Bùi Ngọc Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Ngọc Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài làm

“Nữ sĩ đồng quê” Anh Thơ là một tâm hồn nổi tiếng với những nét vẽ bình dị, chân thực của làng quê Việt Nam.Trong số những bức họa bằng thơ của bà,“bến đò ngày mưa” nổi lên như một thước phim chậm, ghi lại trọn vẹn chủ đề về cảnh sắc thiên nhiên và nhịp sống con người nơi thôn dã trong cảnh mưa gió buồn bã. Cảm hứng chủ đạo của tác phẩm không gì khác chính là niềm xót xa, sự thấu cảm sâu sắc trước cái tĩnh lặng, hiu hắt và sự nhọc nhằn của những con người nhỏ bé giữa không gian bao la. Xuyên suốt bài thơ, tác giả đã sử dụng bút pháp nhân hóa và hệ thống từ láy gợi hình vô cùng đắc địa như "rũ rợi", "bơ phờ", "xo ro" để thổi hồn vào vạn vật. Cảnh vật hiện lên không chút sức sống: rặng tre ướt át, tàu chuối đứng dầm mưa, còn con thuyền thì cô độc cắm lại "trơ vơ" giữa dòng sông rào rạt. Không gian bến đò càng trở nên u buồn hơn khi bóng dáng con người xuất hiện: quán hàng không khách, người đi chợ thưa thớt với chiếc thúng "đội cả trời mưa".Hình ảnh bà hàng cơm ho "sù sụ" hay bác lái buồm hút điếu thuốc lặng lẽ càng làm đậm thêm cái không khí ngột ngạt, u buồn của một làng quê nghèo. Kết lại bằng hình ảnh "bến lại lặng trong mưa", bài thơ không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là tiếng lòng đầy trăn trở, yêu thương của Anh Thơ dành cho quê hương, một tình yêu đượm buồn nhưng đầy gắn bó trước những cảnh đời bình lặng, lầm lũi trong gian khó. Bằng bút pháp tả thực tinh tế kết hợp với nghệ thuật nhân hóa và hệ thống từ láy gợi hình đậm nét, Anh Thơ đã không chỉ vẽ nên một bức tranh phong cảnh bằng ngôn từ mà còn truyền tải được cái hồn của làng quê Việt Nam xưa. “Bến đò ngày mua” không chỉ dừng lại ở việc miêu tả sự ảm đạm của thiên nhiên, mà cao hơn cả là sự thấu cảm của một trái tim thi sĩ luôn gắn bó thiết tha với quê hương. 

Câu 2:

Bài Làm

Trong hành trình cuộc đời của mỗi con người, có một nơi luôn chiếm giữ vị trí thiêng liêng và quan trọng nhất, đó chính là quê hương. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, lớn lên, là mảnh đất chôn rau cắt rốn mà còn là cội nguồn sức mạnh, là bến đỗ bình yên cho tâm hồn. Ý nghĩa của nó đối với cuộc đời mỗi cá nhân chính là một trong những giá trị nhân văn cao đẹp nhất mà chúng ta cần gìn giữ và trân trọng.

Trước hết, chúng ta cần hiểu quê hương là gì? Quê hương là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, là mảnh đất "chôn rau cắt rốn", nơi có gia đình, người thân và những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm.

Quê hương đóng vai trò vô cùng quan trọng, trước hết nó là chiếc nôi hình thành nên nhân cách của mỗi cá nhân. Ngay từ thuở ấu thơ, tâm hồn ta đã được nuôi dưỡng bởi những lời ru của mẹ, những câu chuyện cổ tích của bà và những nét đẹp văn hóa truyền thống của xóm làng. Chính mảnh đất ấy đã làm nên giọng nói, phong thái và thế giới quan của ta, giúp con người không bị hòa tan giữa thế giới rộng lớn .Không chỉ vậy, quê hương còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, là bến đỗ bình yên nhất sau những dặm dài mỏi mệt. Khi đối mặt với áp lực hay vấp ngã nơi xứ người, chỉ cần nhớ về gia đình, ta như được tiếp thêm sức mạnh để chữa lành và đứng dậy.Cuối cùng, quê hương còn là động lực lớn lao để con người nỗ lực và cống hiến. Tình yêu nơi chôn rau cắt rốn chính là nền tảng của lòng yêu nước, thôi thúc chúng ta học tập, lao động để mai này trở về dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp. Một con người biết yêu và trân trọng quê hương sẽ luôn sống có trách nhiệm, có lý tưởng và tìm thấy ý nghĩa đích thực trong hành trình trưởng thành của chính mình.

