Nguyễn Văn Đan
Giới thiệu về bản thân
Câu1 Trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao, tâm lý nhân vật Thứ được thể hiện chân thật, sâu sắc qua một bữa cơm đầy ám ảnh. Ban đầu, Thứ cảm nhận rõ sự ngột ngạt, tù túng của kiếp sống nghèo, khi đời mình “như một con ngựa còm” chỉ biết làm lụng để tồn tại. Khi về quê, chứng kiến cảnh cả nhà nhịn ăn để nhường mình, Thứ đau xót, dằn vặt, thấy mình vô lý và bất công khi được ăn trong khi người thân chịu đói. Càng ăn, y càng nghẹn ngào, tủi hổ, nước mắt ứa ra vì thương mẹ, thương vợ con, thương chính phận người lam lũ. Diễn biến tâm lý ấy cho thấy Thứ là một con người giàu lòng nhân ái, có lương tâm, có trách nhiệm, nhưng bị cuộc sống nghèo đói làm cho bất lực, tê liệt. Qua Thứ, Nam Cao không chỉ bộc lộ nỗi thương cảm cho con người bị bần cùng hóa mà còn ngợi ca vẻ đẹp của tình thương và nhân phẩm trong nghèo khổ.
câu2 Trong thời đại công nghệ và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, con người ngày càng dễ bị chi phối bởi những “chuẩn mực” về vẻ đẹp do truyền thông tạo ra. Chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) của Dove ra đời như một lời thức tỉnh, khuyến khích chúng ta quay lưng với vẻ đẹp ảo và tôn vinh giá trị thật của bản thân. Thông điệp “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” của Dove đã chạm đến trái tim hàng triệu người trên thế giới bởi tính nhân văn và sự gần gũi của nó.
“Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” có nghĩa là mỗi người đều có nét đẹp riêng – không ai giống ai, và không cần phải so sánh với ai. Đẹp không chỉ nằm ở làn da, vóc dáng hay khuôn mặt, mà nằm ở tâm hồn, nhân cách, ở cách ta sống và lan tỏa yêu thương. Chiến dịch của Dove phản đối việc dùng hiệu ứng chỉnh sửa AI trên Tiktok, bởi nó khiến con người trở nên giả tạo, đánh mất sự tự tin vào bản thân. Khi chúng ta “quay lưng lại” với những khuôn mẫu ảo, ta đang chọn cách yêu thương chính mình, chấp nhận những khiếm khuyết tự nhiên như một phần của sự hoàn hảo.
Ngày nay, quá nhiều người trẻ bị ám ảnh bởi ngoại hình: sửa ảnh, phẫu thuật, dùng filter để trông “đẹp” hơn. Nhưng cái “đẹp” ấy chỉ là thoáng qua và không thể che giấu sự trống rỗng bên trong. Dove nhắc chúng ta rằng chỉ có vẻ đẹp thật mới chạm đến trái tim người khác, vì nó là kết quả của sự tự tin, lòng nhân hậu và tự trọng. Khi ta dám là chính mình, ta tỏa sáng bằng chính giá trị thật.
Thông điệp ấy không chỉ nói về sắc đẹp, mà còn về nhân phẩm và bản lĩnh sống dám khác biệt, dám khẳng định cái tôi, dám yêu chính mình trong một thế giới luôn muốn ta trở nên “giống số đông”.
Chiến dịch của Dove vì thế không chỉ là một hoạt động quảng cáo, mà còn là một lời kêu gọi nhân văn: hãy tôn trọng sự đa dạng của con người, bởi mỗi người là một bông hoa riêng biệt trong khu vườn cuộc sống.
Vẻ đẹp thật không cần hoàn hảo – chỉ cần chân thành. Khi ta hiểu được điều đó, ta không còn chạy theo ảo ảnh của mạng xã hội, mà biết sống tự tin, yêu thương và lan tỏa giá trị tốt đẹp
Câu 1:
Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2:
Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Điểm nhìn này có tác dụng như thế nào?
Điểm nhìn: Tác giả sử dụng điểm nhìn trần thuật bên trong nhân vật Thứ (người kể chuyện nhìn sự việc qua cảm xúc, suy nghĩ của Thứ).
Tác dụng:
Giúp người đọc hiểu sâu sắc diễn biến tâm lý phức tạp, nỗi đau, nỗi day dứt, sự bất lực của Thứ trong cảnh nghèo.
Tạo nên giọng điệu chân thực, cảm động, làm nổi bật bi kịch của con người tiểu tư sản nghèo trong xã hội cũ: sống quẩn quanh, bế tắc nhưng vẫn giữ nhân phẩm và tình thương.
Câu 3:
Tại sao nước mắt của Thứ lại ứa ra khi ăn cơm?
Thứ bật khóc vì xót xa, thương cảm cho nỗi khổ của cả gia đình — mẹ già, vợ trẻ, con thơ và các em đói rách, lam lũ.
Y nhận ra sự bất công cay nghiệt của đời sống, khi người khổ lại phải chịu khổ mãi, còn kẻ giàu vẫn được sung sướng.
Nước mắt ấy còn là biểu hiện của sự tự dằn vặt, khi y cảm thấy có lỗi vì mình được ăn trong khi mọi người phải nhịn đói.
Đó cũng là tiếng khóc của lòng nhân hậu, của lương tri còn sống sót giữa kiếp người “sống mòn”.
Câu 4:
Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh điều gì?
Nam Cao phản ánh bi kịch tinh thần của tầng lớp trí thức nghèo trong xã hội cũ – những con người có học, có lương tâm, nhưng bị cuộc sống cơm áo đè nặng đến mức “sống mòn”, “chết mòn” trong nghèo đói và bất lực.
Qua Thứ, nhà văn thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc, trân trọng những con người lương thiện, có ý thức, có tình thương, dù bị hoàn cảnh vùi dập nhưng vẫn giữ được nhân tính.