Nguyễn Thị Bích Dung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Bích Dung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một khúc ca cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh hoa sen được dùng để ví von với cuộc đời của mẹ: giản dị, thanh cao nhưng cũng đầy gian khó. Em vô cùng xúc động trước sự hy sinh của người "mẹ nghèo", người đã dùng cả "giọt máu" và "dòng lệ" để vun đắp cho tương lai của con. Khi con thành đạt, bay cao giữa cuộc đời, thì dáng mẹ lại càng thêm gầy guộc, lắt lay. Dù kết thúc bằng sự chia ly định mệnh, bài thơ vẫn thắp lên niềm tin về sự bất tử, rằng mẹ sẽ luôn là ngôi sao sáng dõi theo con trên mọi nẻo đường. Qua đó, em càng thêm trân trọng và biết ơn người mẹ kính yêu của mình.

*Cách ứng xử khi gặp lại bạn cũ:

-​Thái độ của bản thân: Nếu gặp lại một người bạn cũ như "anh gầy", em sẽ giữ thái độ chân thành, cởi mở và tôn trọng. Dù địa vị xã hội hay sự giàu sang có khác biệt, tình bạn thuở nhỏ vẫn là một giá trị tinh thần đáng quý cần được nâng niu.

-​Hành động cụ thể: Em sẽ chủ động hỏi thăm về cuộc sống, gia đình và cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đẹp thay vì chú trọng vào việc so sánh chức tước hay tài sản.

​-Bài học từ cách ứng xử của "anh béo"

*​Cách ứng xử của "anh béo" trong truyện gợi ý cho chúng ta những điều sau:

-​Sự trân trọng tình bạn: Anh béo rất vồn vã, thân thiện và gọi anh gầy là "ông bạn thân mến" khi mới gặp lại. Anh coi trọng mối quan hệ từ thuở học trò hơn là sự khác biệt về ngoại hình hay mùi vị trên cơ thể.

-​Sự bình đẳng trong giao tiếp: Khi thấy bạn mình (anh gầy) thay đổi thái độ sang khúm núm vì biết anh béo có chức cao, anh béo đã "cau mặt" và yêu cầu bạn đừng dùng giọng "quan cách" đó. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng trong tình bạn chân chính, không nên có sự phân biệt giai cấp hay quyền lực.

​-Sự tinh tế và tự trọng: Cuối cùng, khi thấy anh gầy vẫn tiếp tục nịnh bợ đến mức cực đoan, anh béo cảm thấy "buồn nôn" và chủ động rời đi. Điều này dạy chúng ta biết điểm dừng và biết giữ gìn phẩm giá của mình cũng như tôn trọng giá trị thực sự của một mối quan hệ.

- Gợi tả :

+Chi tiết này sử dụng biện pháp nhân hóa để miêu tả những vật vô tri vô giác (vali, hộp, túi) cũng có trạng thái như con người.

+​Nó gợi tả sự hèn mọn, sợ hãi và khúm núm đến tột độ của "anh gầy" khi biết tin người bạn cũ ("anh béo") nay đã là viên chức bậc cao (bậc tam).

+​Sự "co rúm" của đồ vật phản chiếu chính thái độ run rẩy, mất tự nhiên và tư thế thấp hèn của chủ nhân chúng trước quyền lực.

- ý nghĩa :

+Phê phán thói xun xoe, bợ đỡ: Chi tiết này nhấn mạnh sự thay đổi thái độ đột ngột của anh gầy từ sự vồn vã, thân mật sang thái độ tôn thờ quyền lực một cách mù quáng.

+​Tăng tính châm biếm: Tác giả dùng hình ảnh đồ vật để mỉa mai một tâm hồn đã bị tha hóa bởi hệ thống cấp bậc trong xã hội, khiến ngay cả những vật dụng đi kèm cũng trở nên "hèn" theo chủ.

+​Khắc họa chủ đề: Góp phần thể hiện rõ nét chủ đề của tác phẩm: sự phân chia giai cấp đã làm xói mòn tình bạn chân thành, biến con người thành những kẻ nô lệ cho danh vọng và chức tước.

Chưa bao giờ hết. Đó là hạnh phúc vô bờ khi cậu chọn được chú sáo ưng ý - "mỏ vàng óng, đôi mắt nâu trong veo". Với Ham lúc này, đó là sự hiện diện của ước mơ đã thành hiện thực.

​Tuy nhiên, bước ngoặt của truyện nằm ở sự xuất hiện đầy xúc động của sáo mẹ. Khi hai cha con rời đi, tiếng anh sáo mẹ "cứ cao lao xuống", "kêu cuống quýt" và kiến thức bay theo chiếc xe đạp đã tạo nên một sự đối lập gay gắt với niềm vui của Ham. Xuân Quỳnh rất tinh tế khi miêu tả sự chuyển biến tâm lí của cậu bé: từ sự hưng phấn sang lặng im, rồi thẫn thờ. Nhìn thấy chú sáo nhỏ trong lồng cũng "chúi cánh", "mỏ há ra mệt mỏi" vì sợ hãi và cũng như nhớ mẹ, Ham bắt đầu cảm nhận được nỗi đau của sự chia lìa. Bây giờ để sáo về với mẹ thì luyến và cũng không nỡ thấy mình dập tắt ước mơ mình hằng mong ước. Nhưng nếu cứ giữ nó lại thì sáo và mẹ lại bị tách rời, đối với loài vật đặc biệt là sáo mà đi cam như mất đi cả sinh mạng nên Ham còn bé nhưng lương thiện đã thấm thía nỗi chia lìa tình mẫu tử thiêng liêng ấy."

