Hoàng Bảo Trâm Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Bảo Trâm Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong thời đại công nghệ bùng nổ như “bom tấn Marvel”, việc học sinh mê trò chơi điện tử không còn là điều quá lạ lẫm nữa. Tuy nhiên, có một sự thật đau lòng là: nhiều bạn mê game như “mê crush”, nhưng lại lười học như... lười ăn rau! Việc đắm chìm trong thế giới ảo, mà quên mất bài vở ở thế giới thật đang khiến nhiều bạn rơi vào trạng thái "trí tuệ offline, điểm số tụt dốc".

Không thể phủ nhận, game cũng có những mặt tốt: giúp giải trí, rèn luyện phản xạ, kết bạn năm châu bốn bể (dù toàn là bạn chưa từng gặp). Nhưng, chơi quá đà thì lại "toang" thật sự. Nhiều bạn học sinh ngày học không vô, đêm lại “đánh boss”; sách vở thì đóng bụi, trong khi chuột máy tính thì mòn cả nút bấm. Có bạn còn ăn cơm với... bàn phím và ngủ gật trong lớp như một “chiến binh mỏi mệt sau trận chiến”.

Nguyên nhân thì cũng đơn giản thôi: game vui thật mà, khó cưỡng lắm! Thêm nữa, học thì căng não, còn chơi thì sướng. Không ai trách được các bạn nếu các bạn biết điểm dừng. Vấn đề là nhiều bạn không dừng, cứ chơi mãi như đang cày nốt tập cuối phim Hàn. Mà đời không như phim – khi bạn “cày game” quá nhiều, thì điểm thi lại “cày nát” niềm tin của ba mẹ và thầy cô.

Để giải quyết tình trạng này, mình nghĩ cần một combo sức mạnh ba trong một: Gia đình – Nhà trường - Gia ĐìnhBố mẹ đừng cấm đoán quá mức mà nên trò chuyện, định hướng cho con. Thầy cô đừng chỉ phê bình, mà hãy giúp học sinh tìm được niềm vui trong học tập. Còn chính các bạn học sinh ơi, hãy nhớ rằng: chơi game không sai, nhưng học hành mới là “main quest” (nhiệm vụ chính) trong cuộc đời bạn!

Cuối cùng, xin nhắn nhủ một câu: “Game có thể giúp bạn chiến thắng trong trò chơi, nhưng chỉ kiến thức mới giúp bạn chiến thắng trong cuộc đời.” Nên hãy học chăm – chơi khéo – và sống thật “cân bằng” như một game thủ chuyên nghiệp nhé!

Trong thời đại công nghệ bùng nổ như “bom tấn Marvel”, việc học sinh mê trò chơi điện tử không còn là điều quá lạ lẫm nữa. Tuy nhiên, có một sự thật đau lòng là: nhiều bạn mê game như “mê crush”, nhưng lại lười học như... lười ăn rau! Việc đắm chìm trong thế giới ảo, mà quên mất bài vở ở thế giới thật đang khiến nhiều bạn rơi vào trạng thái "trí tuệ offline, điểm số tụt dốc".

Không thể phủ nhận, game cũng có những mặt tốt: giúp giải trí, rèn luyện phản xạ, kết bạn năm châu bốn bể (dù toàn là bạn chưa từng gặp). Nhưng, chơi quá đà thì lại "toang" thật sự. Nhiều bạn học sinh ngày học không vô, đêm lại “đánh boss”; sách vở thì đóng bụi, trong khi chuột máy tính thì mòn cả nút bấm. Có bạn còn ăn cơm với... bàn phím và ngủ gật trong lớp như một “chiến binh mỏi mệt sau trận chiến”.

Nguyên nhân thì cũng đơn giản thôi: game vui thật mà, khó cưỡng lắm! Thêm nữa, học thì căng não, còn chơi thì sướng. Không ai trách được các bạn nếu các bạn biết điểm dừng. Vấn đề là nhiều bạn không dừng, cứ chơi mãi như đang cày nốt tập cuối phim Hàn. Mà đời không như phim – khi bạn “cày game” quá nhiều, thì điểm thi lại “cày nát” niềm tin của ba mẹ và thầy cô.

Để giải quyết tình trạng này, mình nghĩ cần một combo sức mạnh ba trong một: Gia đình – Nhà trường - Gia ĐìnhBố mẹ đừng cấm đoán quá mức mà nên trò chuyện, định hướng cho con. Thầy cô đừng chỉ phê bình, mà hãy giúp học sinh tìm được niềm vui trong học tập. Còn chính các bạn học sinh ơi, hãy nhớ rằng: chơi game không sai, nhưng học hành mới là “main quest” (nhiệm vụ chính) trong cuộc đời bạn!

Cuối cùng, xin nhắn nhủ một câu: “Game có thể giúp bạn chiến thắng trong trò chơi, nhưng chỉ kiến thức mới giúp bạn chiến thắng trong cuộc đời.” Nên hãy học chăm – chơi khéo – và sống thật “cân bằng” như một game thủ chuyên nghiệp nhé!

Trong thời đại công nghệ bùng nổ như “bom tấn Marvel”, việc học sinh mê trò chơi điện tử không còn là điều quá lạ lẫm nữa. Tuy nhiên, có một sự thật đau lòng là: nhiều bạn mê game như “mê crush”, nhưng lại lười học như... lười ăn rau! Việc đắm chìm trong thế giới ảo, mà quên mất bài vở ở thế giới thật đang khiến nhiều bạn rơi vào trạng thái "trí tuệ offline, điểm số tụt dốc".

