Hà Thị Mỹ Duyên
Giới thiệu về bản thân
Câu
Văn bản được kế theo ngôi thứ ba.
Câu 2
Điểm nhìn trong văn bản là điểm nhìn bên trong:
-Tác dụng
+ Làm cho câu chuyện giàu cảm xúc, tự nhiên, cách kể sinh động, hấp dẫn. Thể hiện cảm xúc trong tâm hồn nhân vật ông Thứ, khiến cho câu chuyện trở nên chân thực, khách quan hơn.
+ Thể hiện những cảm xúc của nhân vật ông Thứ, những nỗi đau khi khát vọng của mình bị vùi dập trong hoàn cảnh nghèo đói. Thế hiện sự mâu thuẫn trong tâm hồn nhân vật ông Thứ. Qua đỏ làm nỗi bật vẻ đẹp của một tâm hồn trách nhiệm, giàu tình thương, ông bỏ qua khác vọng của bản thân để lo cho gia đình của mình.
- Qua đó, tác giả thể hiện sự trân trọng ngợi ca tinh thần trách nhiệm của nhân vật ông Thứ.
Đồng thời, thể hiện sự thương xót cho số phận của của ông Thứ nói riêng và những người trí thức nghèo nói chung
Câu 3
Qua đoạn văn;" Nhưng y vừa ăn, vừa nghĩ ngợi gần xa thể nào mà nước mắt ứa ra. Miếng cơm nghẹn lại, y phải duỗi cỗ ra để nuốt đi. Và thiếu một chút nữa là y đã òa lên khóc..."
Nhân vật Thứ khóc :
+ Nghĩ ngợi "gần xa" là nghĩ về hoàn cảnh của mình và của gia đình, một cuộc sống nghèo khó, tù túng, khiến cho Thứ không thể đuổi theo những đam mê, khát vọng của bản thân.
+ Thứ cảm thấy bất lực trước sự vô dụng của bản thân đã không thể lo cho gia đình một cuộc sống ẩm êm mà ngược lại trở thành gánh năng của gia đình.
+ "Miếng cơm nghẹn lại" không phải vì khó ăn, mà là sự bất lực đến uất nghẹn của nhân vật trong hoàn cảnh đỏi nghèo .
=> qua đó thể hiện nhân vật tôi là tiêu biểu cho tầng lớp ta thức nghèo, bị hoàn cảnh nghèo khó vùi dập. Đồng thời thể hiện Ông Thứ là người giàu tình cảm và tinh thần trách nhiệm với gia đình.
Câu 4
Nhân vật ông giáo Thứ :
+ Được học nhiều, có bổn phận to lớn và nhiều gánh nặng.
Có hoàn cảnh nghèo khó, nhiều lo toan thường nhật.
=> qua đó, tác giả Nam Cao phản ánh bi kịch của tầng lớp trí thức nghèo thời bấy giờ.Người trí thức có nhiều suy nghĩ tích cực, tiến bộ nhưng bị cái đói, cái nghèo làm cho phải sống cuộc sống tù túng, chật hẹp, đớn hèn, cơ cực,... Thứ muốn làm nhiều điều tốt đẹp nhưng bị “cuộc sống áo cơm ghì sát đất”, rơi vào bi kịch. vật ông Thứ muốn cống hiến, nhưng bị gánh nặng cơm , áo, gạo, tiền làm cho ông phải sống một cách vô nghĩa, bị cuốn theo lối sống thụ động.
Tác giả đã cho thấy sự bế tắc của những con người trong xã hội cũ, bị kim kẹp không thể vươn lên. Thông qua đó, tác giả phê phán xã hội thời bấy giờ đã làm mòn mỏi, hao mòn khát vọng của những người tri thức nghèo. Qua nhân vật, nhà văn muốn thể hiện sự thấu hiểu, đồng cảm, sẻ chia với nhân vật; nêu lên bi kịch của người trí thức trong xã hội cũ.
