Trần Quang Khôi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Quang Khôi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ "Chiều đồng nội" của nhà thơ Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thiên nhiên làng quê vào mùa thu vô cùng trong trẻo và thanh bình. Qua những vần thơ năm chữ ngắn gọn, giàu nhạc điệu, tác giả đã khơi dậy trong lòng em một tình yêu quê hương tha thiết và niềm xúc động sâu sắc.

Ngay từ những câu thơ mở đầu, em đã bị lôi cuốn bởi không gian mùa thu dịu mát:

"Những giọt thu trong veo Rắc ngang qua đồng nội"

Tác giả thật tài hoa khi gọi nắng thu, sương thu là "giọt thu trong veo". Hành động "rắc ngang" khiến mùa thu trở nên sinh động như một người họa sĩ đang tô điểm cho cánh đồng. Đặc biệt, hình ảnh "Cánh chim bay xuống chiều / Nâng nắng lên kẻo mỏi" là một liên tưởng rất ngộ nghĩnh và đáng yêu. Cánh chim nhỏ bé như đang đỡ lấy ánh nắng cuối ngày, làm cho buổi chiều quê trở nên ấm áp chứ không hề buồn bã.

Bức tranh đồng quê càng đẹp hơn khi có sự xuất hiện của những cảnh vật quen thuộc:

"Cánh cò trôi nhanh nhanh Đàn trâu về chậm rãi"

Tác giả đã khéo léo sử dụng từ láy "nhanh nhanh", "chậm rãi" để tạo nên sự đối lập thú vị. Cánh cò thì hối hả bay về tổ, còn đàn trâu thì thong thả bước đi sau một ngày gặm cỏ. Nhịp sống ấy hiện lên thật êm đềm, tựa như một thước phim quay chậm. Biện pháp so sánh "Mùa thu như tay mềm / Chạm lên từng thảm lụa" đã biến những làn sóng lúa nhấp nhô thành một tấm thảm lụa khổng lồ, mềm mại và quý giá.

Khép lại bài thơ, hình ảnh khói bếp quen thuộc hiện lên đầy ấm cúng: "Bếp nhà ai tỏa khói / Gọi trăng thu xuống gần". Làn khói bếp lam chiều không chỉ gọi vầng trăng sáng xuống chơi, mà dường như còn đang gọi những người con đi xa trở về với mái nhà thân thương.

Bài thơ "Chiều đồng nội" đã sử dụng thành công thể thơ năm chữ, nghệ thuật nhân hóa và so sánh độc đáo để vẽ nên một làng quê tuyệt đẹp. Đọc bài thơ, em càng thêm yêu mến và trân trọng những vẻ đẹp thanh bình của quê hương mình.

Khi đọc bài thơ, em chợt nhớ về những buổi chiều quê được cùng đám bạn mục đồng rong ruổi thả diều trên triền đê, ngắm nhìn khói bếp nhà ai tỏa lên trong hoàng hôn. Kỉ niệm bình dị ấy đã giúp em thấu hiểu sâu sắc thông điệp về tình yêu quê hương tha thiết và sự trân trọng những vẻ đẹp bình yên của tác giả. Qua hình ảnh đồng quê mộc mạc mà thơ mộng, em hiểu rằng quê hương chính là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn, và ta cần biết nâng niu, tự hào về những giá trị nguyên sơ, yên bình ấy giữa cuộc sống hiện đại.

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, nếu gia đình là điểm tựa bình yên thì tình bạn chính là món quà tinh thần vô giá. Có ý kiến cho rằng: "Cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn". Đây là một nhận định hoàn toàn đúng đắn, khẳng định vai trò quan trọng của những người bạn đồng hành trong cuộc đời chúng ta.

Tình bạn là sợi dây tình cảm thiêng liêng, được xây dựng dựa trên sự gắn kết, thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau giữa những người không cùng máu mủ. Khi có bạn bè, niềm vui của chúng ta như được nhân đôi và nỗi buồn được vơi đi một nửa. Bạn tốt không chỉ là nơi để ta sẻ chia, gửi gắm tâm sự mà còn là tấm gương giúp ta nhìn lại bản thân, cùng nhau sửa đổi những khuyết điểm để tiến bộ hơn mỗi ngày.