Không thể phủ nhận, game cũng có những mặt tốt: giúp giải trí, rèn luyện phản xạ, kết bạn năm châu bốn bể (dù toàn là bạn chưa từng gặp). Nhưng, chơi quá đà thì lại "toang" thật sự. Nhiều bạn học sinh ngày học không vô, đêm lại “đánh boss”; sách vở thì đóng bụi, trong khi chuột máy tính thì mòn cả nút bấm. Có bạn còn ăn cơm với... bàn phím và ngủ gật trong lớp như một “chiến binh mỏi mệt sau trận chiến”.

Nguyên nhân thì cũng đơn giản thôi: game vui thật mà, khó cưỡng lắm! Thêm nữa, học thì căng não, còn chơi thì sướng. Không ai trách được các bạn nếu các bạn biết điểm dừng. Vấn đề là nhiều bạn không dừng, cứ chơi mãi như đang cày nốt tập cuối phim Hàn. Mà đời không như phim – khi bạn “cày game” quá nhiều, thì điểm thi lại “cày nát” niềm tin của ba mẹ và thầy cô.

Để giải quyết tình trạng này, mình nghĩ cần một combo sức mạnh ba trong một: Gia đình – Nhà trường - Gia ĐìnhBố mẹ đừng cấm đoán quá mức mà nên trò chuyện, định hướng cho con. Thầy cô đừng chỉ phê bình, mà hãy giúp học sinh tìm được niềm vui trong học tập. Còn chính các bạn học sinh ơi, hãy nhớ rằng: chơi game không sai, nhưng học hành mới là “main quest” (nhiệm vụ chính) trong cuộc đời bạn!

Cuối cùng, xin nhắn nhủ một câu: “Game có thể giúp bạn chiến thắng trong trò chơi, nhưng chỉ kiến thức mới giúp bạn chiến thắng trong cuộc đời.” Nên hãy học chăm – chơi khéo – và sống thật “cân bằng” như một game thủ chuyên nghiệp nhé!

1 Cô giáo yêu cầu học sinh vẽ điều gì em thích làm nhất trong đời

2 Tại vì cô bị lôi cuốn vì bức tranh

3 Douglas vẽ tay cô giáo .Điều đó có ý nghĩa của tình yêu thương

4 Nếu êm gặp một bạn như Douglas em sẽ khuyên và an ủi bạn ấy để cho bạn cảm thấy vui vẻ hơn.


a)Các triều đại phong kiến phương Bắc thực hiện chính sách cai trị nghiêm ngặt đối với nước ta, bao gồm:

-Chiếm đóng và quản lý trực tiếp:Phân chia thành các quận, huyện, cử quan lại người Hán cai trị.

-Bóc lột và áp bức:Thuế nặng, cưỡng bức lao động và ép buộc người Việt phải chịu sự thống trị của Hán.

-Nỗ lực đồng hóa:Khuyến khích người Việt học chữ Hán, áp dụng các phong tục, tập quán của người Hán.

-Đàn áp các cuộc khởi nghĩa: Đối phó mạnh mẽ với các cuộc khởi nghĩa như khởi nghĩa Hai Bà Trưng, Bà Triệu.

b)

Kinh tế:

+Phù Nam: Chuyên sản xuất nông nghiệp, đánh bắt cá, và thương mại qua các cảng biển. Nổi bật với việc giao thương với Ấn Độ, Trung Quốc.

+Chăm-pa: Nông nghiệp phát triển, đặc biệt là trồng lúa nước, cùng với nghề dệt vải, chế tác đồ gốm. Cũng tham gia vào các hoạt động thương mại với các quốc gia khác.

-Tổ chức xã hội:

+Chăm-pa:Xã hội cũng có vua và các tầng lớp quý tộc, quan lại. Tầng lớp dưới gồm nông dân, thủ công, thương nhân.

+Phù Nam:Xã hội có sự phân chia rõ rệt giữa các tầng lớp, với vua đứng đầu và các quan lại, thương nhân, nông dân.

a)Các triều đại phong kiến phương Bắc thực hiện chính sách cai trị nghiêm ngặt đối với nước ta, bao gồm:

-Chiếm đóng và quản lý trực tiếp:Phân chia thành các quận, huyện, cử quan lại người Hán cai trị.

-Bóc lột và áp bức:Thuế nặng, cưỡng bức lao động và ép buộc người Việt phải chịu sự thống trị của Hán.

-Nỗ lực đồng hóa:Khuyến khích người Việt học chữ Hán, áp dụng các phong tục, tập quán của người Hán.

-Đàn áp các cuộc khởi nghĩa: Đối phó mạnh mẽ với các cuộc khởi nghĩa như khởi nghĩa Hai Bà Trưng, Bà Triệu.

b)

Kinh tế:

+Phù Nam: Chuyên sản xuất nông nghiệp, đánh bắt cá, và thương mại qua các cảng biển. Nổi bật với việc giao thương với Ấn Độ, Trung Quốc.

+Chăm-pa: Nông nghiệp phát triển, đặc biệt là trồng lúa nước, cùng với nghề dệt vải, chế tác đồ gốm. Cũng tham gia vào các hoạt động thương mại với các quốc gia khác.

-Tổ chức xã hội:

+Chăm-pa:Xã hội cũng có vua và các tầng lớp quý tộc, quan lại. Tầng lớp dưới gồm nông dân, thủ công, thương nhân.

+Phù Nam:Xã hội có sự phân chia rõ rệt giữa các tầng lớp, với vua đứng đầu và các quan lại, thương nhân, nông dân.