Phạm Minh Nhật
Giới thiệu về bản thân
Trường học vốn là nơi để học tập, rèn luyện nhân cách và lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Thế nhưng, trong những năm gần đây, không gian yên bình ấy đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi một bóng đen nhức nhối: hiện tượng bắt nạt học đường. Đây không còn là chuyện xích mích nhỏ nhặt giữa những đứa trẻ, mà đã trở thành một vấn nạn xã hội nhức nhối, gây ra những hệ lụy khôn lường về cả thể chất lẫn tinh thần cho thế hệ trẻ.Bắt nạt trong trường học hiện nay diễn ra với mức độ ngày càng tinh vi và phức tạp. Nó không chỉ dừng lại ở bắt nạt thể xác như đánh đập, trấn lột tiền bạc, đồ dùng, mà nguy hiểm hơn là bắt nạt tinh thần. Đó là hành vi cô lập, tẩy chay, lan truyền những lời đồn ác ý để hủy hoại danh dự của bạn bè.
Đặc biệt, với sự phát triển của công nghệ, bắt nạt mạng đang bùng nổ mạnh mẽ. Những bài viết công kích, những hình ảnh chế giễu được phát tán trên mạng xã hội với tốc độ chóng mặt, biến trường học thành một "chiến trường" không tiếng súng nhưng đầy sát thương.
Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ nhiều phía, nhưng trước hết xuất phát từ sự lệch lạc trong nhận thức và tâm sinh lý của học sinh. Ở lứa tuổi muốn khẳng định bản thân, nhiều em chọn cách dùng bạo lực hoặc quyền lực ảo để chứng tỏ "cái tôi" của mình.
Góc nhìn thực tế: Sự thiếu sâu sát từ phía gia đình và áp lực thành tích từ nhà trường cũng là tác nhân lớn. Cha mải mê kiếm sống, nhà trường đôi khi quá chú trọng dạy kiến thức mà quên đi việc giáo dục kỹ năng sống, thấu cảm và chia sẻ cho các em.
Hậu quả của bắt nạt học đường là vô cùng tàn nhẫn. Đối với nạn nhân, các em phải sống trong nỗi sợ hãi tột cùng, trầm cảm, thu mình lại, kết quả học tập sa sút, thậm chí nhiều em đã tìm đến những quyết định cực đoan nhất để giải thoát. Đối với người đi bắt nạt, hành vi này nếu không được ngăn chặn sẽ hình thành nên tính cách bạo lực, lệch lạc, dễ dẫn đến con đường tội phạm khi trưởng thành. Bắt nạt học đường làm vấy bẩn môi trường giáo dục, khiến trường học không còn là nơi an toàn.
Để trả lại sự trong lành cho môi trường sư phạm, chúng ta cần sự chung tay của toàn xã hội:
Về phía gia đình: Cha mẹ cần là người bạn đồng hành, lắng nghe và chia sẻ với con cái, dạy con biết yêu thương và biết tự bảo vệ mình.
Về phía nhà trường: Cần đẩy mạnh giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, xây dựng hòm thư góp ý và thiết lập các kênh tư vấn tâm lý học đường hoạt động thực chất để học sinh dám lên tiếng.
Về phía học sinh: Bản thân mỗi chúng ta cần nâng cao ý thức, học cách tôn trọng sự khác biệt. Khi chứng kiến bạo lực, tuyệt đối không được thờ ơ, cổ vũ mà phải dũng cảm lên tiếng báo cáo với thầy cô, cha mẹ.
" Bạo lực không bao giờ là cách giải quyết vấn đề, nó chỉ là bắt đầu của một bi kịch." Bắt nạt học đường là một vết thương nhức nhối nhưng hoàn toàn có thể chữa lành nếu mỗi chúng ta bớt đi một chút vô cảm, thêm vào một chút yêu thương. Hãy cùng nhau lên tiếng và hành động để trường học thực sự là ngôi nhà thứ hai – nơi tiếng cười và tình bạn được nâng niu, trân trọng
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính là:Tự sự
Câu 2:
Vào tối ngày 04/12/2024 (theo giờ Việt Nam),di sản Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam của Việt Nam chính thức được UNESCO ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại
Câu 3:
Phần sa-pô nằm ngay dưới tiêu đề và trước phần nội dung chính của văn bản
Đặc điểm hình thức của văn bản là: sa-pô thường trình bày dưới một đoạn văn ngắn (1 đến 3 dòng ),trình bày khác biệt so với văn bản thông thường ( thường in đậm ) để tạo điểm nhấn, thu hút người đọc
Câu 4:
Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ là:Hình ảnh
Tác dụng của phương tiên giao tiếp phi ngôn ngữ là: Tăng tính thuyết phục, cụ thể hóa dữ liệu, thể hiện cảm xúc chân thực
Câu 5:
Trạng ngữ có trong văn bản là: Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam diễn ra từ ngày 22 đến ngày 27/4 Âm lịch, trong miếu Bà Chúa Xứ núi Sam và khu vực bệ đá thờ Bà trên núi Sam
Tác dụng của trạng ngữ đó là: Bổ sung thông tin, ý nghĩa về thời gian địa điểm trong câu
Câu 6:
Em thấy di sản văn hóa của dân tộc chính là sợi dây kết nối linh thiêng giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, mang trong mình linh hồn và bản sắc riêng của mỗi quốc gia. Việc giữ gìn và phát huy những giá trị báu vật này không chỉ là trách nhiệm mà còn là lòng biết ơn sâu sắc đối với công lao gầy dựng của cha ông ta. Nhờ có di sản, thế hệ trẻ hôm nay mới có cơ hội hiểu rõ về cội nguồn, từ đó nuôi dưỡng tình yêu quê hương và niềm tự hào dân tộc mãnh liệt. Trong thời đại toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, di sản văn hóa còn đóng vai trò như một "tấm hộ chiếu" giúp đất nước hòa nhập nhưng không bị hòa tan, khẳng định vị thế riêng biệt trên trường quốc tế. Vì vậy, mỗi chúng ta cần chung tay bảo tồn, trân trọng và lan tỏa những giá trị truyền thống ấy, bởi mất đi di sản cũng đồng nghĩa với việc mất đi gốc rễ và bản sắc của chính mình