Một tình bạn đẹp và chân chính phải luôn xuất phát từ sự chân thành, không vụ lợi hay ích kỷ. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta vẫn thường thấy những câu chuyện cảm động về bạn bè cõng nhau đến trường suốt nhiều năm liền, hay cùng nhau vượt qua hoàn cảnh khó khăn. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phê phán những kẻ kết giao bạn bè chỉ vì lợi ích cá nhân hoặc lôi kéo nhau vào những thói hư tật xấu.

Tóm lại, tình bạn giống như một nốt nhạc vui tươi, giúp cho bản nhạc cuộc đời của mỗi người trở nên ý nghĩa và trọn vẹn hơn. Là một học sinh, em luôn tự nhủ phải biết trân trọng những người bạn xung quanh, luôn đối xử chân thành và biết giúp đỡ nhau để cùng xây dựng một tình bạn bền vững.

Câu chuyện bài học về ý chí vượt qua khó khăn. Trong cuộc sống, khi gặp thử thách hay bị người khác quay lưng, chúng ta không được đầu hàng hay cam chịu. Hãy học tập chú lừa: biến khó khăn thành động lực, bình tĩnh tìm cách giải quyết để tự cứu lấy chính mình và vươn lên cao hơn.

Trong câu chuyện trên, ta thấy rõ sự khác biệt hoàn toàn trong hành động và suy nghĩ giữa bác nông dân và con lừa trước một tình huống ngặt nghèo. Đối với bác nông dân, khi thấy con lừa bị ngã xuống giếng, ông liền có suy nghĩ thực dụng và tiêu cực rằng con lừa đã già, việc cứu nó lên là không có ích lợi gì. Từ suy nghĩ đó, ông dẫn đến hành động phũ phàng là nhờ hàng xóm xúc đất đổ xuống giếng nhằm chôn lấp chú lừa tội nghiệp. Ngược lại, con lừa ban đầu dù hoảng sợ nhưng đã nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh để tìm đường sống. Thay vì cam chịu số phận, nó có hành động vô cùng thông minh và kiên trì: cứ mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, nó lại lắc mình cho đất rơi xuống rồi bước chân lên trên. Sự khác biệt này cho thấy một bài học sâu sắc: trong khi con người dễ dàng buông xuôi và từ bỏ, thì con lừa lại sở hữu ý chí kiên cường, biết biến áp lực và khó khăn thành bệ phóng để tự cứu lấy chính mình.

9.Văn bản đề cập đến quá trình hội nhập văn hóa trong bối cảnh toàn cầu hóa. Nó nhấn mạnh sự cần thiết của việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc đồng thời tiếp thu những giá trị mới từ bên ngoài. Hội nhập văn hóa không chỉ là việc tiếp biến văn hóa nhân loại mà còn là sự đóng góp những giá trị độc đáo của văn hóa Việt Nam vào kho tàng chung. Tuy nhiên, hội nhập đi kèm cả những nguy cơ như đánh mất cốt cách văn hóa, đòi hỏi phải có sức đề kháng mạnh mẽ để văn hóa dân tộc hòa nhập mà không bị hòa tan.

10.Giữ gìn bản sắc văn hóa giúp mỗi dân tộc khẳng định giá trị riêng và không bị hòa tan trong quá trình hội nhập. Đó là nền tảng để thế hệ trẻ hiểu về cội nguồn, lịch sử và truyền thống của đất nước. Bản sắc văn hóa còn góp phần làm phong phú kho tàng văn hóa nhân loại. Việc bảo tồn văn hóa giúp tăng cường sự đoàn kết và niềm tự hào dân tộc. Trong thời đại hiện nay, giữ gìn bản sắc văn hóa là điều cần thiết để phát triển bền vững.

