Phạm Khánh Chi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Ngôi kể: thứ nhất
Câu 2:
-Lời dẫn trực tiếp:“Chồng nó đã về Trời, để lại nó ở đây với núi rừng.”.
-Chuyển thành lời gián tiếp:Bà cụ nói rằng chồng của nó đã qua đời, để lại nó sống nơi núi rừng.
Câu 3:
– Những đứa trẻ ở điểm trường được miêu tả:
+ Chúng dạy “tôi” tiếng địa phương.
+ Chúng thường nhầm việc đến trường thành việc được vui chơi thay vì lên nương rẫy hay bế em.
+ Chúng luôn sẵn sàng học cả ngày trong ngôi trường luôn rung lên trong gió mạnh.
+ Những đứa trẻ là người có học hành cao nhất trong nhà.
+ Đám trẻ đánh vần bi bô, dạy bố mẹ biết vài chữ cái.
– Điều đó phản ánh cuộc sống của chúng:
+ Cuộc sống thiếu thốn, nghèo khó, lạc hậu của trẻ em vùng sâu, vùng xa.
+ Khát vọng học tập của trẻ em và niềm hi vọng của gia đình dành cho chúng trong việc thay đổi cuộc sống.
Câu 4:
– Nhân vật tôi có cảm nhận:Cảm giác ấm cúng lạ thường và vẻ như tôi được trải qua cảm giác mà người ta thường nói là “như thể một gia đình” Vì:
+ Có sự hiện diện của nhiều người trong căn phòng nhỏ.
+ Không khí gần gũi, ấm áp giữa những con người xa lạ.
+ Sự gắn bó, quan tâm chân thành.
+ Trong hoàn cảnh cô đơn nơi vùng cao, tình người trở nên đặc biệt ý nghĩa.
Câu 5:
-Thông điệp:
+ Hoàn cảnh khó khăn, yêu thương, chia sẻ đã gắn kết con người với con người.
+ Được học tập là khao khát của biết bao trẻ em nghèo.
+ Hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị trong cuộc sống.
+ Biết sống cống hiến, dấn thân vì cộng đồng.
Câu 1:
Trong truyện ngắn "Hoa suối" của nhà văn Trần Nguyễn Anh đã khắc họa thành công nhân vật “tôi” – biểu tượng đẹp đẽ cho lí tưởng cống hến của thế hệ trẻ. Trước hết, nhân vật hiện lên với vẻ đẹp của một giáo viên đầy nhiệt huyết, sẵn sàng gác lại sự náo nhiệt nơi phố thị để đến với vùng cao giảng dạy. Dù phải đối mặt với điều kiện thiếu thốn, khắc nghiệt nơi đại ngàn, “tôi” vẫn giữ vững lí tưởng sống cao đẹp, coi khó khăn là thử thách để rèn luyện bản lĩnh. Vẻ đẹp của nhân vật còn tỏa sáng ở tình yêu nghề và sự tận tâm vô bờ bến dành cho các em nhỏ vùng cao. "Tôi" trân trọng từng ánh mắt hồn nhiên, từng niềm khao khát con chữ của học trò để làm động lực bám bản. Qua ngôi kể thứ nhất, tâm hồn nhân hậu, giàu tình cảm của nhân vật "tôi" được bộc lộ một cách tinh tế; đó là sự đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh của học trò và những rung động thanh khiết trước vẻ đẹp của thiên nhiên, con người. Bằng nghệ thuật xây dựng nhân vật qua tâm lí và hành động chân thực, nhà văn Trần Nguyễn Anh không chỉ khắc họa một người thầy giáo tận tụy mà còn truyền cảm hứng về lối sống có trách nhiệm và đầy lòng nhân ái. Qua đó tác giả muốn gửi gắm tới người đọc thông điệp sâu sắc: "chỉ có tình yêu thương, sự thấu hiểu và lí tưởng sống tốt đẹp mới có thể giúp ta vượt qua mọi nghịch cảnh đồng thời cũng tạo nên những giá trị nhân văn cao đẹp cho cuộc sống".
