Bích chỉ đáp rằng được một bộ còn lại nhường cho hai em nhỏ của mình, câu trả lời khiến Bé Em có chút hụt hẫng không muốn khoe ra bộ đồ mình được nhận và xót cho hoàn cảnh của bạn. Còn đối với Bích, em không hiểu được những suy nghĩ trưởng thành của Bé Em nhưng vẫn cảm nhận được lòng tốt của bạn thân dành cho mình và em không quan tâm đến chuyện Bé Em sẽ mặc như thế nào, rực rỡ hơn mình bao nhiêu vì em vẫn sẽ mãi luôn yêu quý Bé Em.
Câu chuyện “Áo Tết” khép lại đã để lại bài học nhân văn sâu sắc đối với những độc giả quý mến truyện về tình yêu thương, đồng cảm, quan tâm và biết sẻ chia của những đứa trẻ nhỏ qua hình tượng đôi bạn thân Bé Em và Bích. Tuy tuổi còn nhỏ, suy nghĩ hẵng còn non nớt, có đồ mới sẽ luôn nghĩ tới việc đem khoe với bạn thân nhưng Bé Em lại là một cô bé khéo léo, tinh tế, cư xử và hành động một cách văn minh. Là một bạn nhỏ sinh ra trong gia đình khá giá nhưng em lại không có những suy nghĩ phân biệt giàu nghèo mà còn có cho mình nhân cách thuần khiết, nhân hậu, động lòng trắc ẩn, điều đó được lí giải qua việc người bạn thân nhất của em có hoàn cảnh nghèo khó, bần cùng nhà lại đông đúc nên cuộc sống hẵng còn túng quẫn nhưng em vẫn luôn chơi với bạn thay vì có hành vi tiêu cực, ruồng bỏ, chê bai. Khi em có ý định khoe chiếc váy hết sức dễ thương của mình cho ngày tết với bạn Bích, nhận ra rõ khoảng cách khác biệt của cả hai liền lập tức ngạt bỏ ý định khoe khoang đó và đến ngày thì lại mặc một chiếc áo giản dị tương tự người bạn của mình, điều đó làm hai đứa trẻ gần gũi, thấu hiểu nhau hơn. Nhân vật Bích cũng không thể thiếu đối với nội dung câu chuyện, em đóng vai một người con hiếu thảo, một người chị yêu thương biết nhường nhịn các em và là một người bạn thân rộng lượng, tốt bụng, em trở thành một tấm gương sáng để mọi người nhìn vào, loại bỏ đi đức tính xấu về sự ích kỉ, suy nghĩ nông cạn, hẹp hòi. Với ngôi kể chuyện thứ ba, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư sử dụng ngòi bút tài hoa của bản thân phác họa nên bức tranh theo chiều sâu không gian, thời gian đồng thời dễ dàng hòa nhập được với dòng cảm xúc, tâm tư nhỏ bé của hai đứa trẻ. Với ý đồ nghệ thuật xây dựng nên một tình huống rất đỗi quen thuộc trong đời sống hằng ngày và sự khám phá, phân tích tâm lý, cảm xúc về mối quan hệ giữa bạn bè thì tác phẩm “Áo Tết “ chảy trôi như những dòng sông êm dịu, bình yên song lại chứa đựng những chiếc thuyền thông điệp gửi đến bạn đọc thông qua từng hành động, lời nói để từ đó mà chúng ta tìm ra được cách hành xử sao cho đúng mực nhất, giữ gìn được tình bạn vĩnh cửu bền chặt.
Truyện ngắn “Áo Tết” đem lại hi vọng về một tương lai tươi sáng, một xã hội văn minh, mở ra cánh cổng nhận thức giúp người đọc cũng như người nghe ngày càng hoàn thiện bản thân mình hơn.