Tuổi học trò thường được ví như những bông hoa dưới ánh mặt trời, trong sáng và hồn nhiên. Thế nhưng, đâu đó trong chính môi trường tưởng chừng bình yên ấy lại xuất hiện một vết nhơ đáng báo động: bạo lực học đường. Những vụ học sinh đánh nhau, quay clip tung lên mạng, thậm chí gây thương tích cho bạn bè không còn là chuyện hiếm. Bạo lực học đường thực sự đã trở thành vấn nạn nhức nhối, không chỉ làm đau lòng gia đình, thầy cô mà còn gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức trong một bộ phận học sinh hiện nay.

Trên thực tế, bạo lực học đường diễn ra dưới rất nhiều hình thức: từ đánh đập, chửi bới, dọa nạt, đến bạo lực ngầm như cô lập, tẩy chay, hay bạo lực mạng trên Facebook, TikTok. Nguyên nhân nào dẫn đến thực trạng đáng buồn này? Trước hết là do chính các em học sinh thiếu kỹ năng kiềm chế cảm xúc và giải quyết mâu thuẫn. Một ánh mắt khó chịu, một câu nói đùa quá lời cũng có thể châm ngòi cho một trận xử nhau bằng nắm đấm. Bên cạnh đó, ảnh hưởng từ phim ảnh bạo lực, trò chơi điện tử bạo lực khiến các em nghĩ rằng mạnh được yếu thua là lẽ đương nhiên. Gia đình thiếu quan tâm, nhà trường đôi khi xử lý quá nhẹ hoặc chậm trễ cũng tiếp tay cho vấn nạn ngày càng trầm trọng.

Hậu quả của bạo lực học đường không chỉ dừng lại ở những vết bầm tím trên cơ thể. Nhiều em nhẹ thì xây xát, nặng có thể bị chấn thương sọ não, tàn tật suốt đời, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nghiêm trọng hơn cả là vết thương tinh thần: nạn nhân rơi vào sợ hãi, trầm cảm, chán nản, bỏ học hoặc tệ hơn là tìm đến cái chết. Còn những kẻ gây bạo lực? Chúng cũng trở thành nạn nhân theo cách khác hình thành nhân cách lệch lạc, sau này dễ vi phạm pháp luật. Cả người đánh và người bị đánh, tương lai đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hơn thế nữa, môi trường học đường mất đi sự an toàn, thầy cô lo lắng, phụ huynh bất an, và chính xã hội cũng phải gánh chịu hậu quả từ những công dân chưa hoàn thiện nhân cách.

Để đẩy lùi bạo lực học đường, cần sự chung tay của ba trụ cột: gia đình, nhà trường và chính bản thân học sinh. Gia đình phải quan tâm, lắng nghe và dạy con em mình lòng nhân ái. Nhà trường cần giáo dục kỹ năng sống, xử lý nghiêm minh các hành vi bạo lực. Và riêng bản thân mỗi học sinh chúng ta  hãy bắt đầu từ chính mình. Tôi tự hỏi: có bao giờ mình nóng giận quá mà muốn đánh bạn? Có bao giờ mình làm ngơ khi thấy bạn bị bắt nạt? Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi nhận ra rằng bạo lực không phải là cách để khẳng định bản thân. Người mạnh không phải người giơ nắm đấm, mà là người đủ bình tĩnh để nói "Dừng lại, chúng ta hãy nói chuyện." Nếu thấy mâu thuẫn, tôi sẽ bình tĩnh bỏ đi hoặc nhờ thầy cô giúp đỡ. Nếu thấy bạn bị bắt nạt, tôi sẽ dũng cảm lên tiếng hoặc báo với người lớn bởi im lặng chính là tiếp tay cho cái ác. -

Mỗi chúng ta hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: không chửi bạn, không xô đẩy, không chia bè kéo cánh. Hãy để mỗi ngày đến trường thực sự là một ngày vui, bởi tuổi học trò quý giá lắm, đẹp đẽ lắm xin đừng để nhuốm màu bạo lực.