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, thầy cô không chỉ là những người truyền đạt tri thức mà còn là người dẫn dắt về nhân cách. Những lời nhận xét, góp ý của thầy cô đôi khi khắt khe nhưng đều là những bài học quý giá. Tuy nhiên, trước những lời nhở nhở của thầy cô một số bạn học sinh lại có những phản ứng tiêu cực. Vậy mỗi học sinh cần có cách ứng xử như thế nào trước những lời nhận xét, đánh giá và góp ý từ thầy cô?
Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng phê bình hay góp ý là những nhận xét mang tính xây dựng của thầy cô nhằm chỉ ra những điểm chưa tốt, những thiếu sót trong hành vi hoặc kiến thức của học sinh. Đây là một phần tất yếu và không thể thiếu trong quá trình giáo dục. Mục đích cốt lõi của những lời nhắc nhở này không phải để hạ thấp danh dự học sinh mà là giúp các em nhận diện lỗi sai để kịp thời sửa đổi, từ đó trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.
Thế nhưng hiện nay bên cạnh những học sinh biết cầu thị, vẫn còn một bộ phận không nhỏ các bạn có phản ứng rất tiêu cực khi bị nhắc nhở. Dẫn chứng dễ thấy nhất là việc nhiều học sinh bật lại thầy cô bằng thái độ cọc cằn hoặc những lời lẽ thiếu chuẩn mực ngay trong lớp học khi bị phê bình về việc vi phạm nội quy. Thậm chí, trên các diễn đàn mạng xã hội, không khó để bắt gặp những hội nhóm học sinh lập ra chỉ để bóc phốt, xúc phạm giáo viên chỉ vì bị ghi tên vào sổ đầu bài hay bị mời phụ huynh. Một số khác lại chọn cách im lặng nhưng đầy bực bội, dẫn đến việc bỏ tiết, xa lánh thầy cô, tạo nên một không khí học đường vô cùng căng thẳng và thiếu sự kết nối. Vậy vẫn đề này bắt nguồn từ đâu mà ra?
Vấn đề này diễn ra là do các bạn học sinh chưa nhận thức được những lời góp ý của thầy cô giúp bản thân nhận diện và sửa đổi cái sai. Do cái tôi quá lớn và khả năng kiểm soát cảm xúc chưa tốt, học sinh thường coi lời góp ý là sự chỉ trích hơn là sự giúp đỡ. Bên cạnh đó sự nuông chiều của cha mẹ, sẵn sàng bênh vực con bất chấp đúng sai cũng khiến con cái dẫn đến việc học sinh có những phải ứng tiêu cực trước lời nhắc nhở của thầy cô. Đôi khi những nhận xét quá gay gắt của các tầy cô giáo trước đám đông cũng dễ gây tổn thương lòng tự trọng của học sinh.Những luồng tư tưởng lệch lạc trên mạng xã hội đang thúc đẩy lối sống ngông cuồng, coi việc phản kháng người lớn là cách để khẳng định cái tôi cá nhân.
Hậu quả của thái độ tiêu cực này là vô cùng nghiêm trọng. Đối với bản thân, học sinh sẽ tự đóng cánh cửa phát triển của chính mình. Khi từ chối lắng nghe góp ý, các em sẽ dễ dàng lặp lại lỗi sai, trở nên bảo thủ và chậm tiến bộ. Với gia đình, nó tạo nên khoảng cách giữa cha mẹ và con cái, khiến việc giáo dục tại gia đình trở nên khó khăn. Đối với nhà trường, hành vi vô lễ làm rạn nứt tình cảm thầy trò và làm suy giảm chất lượng môi trường giáo dục. Xét về góc độ xã hội, thực trạng này làm băng hoại các giá trị đạo đức truyền thống, đặc biệt là đạo lí tôn sư trọng đạo, tạo ra một thế hệ thiếu kỹ năng lắng nghe và thấu cảm.