Để tình yêu quê hương không chỉ là lời nói suông, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực để gìn giữ giá trị thiêng liêng này. Trước hết, mỗi cá nhân cần nâng cao nhận thức về cội nguồn thông qua việc tìm hiểu lịch sử, trân trọng những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Tình yêu ấy phải được cụ thể hóa bằng hành động, từ việc nhỏ nhất là bảo vệ môi trường, giữ gìn cảnh quan xanh - sạch - đẹp tại địa phương, đến việc tích cực tham gia vào các hoạt động gắn kết tình làng nghĩa xóm. Trong thời đại hội nhập, thế hệ trẻ cần nỗ lực học tập và rèn luyện để dùng tri thức của mình quay trở lại xây dựng quê hương, làm rạng danh mảnh đất đã nuôi dưỡng mình khôn lớn. Dù có đi xa, chúng ta vẫn có thể cống hiến bằng cách quảng bá vẻ đẹp văn hóa, ẩm thực và con người quê nhà đến với bạn bè quốc tế. Khi mỗi người biết vun đắp cho quê hương thêm vững chắc, bản thân họ cũng sẽ có thêm sức mạnh để vươn cao, vươn xa trên hành trình chinh phục những mục tiêu của cuộc đời.

Tóm lại, quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất, là nguồn mạch nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người trên hành trình trưởng thành. Dù thế giới có đổi thay, dù chúng ta có bay cao, bay xa đến đâu thì sợi dây gắn kết với nguồn cội vẫn luôn là sức mạnh giúp ta vượt qua mọi dông bão. Ý thức được điều đó, là một học sinh, em và luôn tự dặn lòng phải biết trân trọng những giá trị bình dị nơi quê nhà, nỗ lực học tập và rèn luyện để mai này góp một viên gạch nhỏ xây dựng quê hương thêm giàu đẹp. Bởi lẽ, yêu quê hương không chỉ là một tình cảm tự nhiên, mà còn là một trách nhiệm thiêng liêng, một thước đo nhân cách để chúng ta mãi mãi không trở thành những kẻ lạc lõng giữa dòng đời.

Câu 1:

Bài làm

“Nữ sĩ đồng quê” Anh Thơ là một tâm hồn nổi tiếng với những nét vẽ bình dị, chân thực của làng quê Việt Nam.Trong số những bức họa bằng thơ của bà,“bến đò ngày mưa” nổi lên như một thước phim chậm, ghi lại trọn vẹn chủ đề về cảnh sắc thiên nhiên và nhịp sống con người nơi thôn dã trong cảnh mưa gió buồn bã. Cảm hứng chủ đạo của tác phẩm không gì khác chính là niềm xót xa, sự thấu cảm sâu sắc trước cái tĩnh lặng, hiu hắt và sự nhọc nhằn của những con người nhỏ bé giữa không gian bao la. Xuyên suốt bài thơ, tác giả đã sử dụng bút pháp nhân hóa và hệ thống từ láy gợi hình vô cùng đắc địa như "rũ rợi", "bơ phờ", "xo ro" để thổi hồn vào vạn vật. Cảnh vật hiện lên không chút sức sống: rặng tre ướt át, tàu chuối đứng dầm mưa, còn con thuyền thì cô độc cắm lại "trơ vơ" giữa dòng sông rào rạt. Không gian bến đò càng trở nên u buồn hơn khi bóng dáng con người xuất hiện: quán hàng không khách, người đi chợ thưa thớt với chiếc thúng "đội cả trời mưa".Hình ảnh bà hàng cơm ho "sù sụ" hay bác lái buồm hút điếu thuốc lặng lẽ càng làm đậm thêm cái không khí ngột ngạt, u buồn của một làng quê nghèo. Kết lại bằng hình ảnh "bến lại lặng trong mưa", bài thơ không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là tiếng lòng đầy trăn trở, yêu thương của Anh Thơ dành cho quê hương, một tình yêu đượm buồn nhưng đầy gắn bó trước những cảnh đời bình lặng, lầm lũi trong gian khó. Bằng bút pháp tả thực tinh tế kết hợp với nghệ thuật nhân hóa và hệ thống từ láy gợi hình đậm nét, Anh Thơ đã không chỉ vẽ nên một bức tranh phong cảnh bằng ngôn từ mà còn truyền tải được cái hồn của làng quê Việt Nam xưa. “Bến đò ngày mua” không chỉ dừng lại ở việc miêu tả sự ảm đạm của thiên nhiên, mà cao hơn cả là sự thấu cảm của một trái tim thi sĩ luôn gắn bó thiết tha với quê hương. 

Câu 2:

Bài Làm

Trong hành trình cuộc đời của mỗi con người, có một nơi luôn chiếm giữ vị trí thiêng liêng và quan trọng nhất, đó chính là quê hương. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, lớn lên, là mảnh đất chôn rau cắt rốn mà còn là cội nguồn sức mạnh, là bến đỗ bình yên cho tâm hồn. Ý nghĩa của nó đối với cuộc đời mỗi cá nhân chính là một trong những giá trị nhân văn cao đẹp nhất mà chúng ta cần gìn giữ và trân trọng.

Trước hết, chúng ta cần hiểu quê hương là gì? Quê hương là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, là mảnh đất "chôn rau cắt rốn", nơi có gia đình, người thân và những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm.

