Nguyễn Hữu Nam
Giới thiệu về bản thân
câu1
Trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao, diễn biến tâm lý của nhân vật ông giáo Thứ được thể hiện tinh tế, chân thực qua chuỗi suy nghĩ đầy xót xa và tự vấn. Ban đầu, Thứ chìm trong cảm giác mệt mỏi, chán chường, nhận ra cuộc sống của mình và người thân chỉ là những ngày nối tiếp đói nghèo, tăm tối. Khi ngồi ăn cơm, nhìn mẹ, vợ và các em phải nhịn đói, trong lòng Thứ dâng lên niềm thương cảm, day dứt và tủi hổ. Anh nhận ra sự nghịch lý của đời sống – người đáng được hưởng lại chịu thiệt thòi, còn kẻ vô dụng lại sung sướng. Nỗi xót thương cho người thân hòa với cảm giác bất lực, tự giày vò khiến nước mắt anh ứa ra. Qua diễn biến tâm lý ấy, ông giáo Thứ hiện lên là một người trí thức nghèo nhưng lương thiện, giàu lòng nhân hậu, có ý thức tự trọng và tình thương sâu nặng. Anh không chỉ thương người thân mà còn đau cho kiếp người khốn khổ trong xã hội. Nam Cao qua đó bày tỏ niềm xót xa và trân trọng đối với phẩm chất cao đẹp của những con người bị cuộc sống mòn mỏi vùi dập
Câu 2
Trong xã hội hiện đại, nơi công nghệ phát triển mạnh mẽ, vẻ đẹp của con người dường như bị “định nghĩa” lại bởi các tiêu chuẩn ảo. Chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) của Dove ra đời năm 2023 đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc: “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” – vẻ đẹp thật sự nằm ở chính con người, không cần đến sự can thiệp của công nghệ hay khuôn mẫu nào.
Thông điệp ấy có ý nghĩa to lớn trong bối cảnh ngày nay. Khi mạng xã hội tràn ngập những “gương mặt hoàn hảo” được chỉnh sửa bằng AI hay filter, nhiều người – đặc biệt là phụ nữ trẻ – dần đánh mất niềm tin vào vẻ đẹp thật của mình. Họ sống trong áp lực phải “đẹp như người khác”, phải hợp với “chuẩn mực” mà xã hội đặt ra. Dove, bằng hành động kêu gọi “quay lưng lại”, không chỉ chống lại sự giả tạo của công nghệ mà còn khẳng định giá trị tự nhiên, chân thật của con người. Mỗi nếp nhăn, vết sẹo, hay khuyết điểm đều là dấu ấn của hành trình sống, của trải nghiệm và bản lĩnh, đáng được trân trọng chứ không nên bị che giấu.
Thông điệp ấy giúp ta hiểu rằng vẻ đẹp không đến từ khuôn mặt hay vóc dáng, mà đến từ tâm hồn, nhân cách và sự tự tin. Một người dám sống thật với chính mình, dám yêu lấy bản thân dù không hoàn hảo, chính là người đẹp nhất. Trong thế giới đầy ảo ảnh hôm nay, giữ được bản sắc và sự tự tôn chính là một dạng “vẻ đẹp” hiếm có. Chúng ta cần biết trân quý sự khác biệt, bởi chính sự khác biệt tạo nên sắc màu đa dạng của cuộc sống.
Chiến dịch của Dove không chỉ là một quảng cáo thương mại mà còn là lời nhắc nhân văn gửi đến mọi người: hãy quay lưng lại với những giá trị giả tạo, hãy hướng đến vẻ đẹp chân thật và tự nhiên. Bởi mỗi con người sinh ra đều đã là một phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình. Khi ta biết yêu bản thân bằng sự trung thực, cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhõm, tự tin và ý nghĩa hơn.
Câu 1
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba, người kể chuyện không xuất hiện trực tiếp trong câu chuyện nhưng biết rõ mọi suy nghĩ, cảm xúc, hành động của nhân vật Thứ.
Câu 2
Điểm nhìn: Người kể chuyện đặt điểm nhìn trần thuật vào nhân vật Thứ – mọi sự việc, cảm xúc, suy nghĩ đều được nhìn, cảm nhận qua góc nhìn của Thứ.
Tác dụng:Giúp người đọc thấu hiểu sâu sắc bi kịch tinh thần của Thứ – một trí thức nghèo, sống mòn mỏi, bị hoàn cảnh bóp nghẹt.
Làm cho giọng điệu trần thuật mang tính cảm thương, xót xa, vừa khách quan vừa đầy nhân đạo.
Tăng tính hiện thực và tâm lý cho tác phẩm, giúp Nam Cao thể hiện rõ sự bế tắc và nỗi đau tinh thần của con người tiểu tư sản nghèo trong xã hội cũ.
Câu 3
Nước mắt của Thứ ứa ra vì:
• Cảm giác tủi hổ và xót xa khi nhận ra mình đang được ăn trong khi mẹ, vợ và các em phải nhịn đói.
• Thương thân, thương người, thấy mình bất lực trước cảnh nghèo túng, không thể làm gì để thay đổi cuộc đời khổ cực của cả gia đình.
• Nhận thức sâu sắc về sự bất công, nghịch lý của cuộc sống: những người hiền lành, lam lũ lại chịu đói khổ triền miên, còn kẻ lười biếng, bất tài lại được hưởng thụ.
→ Nước mắt ấy là sự bật khóc trong lặng lẽ của một con người lương thiện bị cuộc sống vắt kiệt cả sức lực và niềm tin.
Câu 4
Thông qua nhân vật Thứ, Nam Cao phản ánh:
Hiện thực xã hội trước Cách mạng tháng Tám – nơi những trí thức nghèo, lương thiện bị đè nén, sống lay lắt, tù túng, không có lối thoát, bị “sống mòn” cả về vật chất lẫn tinh thần
Bi kịch của người trí thức nghèo: có học, có đạo đức, có lý tưởng nhưng bị cảnh nghèo và gánh nặng gia đình vùi dập, khiến họ trở nên cam chịu, bất lực, tự đánh mất ước mơ và khát vọng sống
Tấm lòng nhân đạo sâu sắc của Nam Cao: Ông thương xót cho những kiếp người nhỏ bé, cùng khổ, khẳng định giá trị nhân phẩm và ước muốn sống có ý nghĩa trong nghèo khổ.