Nguyễn Bảo Anh
Giới thiệu về bản thân
ý nghĩa của việc tiết kiệm thời gian là Giúp hoàn thành nhiều công việc hơn trong cùng một khoảng thời gian
a) tình huống nguy hiểm này đề cập tới tình huống nguy hiểm là trộm đồ
b) tình huống nguy hiểm này gây ra hậu quả đối với H là mất xe đạp
Câu 9
-Biện pháp tu từ: nhân hóa
nhân hóa "Sáo cũng tạt qua Vườn Nhãn, nhưng tránh mặt mọi người. Sáo biết hối hận và nhớ quê hương lắm"
- Tác dụng:
+làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu văn trở nên hay hơn, ý nghĩa hơn. Tạo sự sinh động, hấp dẫn và gần gũi với con người.
+Gợi hình:làm nổi bật hình ảnh của con chim sáo, giúp cho nó trở nên sinh động, gần gũi hơn với con người.
+Gợi cảm:thể hiện tình yêu thương động vật của tác giả. Khiến cho người đọc trở nên yêu quý, trân trọng và yêu thươn động vật.
Câu 10
Bài học mà em tâm đắc khi đọc truyện "Chào Mào và Sáo Sậu" là tình yêu thương và sự chia sẻ có thể tạo nên một cuộc sống hạnh phúc. Truyện cho thấy rằng khi mỗi người đều có lòng quan tâm và sẵn lòng giúp đỡ nhau, thì mọi khó khăn và thử thách sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Sự đoàn kết và sự tương trợ giữa các nhân vật trong truyện đã truyền cảm hứng cho em rằng, bất kể khó khăn có đến đâu, chúng ta luôn có thể vượt qua nếu có nhau.
Trong cuộc sống, ai cũng sẽ có những trải nghiệm đáng nhớ. Bản thân em cũng vậy, em cũng có một trải nghiệm khó quên, đó chính là lần em cùng ông bà gói bánh chưng vào đêm giao thừa năm ngoái. Trải nghiệm ấy đã cho em rất nhiều cảm xúc đáng nhớ.
Trước Tết, cả nhà em dọn nhà để chuẩn bị về quê. Em lau dọn sạch sẽ căn phòng nhỏ xinh của mình,dọn xong, em và mẹ đã soạn quần áo, còn bố em đi gọi xe đón cả nhà về. Dù đi đường xa và mệt nhưng em chỉ cần nghĩ đến việc sẽ được gặp lại ông bà sau một năm học tập trên Hà Nội và cùng thức đêm đón gao thừa cùng mọi người trong gia đình, bao mệt mỏi lại tan biến hết. Về đến nơi, trời đã chợp tối, em và bố mẹ lên phòng để cất dọn hành lý. Xong xuôi, em ngồi cạnh ông bà và tâm sự về quá trình học tập trong năm cũ của em. Đêm đó cả nhà em quây quần lại xem Táo Quân, rồi lại chạy ra sân đình để xem những màn pháo hoa rực rỡ. Sáng hôm sau, em dậy sớm dọn nhà với ông bà, còn bố mẹ em lo việc trang trí và nấu nướng. Bố và mẹ không chỉ lo việc trang trí mà còn chăm chút từng món ăn, từng chi tiết nhỏ. Trong khi mẹ nấu bánh chưng, em giúp dọn dẹp, trang trí cây mai trong phòng khách. Tuy nhiên, công việc không dễ dàng khi không có đủ không gian, và nhiều lúc em cảm thấy mệt mỏi. Nhưng khi nhìn thấy mẹ mỉm cười động viên, em lại thấy tràn đầy sức lực.Đặc biệt, một khoảnh khắc khiến em không thể nào quên, đó là khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm ngày Tết. Mẹ đưa tay xoa đầu em, nói rằng năm nay dù chưa có nhiều điều kiện, nhưng quan trọng nhất là gia đình vẫn bên nhau. Lời nói của mẹ làm em xúc động, nhận ra rằng Tết không chỉ là những thứ vật chất, mà là thời gian để mỗi người trong gia đình dành cho nhau tình yêu thương và sự sẻ chia.Khi nhìn thấy mắt mẹ ánh lên niềm hạnh phúc, em cảm thấy vô cùng ấm áp. Tết năm đó không chỉ là dịp để gia đình sum vầy, mà còn là dịp để em hiểu rằng sự đoàn kết và yêu thương mới chính là điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Dù nhà cửa không hoàn hảo, nhưng chỉ cần có nhau, mỗi Tết đến là một niềm hạnh phúc lớn lao.
Tết năm ấy, em đã hiểu rằng tình yêu thương trong gia đình mới là thứ quý giá nhất mà chúng ta có thể có. Dù cuộc sống có khó khăn, nhưng chỉ cần chúng ta yêu thương và sẻ chia, mọi điều đều có thể vượt qua. Đó sẽ là một mảnh kí ức tươi đẹp nhất trong cuộc đời của em. Em mong sau này gia đình em sẽ luôn bình an, khỏe mạnh và cả nhà sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp hơn thế nữa.