Quê hương đóng vai trò vô cùng quan trọng, trước hết nó là chiếc nôi hình thành nên nhân cách của mỗi cá nhân. Ngay từ thuở ấu thơ, tâm hồn ta đã được nuôi dưỡng bởi những lời ru của mẹ, những câu chuyện cổ tích của bà và những nét đẹp văn hóa truyền thống của xóm làng. Chính mảnh đất ấy đã làm nên giọng nói, phong thái và thế giới quan của ta, giúp con người không bị hòa tan giữa thế giới rộng lớn .Không chỉ vậy, quê hương còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, là bến đỗ bình yên nhất sau những dặm dài mỏi mệt. Khi đối mặt với áp lực hay vấp ngã nơi xứ người, chỉ cần nhớ về gia đình, ta như được tiếp thêm sức mạnh để chữa lành và đứng dậy.Cuối cùng, quê hương còn là động lực lớn lao để con người nỗ lực và cống hiến. Tình yêu nơi chôn rau cắt rốn chính là nền tảng của lòng yêu nước, thôi thúc chúng ta học tập, lao động để mai này trở về dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp. Một con người biết yêu và trân trọng quê hương sẽ luôn sống có trách nhiệm, có lý tưởng và tìm thấy ý nghĩa đích thực trong hành trình trưởng thành của chính mình.

Để tình yêu quê hương không chỉ là lời nói suông, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực để gìn giữ giá trị thiêng liêng này. Trước hết, mỗi cá nhân cần nâng cao nhận thức về cội nguồn thông qua việc tìm hiểu lịch sử, trân trọng những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Tình yêu ấy phải được cụ thể hóa bằng hành động, từ việc nhỏ nhất là bảo vệ môi trường, giữ gìn cảnh quan xanh - sạch - đẹp tại địa phương, đến việc tích cực tham gia vào các hoạt động gắn kết tình làng nghĩa xóm. Trong thời đại hội nhập, thế hệ trẻ cần nỗ lực học tập và rèn luyện để dùng tri thức của mình quay trở lại xây dựng quê hương, làm rạng danh mảnh đất đã nuôi dưỡng mình khôn lớn. Dù có đi xa, chúng ta vẫn có thể cống hiến bằng cách quảng bá vẻ đẹp văn hóa, ẩm thực và con người quê nhà đến với bạn bè quốc tế. Khi mỗi người biết vun đắp cho quê hương thêm vững chắc, bản thân họ cũng sẽ có thêm sức mạnh để vươn cao, vươn xa trên hành trình chinh phục những mục tiêu của cuộc đời.

Tóm lại, quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất, là nguồn mạch nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người trên hành trình trưởng thành. Dù thế giới có đổi thay, dù chúng ta có bay cao, bay xa đến đâu thì sợi dây gắn kết với nguồn cội vẫn luôn là sức mạnh giúp ta vượt qua mọi dông bão. Ý thức được điều đó, là một học sinh, em và luôn tự dặn lòng phải biết trân trọng những giá trị bình dị nơi quê nhà, nỗ lực học tập và rèn luyện để mai này góp một viên gạch nhỏ xây dựng quê hương thêm giàu đẹp. Bởi lẽ, yêu quê hương không chỉ là một tình cảm tự nhiên, mà còn là một trách nhiệm thiêng liêng, một thước đo nhân cách để chúng ta mãi mãi không trở thành những kẻ lạc lõng giữa dòng đời.

câu 1:

baì thơ sử dụng thể thơ 8 chữ

câu 2:

đề tài của bài thơ là: thiên nhiên và con người

câu 3:

biện pháp tu từ em ấn tượng là biện pháp nhân hoá

nhân hoá: tre rũ rợi, chuối bơ phờ, quán hoàng đứng xo ro, con thuyền trơ vơ

tác dụng:

tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu thơ

làm cho sự vật trở nên sinh động, gần gũi với con người

nhấn mạnh sự tĩnh lặng, buồn bã của cảnh vật trong ngày mưa

thể hiện sự quan sát tinh tế của tác giả với thiên, cảnh vật

đồng thời là tình yêu thiên nhiên,quê hương tha thiết, gắn bó với những điều bình dị của quê hương

câu 4:

bức tranh bến đò ngày mưa được miêu tả qua những hình ảnh:

-tre rũ rợi

-chuối bơ phờ

-dòng sông rào rạt

-con thuyền trơ vơ

-quán hàng không khách

-bác lái hút điếu

-bà hàng ho sù sụ

-người đi chợ thúng đội đầu

Đây là một bức tranh thiên nhiên buồn bã, ảm đạm và vắng lặng.Qua đó ta thấy được sự nhọc nhằn, lam lũ của con người nơi làng quê trong ngày mưa

câu 5:

qua bức tranh bến đò ngày mưa, bài thơ đã gợi lên nỗi buồn man mác, sự cô đơn và nỗi trăn trở xót xa của tác giả trước khung cảnh hiu quạnh, buồn bã.Là 1 cái nhìn trìu mến nhưng u sầu trước vẻ đẹp buồn của quê hương