Cầu 1:
Victor Hugo từng nói: "Chính nơi cùng cực của nghèo đói, con người mới nhận ra giá trị thật sự của phẩm giá." Câu nói ấy khiến ta nhớ đến nhân vật Thứ trong Sống mòn của Nam Cao - một người trí thức nghèo nhưng vẫn giữ trong mình ánh sáng của nhân cách .Trong đoạn trích từ tác phẩm "Sống mòn" của Nam Cao, nhân vật Thứ hiện lên như một hình mẫu điển hình của những con người tài năng nhưng lại phải sống trong cảnh bần cùng, nghèo khổ hay gọi là có tài nhưng không gặp thời. Thứ là một người thất nghiệp tuy vậy ẩn sâu trong con người anh là một người trí thức đầy khát vọng, luôn hoài niệm về những ước mơ cao đẹp từng nung nấu trong lòng. Thế nhưng nỗi chua xót trước thực tại tăm tối của cuộc sống khiến Thứ không thể không cảm nhận được sự tù túng; gian khổ mà mình đang phải trải qua. Qua những dòng suy tư của Thứ, em thấy rõ sự trái ngược của hai khái niệm: khát vọng mong muốn và thực tại phũ phàng. Anh khao khát được sống một cuộc đời đáng giá, không bị bó hẹp bởi những lo toan nhàm chán nhưng thực tế lại buộc anh phải chăm chăm vào việc kiếm ăn, thiếu thốn . Tâm trạng bì thương của anh thể hiện tư tưởng triết lý sâu sắc của Nam Cao cái đói khổ, cái nghèo nàn, bì kịch trong đời sống con người, khi mà phải lo Cơm áo gạo tiền để rồi quên bằng mất đi khát vọng muốn đạt được. Và đặc biệt câu hỏi của nhân vật Thứ "Sống làm gì cho cực?"đã nói lên nỗi hoài nghi về giá trị cuộc sống, nói lên tiếng lòng của bao phận người khác trong xã hội, nơi đất khách quê người. Tuy nhiên, trong tận cùng bi kịch,Thứ vẫn giữ được lương tri và lòng nhân hậu. Anh thương người, thương mình, đau nỗi đau chung của những phận người nhỏ bé.Nghệ thuật khắc họa tinh thần khi bị trói buộc bởi thực tại phũ phàng, Thứ đại diện cho nhiều con người khao khát vượt lên hoàn cảnh nhưng đã vô tình bị trói buộc bởi những xiềng xích của nghèo đói, cuộc sống. Từ đó khắc sâu trong lòng người đọc những suy ngẫm, suy tư về giá trị sống,khát vọng tự do trong cuộc đời. Qua nhân vật này, Nam Cao thể hiện niềm cảm thương sâu sắc đối với tầng lớp trí thức nghèo, đồng thời gửi đến người đọc một thông điệp về giá trị sống: phải biết giữ lấy nhân cách và khát vọng làm người dù trong cảnh nghèo khổ. Bởi nhưAlbert Camus từng nói: "Giữa mùa đông lạnh giá, tôi phát hiện ra rằng trong tôi vẫn có một mùa hè bất diệt." Chính mùa hè ấy - tức là niềm tin và phẩm giá - giúp con người không bị "sống mòn" giữa cuộc đời khắc nghiệt.
Câu 2:
Nhà triết học Socrates từng nói: "Vẻ đẹp của con người nằm ở tâm hồn chứ không phải ở khuôn mặt." Lời nói ấy vang vọng đến tận hôm nay - giữa thời đại công nghệ 4.0, khi vẻ đẹp được định hình bởi những bộ lọc, ứng dụng chỉnh sửa và chuẩn mực do mạng xã hội dựng lên. Trong bối cảnh đó, chiến dịch "Turn your back" (Quay lưng lại) của thương hiệu Dove ra đời như một làn gió mới, khơi dậy cuộc đối thoại sâu sắc về giá trị thật của cái đẹp. Với thông điệp "Vẻ đẹp là không có chuẩn mực", Dove kêu gọi mọi người - đặc biệt là phụ nữ - hãy dũng cảm quay lưng lại với những hình ảnh hoàn hảo giả tạo, để tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên, chân thật và độc nhất của mỗi con người.
Thông điệp "Vẻ đẹp là không có chuẩn mực" không chỉ là một câu khẩu hiệu quảng cáo, mà là một lời khẳng định nhân văn về giá trị con người. "Không có chuẩn mực" ở đây có nghĩa là cái đẹp không thể đo bằng thước đo cố định hay khuôn mẫu do xã hội đặtra. Mỗi người đều có một vẻ đẹp riêng - không ai cần phải giống ai để trở nên xinh đẹp. Vẻ đẹp thật sự đến từ sự tự tin, lòng nhân hậu và cách con người yêu thương, chấp nhận chính bản thân mình.