"Chi tiết cuối cùng của đoạn trích chính là quyết định đầy nhân văn của cậu bé Ham. Cuộc đấu tranh nội tâm giữa một bên là "sự sở hữu" cá nhân và một bên là "lòng trắc ẩn" đã kết thúc bằng một câu nói nghẹn ngào: "Thôi xong, nó chết mất". Đây không chỉ là sự lo lắng về sự sinh tồn của chú chim sáo, mà là sự thấu hiểu sâu sắc giữa một đứa trẻ và tình mẫu tử thiêng liêng. Hành động tự tay mở cửa lồng để chú sáo vụt bay ra nhà một viễn cảnh là khoảnh khắc tự do đẹp nhất. Hình ảnh hai mẹ con nhà sáo quấn quýt đã thoát dần vào rừng cây dưới ánh nắng chói chang chính là biểu tượng cho sự chiến thắng của tình yêu thương đích thực. Cậu bé Ham dù nhân để "nó" đi rồi nhưng mình yêu quý nhất, nhưng cái gọi "được" đã lại cho cậu bé là "được" một tâm hồn thánh thiện hơn thế. Ý nghĩa là mỗi bài học quý giá và vô cùng sâu sắc đó là yêu thương là cho người cho cả mình, yêu được hạnh phúc tự do chứ không phải giam cầm, bất hạnh, đau khổ

​Sự thành công của truyện ngắn "Con sáo của Ham" không chỉ dừng lại ở giá trị nội dung sâu sắc mà còn để lại dấu ấn nhờ sức đắc tài về nghệ thuật. Đầu tiên phải kể đến sự thành công của nhà văn trong việc miêu tả tâm lí nhân vật nhỏ tuổi của Xuân Quỳnh. Cách dẫn dắt câu chuyện tự nhiên, sử dụng nhiều từ ngữ gợi hình, gợi cảm giúp người đọc không chỉ thấy được hình ảnh mà còn cảm nhận được nhịp đập của tình cảm. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm đã biến một câu chuyện nhỏ thành một bài học lớn về cách ứng xử với thiên nhiên.

Bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Trần Hòa Bình không chỉ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên sống động mà còn chạm đến những rung động sâu sắc trong tâm hồn con người khi mùa mưa gõ cửa. Nhà thơ đã thể hiện một cảm hứng thật mãnh liệt, biến cái tưởng chừng như trầm buồn của những cơn mưa thành nguồn nhựa sống và niềm tin dạt dào.Mùa mưa đến, trong mắt nhà thơ, là sự khởi đầu của một sức sống mới, một "gặp gỡ mùa mưa lòng trẻ lại". Cơn mưa không chỉ tưới mát cho mảnh đất cằn cỗi mà còn mang đến sự sống cho "làng ta tươi tốt một triền đê", đánh thức "hương đất bãi" ngai ngái. Hình ảnh "mưa như gót trè kéo nhau về" gợi lên một sự nhộn nhịp, một dòng chảy sinh lực liên tục, không ngừng nghỉ đang tưới tắm, vỗ về vạn vật.Nhà thơ còn cảm nhận một sự hòa quyện tinh tế giữa niềm vui và nỗi buồn trong từng hạt mưa rơi. "Xen lẫn hạt vui với hạt buồn" cho thấy một cái nhìn đầy chiêm nghiệm về cuộc đời, nơi mọi cung bậc cảm xúc luôn đan xen. Nhưng kỳ lạ thay, giữa những hạt vui buồn ấy, tâm hồn lại tìm thấy "lời yên ả", sự thanh thản và bình yên, hướng về một không gian rộng lớn, bao la nơi "tít tắp trùng khơi với thượng nguồn".Và trên hết, bài thơ là khúc ca của hy vọng và sự chờ đợi. Mùa mưa được đón nhận với tâm thế háo hức, "xoà tay ta mải đón", như chờ đợi những "mùa no" ấm no, đủ đầy. Cuối cùng, nhà thơ đã hóa thân vào "phù sa mỗi bến chờ", một hình ảnh đẹp đẽ của sự cống hiến, hòa mình vào dòng chảy cuộc sống, âm thầm chờ đợi những điều tốt đẹp sẽ đến, tô điểm thêm cho vẻ đẹp của quê hương.

Ý thơ “Ta hoá phà sa mỗi bến chờ“ là lời khẳng định về tâm hồn rộng mở , khát khao được sống cống hiến , đem lại những giá trị tốt đẹp và sự trù phú cho cuộc đời và quê hương của nhân vật trữ tình.