Nguyễn Bảo Diệu Hồng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Diệu Hồng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 9:

Biện pháp tu từ:Nhân hóa-"Sáo hối hận và nhớ quê hương lắm."

Tác dụng:

-Làm tăng sức gợi hình gợi cảm khiến cho con Sáo trở nên sinh động,có hồn,gần gũi, gắn bó với con người.

-Gợi hình:Làm nổi bật hình ảnh con Sáo cảm thấy hối hận vì những lỗi là mà nó gây ra.

-Gợi cảm:

+Thể hiện tình cảm yêu quý,trân trọng động vật của tác giả.

+Thể hiện sự quan sát chi tiết ,tỉ mỉ,trí tưởng tượng phong phú,bay bổng.

+Làm cho người đọc thêm yêu quý,trân trọng động vật.

Câu 10:
Sau khi đọc câu chuyện trên, em rút ra bài học là không nên ích kỉ như con Sáo trong câu chuyện.Chính vì sự ích kỉ đó đã khiến cho Sáo nhận một cái kết đắng.Đồng thời câu chuyện cũng khuyên chúng ta nên giúp đỡ người khác.Sáo trong câu chuyện vì luôn lấy cái cớ nên sau này bị mọi người ghét bỏ.Em cảm thấy chúng ta đã có nhiều bài học sau khi đọc câu chuyện trên.

                                                                          Bài làm

 Trong cuộc đời mỗi người,ai cũng có nhiều kỉ niệm đáng nhớ.Mỗi kỉ niệm trôi qua đều khiến chúng ta trưởng thành hơn.Và em cũng vậy,em cũng có nhiều kỉ niệm đáng nhớ nhưng kỉ niệm đáng nhớ của em là vào dịp Tết.Em cùng bạn đi giúp một bà cụ.

 Em và Thảo Nguyên là đôi bạn thân.Chúng em chơi chung với nhau từ khi còn nhỏ vì chúng em cùng học chung một lớp.Bạn có dáng người nhỏ nhắn,mái tóc đen dài,đôi mắt long lanh.Bạn nổi bật với nụ cười thân thiện.Chính điều đó đã khiến tình bạn của chúng em trở nên thân thiết hơn.Em vẫn nhớ như in kỉ niệm ngày hôm đó.Vào buổi trưa ngày hôm đó ,sau khi ăn xong,em sang nhà bạn chơi.Đến nhà bạn,em bấm chuông.Chờ một lúc thì bạn bước ra và mời em vào nhà chơi vài ván mèo nổ.Chơi được một lúc thì bạn rủ em sang sân chơi ở khá gần nhà bạn.Em đồng ý vì dù gì trời đã dịu hơn trước khi em đến nhà bạn.Đang đi trên đường,chúng em vô tình trông thấy một bà cụ khoảng bảy mươi đến bảy mươi lăm tuổi đang ngồi nghỉ dưới gốc cây.Bà mặc bộ quần áo màu nâu,tay bà cầm nón lá phe phẩy để tạo gió mát.Nói là trời đã dịu đi nhưng thực ra chỉ đỡ nắng hơn lúc nãy chứ vẫn rất nóng.Vì bản tính hiếu khì nên chúng em đã đi đến chỗ bà,hỏi:

-Bà ơi, trời đang nắng nóng thế này bà ra đây làm gì ạ?

-À bà đang ngồi nghỉ ấy mà.Do hôm qua cháu bà về xong để quên đồ ở nhà bà nên bà lên đây.

-Vậy sao bà không gọi điện bảo cháu bà đến nhà bà lấy ạ?

-Tại bà không muốn làm phiền cháu bà.

Nói xong,bạn bảo em lấy chai nước cho bà uống.Uống xong bà liền cảm ơn chúng em.Sau đó em hỏi bà:

-Bà ơi,nhà cháu bà ở đâu ạ?  

-À nhà cháu bà ghi trong tờ giấy này.

Nói xong bà cụ lấy trong túi một tờ giấy có ghi địa chỉ.Sau khi đọc xong,bạn em liền nhận ra nhà cháu gái bà ở khá gần sân chơi mà bọn định đi đến.Thế là chúng em cùng bà cụ đi đến nhà cháu gái bà.Đi được một lúc thì đến nơi,chúng em tạm biệt bà cụ rồi đi đến sân chơi.Một lúc sau,chúng em chào tạm biệt nhau rồi đi về.Đến nhà,em chào mẹ rồi kể chuyện vừa nãy.Mẹ khen em và bảo em nên trân trọng tình bạn ấy.

 Vậy kỉ niệm cùng với bạn thân đã khiến em thêm phần trân trọng tình bạn này hơn.Kỉ niệm ấy trôi qua đã để lại cho em nhiều cảm xúc và tạo nên một phiên bản mới so với chính mình.Em thầm hứa sẽ chăm ngoan,học giỏi, rèn đức luyện tài để trở thành một công dân có ích cho xã hôi.