Ngày nay, các ứng dụng Al khiến con người dễ dàng chỉnh sửa ngoại hình. Một bức ảnh có thể biến người bình thường thành"chuẩn mực sắc đẹp" chỉ trong vài giây với làn da mịn màng, đôi mắt to, chiếc mũi cao, nụ cười hoàn hảo. Đặc biệt, các hiệu ứng AI trên TikTok hay Instagram khiến con người dễ dàng "thay hình đổi dạng" chỉ bằng một cú chạm. Nhưng chính điều đó lại âm thầm tạo ra áp lực khủng khiếp: nhiều người, nhất là phụ nữ và giới trẻ, bắt đầu cảm thấy tự ti, mặc cảm khi nhìn thấy khuôn mặt thật của mình trong gương, cảm thấy tự ti khi không đạt được vẻ đẹp ảo đó. Họ cố gắng thay đổi bản thân bằng phẫu thuật thẩm mỹ, chỉnh sửa ảnh quá mức. Nhưng cái đẹp nhân tạo không thể tồn tại lâu. Quan trọng hơn, nó khiến con người đánh mất sự tự tin và giá trị thật của bản thân.Họ tin rằng chỉ khi trở nên "hoàn hảo", họ mới được công nhận, yêu thương. Thế nhưng, đó là một niềm tin sai lầm- bởi cái đẹp do công nghệ tạo ra không thể tồn tại mãi, và điều đáng sợ nhất là khi con người đánh mất bản thân trong hành trình chạy theo ảo tưởng ấy.
Chính vì vậy, Dove đã lựa chọn "quay lưng lại" với trào lưu đó. Họ không quảng bá sản phẩm bằng người mẫu hoàn hảo, mà dùng hình ảnh của những phụ nữ bình thường - có nếp nhăn, vết sẹo, làn da sạm nắng - nhưng họ mỉm cười đầy tự tin. Dove muốn nóirằng: vẻ đẹp thật sự nằm ở sự chân thành, dũng cảm và tự do - khi con người biết yêu chính mình như vốn có. Đó không chỉ là một thông điệp thương hiệu, mà còn là tiếng nói nhân văn mạnh mẽ trong thời đại "ảo hóa" con người.Chiến dịch Dove nhấn mạnh rằng:vẻ đẹp thực sự không đến từ lớp son phấn hay bộ lọc Al. Nó đến từ sự chân thật, tự tin và cách con người yêu thương bản thân. Một khuôn mặt có nếp nhăn, một làn da không hoàn hảo vẫn đẹp khi người sở hữu nó sống tự nhiên và tự tin. Mỗi nét riêng, mỗi khuyết điểm đều tạo nên cá tính và câu chuyện riêng. Dove muốn mọi người hiểu rằng vẻ đẹp nằm ở sự khác biệt và chính bản thân mình.
Thông điệp này còn mang ý nghĩa xã hội rộng lớn. Một người có thể không xinh đẹp theo tiêu chuẩn phổ biến, nhưng vẫn tỏa sáng nhờ lòng tốt, sự tử tế và trí tuệ. Vẻ đẹp chân thật không bao giờ phai, vì nó gắn liền với nhân cách. Nó giúp con người nhận ra giá trị thực sự không phải là ngoại hình mà là nhân cách, lòng tốt và trí tuệ. Khi biết yêu bản thân, ta sẽ bớt so sánh và áp lực. Đồng thời, chiến dịch tôn vinh sự đa dạng. Thế giới này không cần những bản sao, mà cần những con người dám sống thật, dám thể hiện cá tính riêng. Trên thế giới có hàng tỷ con người, không ai giống ai, và chính sự khác biệt ấy tạo nên bức tranh rực rỡ của cuộc sống. Nếu tất cả đều giống nhau, cái đẹp sẽ trở nên nhàm chán và vô nghĩa. Mỗi khuyết điểm, mỗi đường nét riêng biệt đều là "dấu vân tay" độc nhất mà tạo hóa ban tặng. Học cách yêu lấy sự khác biệt của mình chính là học cách yêu cuộc sống.
Thông điệp của Dove cũng nhắc chúng ta về tinh thần tự do.Thông điệp "Vẻ đẹp là không có chuẩn mực" khơi dậy tinh thần tự do -tự do trong cách sống, cách nghĩ và cách nhìn nhận bản thân. Khi ta ngừng so sánh với người khác, ta mới thật sự hạnh phúc. Cái đẹp khi ấy không còn là thứ phải phấn đấu đạt được, mà là điều sẵn có bên trong mỗi người. Chúng ta không cần chạy theo chuẩn mực xã hội để được công nhận. Khi dám từ chối những chuẩn mực giả tạo, ta sẽ tìm lại sự tự tin, hạnh phúc và tỏa sáng bằng vẻ đẹp riêng. Một nụ cười chân thành, ánh mắt thân thiện hay lòng tốt còn đẹp hơn bất kỳ khuôn mặt "hoàn hảo" nào do công nghệ tạo ra.
Thông điệp của Dove không chỉ dành cho phụ nữ mà cho tất cả mọi người. Trong xã hội hiện đại, ai cũng đang chịu áp lực "phải hoàn hảo" - phải giỏi, phải đẹp, phải giàu, phải được công nhận. Nhưng càng cố gắng đáp ứng những "chuẩn mực" đó, con người càng mệt mỏi và đánh mất sự thật trong chính mình. Nếu chúng ta biết "quay lưng lại" đúng lúc - như Dove kêu gọi - để sống chậm lại, nhìn vào bản chất của giá trị con người, ta sẽ thấy cuộc sống nhẹ nhõm hơn, ý nghĩa hơn. Chúng ta cần hiểu rằng: công nghệ có thể tạo ra vẻ đẹp nhất thời, nhưng chỉ nhân cách và tình yêu thương mới tạo nên vẻ đẹp vĩnh cửu. Một nụ cười chân thành, một hành động tử tế, hay ánh mắt cảm thông đôi khi còn đẹp hơn bất kỳ gương mặt hoàn hảo nào do Al tạo ra. Một nhà văn người nga đã từng nói "Sắc đẹp không phải là vẻ bề ngoài, nó là vẻ đẹp từ bên trong."
Chiến dịch "Turn your back" không chỉ nhắc nhở chúng ta về vẻ đẹp chân thật mà còn mang đến nhiều bài học quý giá. Trước hết, mỗi người cần yêu và chấp nhận bản thân. Ta không cần trở nên giống ai, mà hãy tự tin với chính những gì mình có. Việc tự tin tạo ra sức mạnh, giúp con người bớt lo lắng và sống tích cực hơn. Ta cần dừng việc so sánh với người khác. Mỗi người là một cá thể riêng biệt, và so sánh chỉ khiến ta tự ti. Khi biết trân trọng chính mình, ta sẽ thấy cuộc sống nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn. Vẻ đẹp thực sự đến từ nhân cách và tâm hồn, không phải ngoại hình hay lớp trang điểm hoàn hảo. Một con người tử tế, biết yêu thương và quan tâm đến người khác sẽ luôn tỏa sáng. Ta cần tôn vinh sự đa dạng và khác biệt. Mỗi nếp nhăn, mỗi đường nét, mỗi khuyết điểm đều là dấu ấn độc nhất, tạo nên cá tính riêng và vẻ đẹp tự nhiên. Dũng cảm quay lưng lại với áp lực xã hội giúp con người tìm thấy tự do và hạnh phúc. Không chạy theo chuẩn mực giả tạo là cách để sống thật, sống khỏe, và tỏa sáng theo cách riêng của mình. Những bài học này nhắc nhở rằng, vẻ đẹp không phải là điều cố định hay chuẩn mực, mà là sự tự tin, lòng tốt, cá tính riêng và khả năng yêu bản thân. Khi biết áp dụng những giá trị này vào cuộc sống, con người sẽ tìm thấy vẻ đẹp đích thực và niềm vui trong từng khoảnh khắc. Chiến dịch "Turn your back" không chỉ là quảng cáo. Nó là lời nhắc về bản chất của cái đẹp: chân thật, tự nhiên và đa dạng. Nó giúp mỗi người suy nghĩ về cách sống và giá trị bản thân. Chỉ khi dám quay lưng lại với chuẩn mực giả tạo, con người mới tìm được vẻ đẹp thật trong chính mình.
Chiến dịch "Turn your back" không chỉ là lời kêu gọi chống lại công nghệ chỉnh sửa hình ảnh, mà còn là lời nhắc nhở nhân loại về bản chất của cái đẹp - chân thật, tự nhiên và đa dạng. Thông điệp ấy khiến ta nhìn lại chính mình: ta đang sống thật hay đang sống trong lớp vỏ do xã hội vẽ ra? Khi dám quay lưng lại với những "chuẩn mực" giả tạo, con người mới có thể quay trở lại với chính mình.độc nhất, tạo nên cá tính riêng và vẻ đẹp tự nhiên. Dũng cảm quay lưng lại với áp lực xã hội giúp con người tìm thấy tự do và hạnh phúc. Không chạy theo chuẩn mực giả tạo là cách để sống thật hay đang sống trong lớp vỏ do xã hội vẽ ra? Khi dám quay lưng lại với những "chuẩn mực" giả tạo, con người mới có thể quay trở lại với chính mình - với vẻ đẹp nguyên sơ mà cuộc sống ban tặng. Như nhà văn Oscar Wilde từng viết: "Là chính mình trong một thế giới luôn cố biến bạn thành người khác - đó mới là thành tựu lớn nhất." Đây chính là tinh thần Dove muốn gửi gắm. Vẻ đẹp thật sự là khi ta dám sống thật, yêu chính mình và tôn trọng sự khác biệt.