Phùng Huy Khoa
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
- Căn cứ: Truyện bắt đầu bằng cụm từ: "Chẳng may cho hai vợ chồng người thầy bói nọ: chồng đui mà vợ thì điếc. Một hôm đi đường, gặp một đám ma..."
- Ý nghĩa: Việc không xác định thời gian cụ thể giúp câu chuyện mang tính khái quát, có thể xảy ra ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, hướng đến việc truyền tải bài học đạo lý cho mọi người, không bó hẹp trong không gian và thời gian lịch sử nhất định.
câu 2:
-Sự kiện chính của truyện là cuộc tranh cãi vô lý giữa hai vợ chồng thầy bói về quang cảnh đám ma do sự khiếm khuyết của mỗi người.
câu 3:
- Cùng là những người thầy bói: Nghề nghiệp cho thấy họ được xã hội coi là người có kiến thức, hiểu biết về thế giới tâm linh (nhưng thực tế lại thiếu sót về nhận thức cơ bản).
- Đều có những khiếm khuyết về giác quan: Chồng đui (không nhìn thấy), vợ điếc (không nghe thấy).
- Đều cố chấp và bảo thủ: Dù không có đầy đủ thông tin (do khiếm khuyết), cả hai đều tin tuyệt đối vào những gì mình cảm nhận được, không chịu lắng nghe và kết hợp ý kiến của người kia, dẫn đến mâu thuẫn vô lý.
câu 4:
- Đề tài của truyện: Phê phán sự cố chấp, bảo thủ, thiển cận trong nhận thức và thói mê tín dị đoan (thể hiện qua việc họ là thầy bói nhưng lại không thấy sự thật hiển nhiên).
- Căn cứ xác định:
- Nhân vật: Hai người hành nghề thầy bói (nghề nghiệp thường gắn với sự bí ẩn, mê tín).
- Mâu thuẫn: Mâu thuẫn xoay quanh việc không nhìn thấy và không nghe thấy sự thật hiển nhiên (cờ và trống), thể hiện sự hạn chế trong nhận thức cá nhân.
- Lời khuyên/Bài học: Người can ngăn đã chỉ ra: "Bác trai đui, cho nên không trông thấy cờ. Bác gái điếc, cho nên không nghe thấy trống." - Đây là lời nhắc nhở trực tiếp về việc không thể nhìn nhận vấn đề một cách phiến diện, cá nhân
câu 5:
BÀI LÀM
Tuyệt đối đồng ý với ý kiến này
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm, kiến thức và hoàn cảnh khác nhau, dẫn đến việc nhìn nhận sự việc từ những góc độ riêng biệt. Nếu chúng ta chỉ khư khư giữ lấy quan điểm của mình mà không chịu lắng nghe, tìm hiểu thêm từ người khác, chúng ta rất dễ rơi vào tình trạng phiến diện, sai lầm, giống như hai vợ chồng người thầy bói trong truyện. Sự khiếm khuyết về giác quan đã khiến họ không thể có cái nhìn toàn vẹn về đám ma, và sự cố chấp đã khiến họ tranh cãi vô ích.
ví dụ minh họa:
BÀI LÀM
Hai nhân vật chính đã mắc lỗi chỉ tin vào góc nhìn riêng của bản thân: Vợ bị điếc chỉ thấy cờ phướn ở đám ma nhưng không nghe thấy âm thanh trống kèn, còn chồng bị đui chỉ nghe thấy âm thanh nhưng không nhìn thấy cờ phướn. Cả hai không chịu lắng nghe ý kiến của đối phương, dẫn đến tranh cãi vô ích và không thể hiểu đúng quang cảnh đám ma. Chỉ khi có người ngoài can ngăn giải thích, họ mới nhận ra sự thiếu sót trong cách nhìn của bản thân.
câu 1:
BÀI LÀM
Hai vợ chồng người thầy bói là cặp nhân vật phản ánh rõ ràng thói nhạy cảm, bảo thủ của một bộ phận người dân trong văn học dân gian Việt Nam. Cả hai đều bị khuyết tật giác quan: chồng bị đui, vợ bị điếc nên mỗi người chỉ cảm nhận được một nửa sự thật về đám ma. Họ không chịu lắng nghe ý kiến đối phương mà ngược lại khăng khăng theo quan điểm cá nhân, dẫn đến cuộc tranh cãi vô ích trên đường đi. Mặc dù theo nghề thầy bói, người ta thường cho là người hiểu biết nhiều hơn, nhưng cả hai lại mắc lỗi phiến diện, không thể nhìn nhận sự việc một cách toàn diện. Điều này thể hiện rằng, sự hạn chế trong nhận thức và sự cố chấp sẽ khiến chúng ta mất đi khả năng thấu hiểu thực sự về mọi vấn đề xung quanh.
câu 2:
BÀI LÀM
Mạng xã hội ra đời đã thay đổi hoàn toàn cách kết nối con người, nhưng theo quan điểm của tôi, nó đang dần khiến con người trở nên cô đơn hơn, một cách cô đơn mang tính trừu tượng và sâu sắc.
Trước đây, con người xây dựng mối quan hệ dựa trên sự tương tác trực tiếp, trao đổi cảm xúc thực tế qua lời nói, cử chỉ, tiếp xúc thân thể. Bây giờ, hàng triệu người dùng chỉ tương tác qua màn hình điện thoại, đăng bài chia sẻ ảnh, bình luận ngắn gọn thay vì gặp mặt trao đổi thật. Nhiều người có hàng nghìn bạn bè trên Facebook, Instagram nhưng không có ai có thể đến bên cạnh khi họ thực sự buồn hoặc vui lớn.
Thực tế cho thấy, tương tác trên mạng xã hội thường mang tính bề vỏ. Chúng ta thường chia sẻ những hình ảnh đẹp nhất, cuộc sống hoàn hảo của mình, che giấu nỗi đau và khó khăn thực tế. Điều này khiến mọi người cảm thấy mình là người duy nhất gặp khó khăn, tạo ra sự so sánh tiêu cực và cảm giác cô đơn thầm kín. Nhiều nghiên cứu của các trường đại học hàng đầu thế giới cũng cho thấy, thời gian sử dụng mạng xã hội quá nhiều có mối liên hệ trực tiếp với tình trạng lo âu, trầm cảm và cảm giác cô đơn ở thanh thiếu niên và người lớn tuổi.
Thậm chí, những cuộc họp trực tuyến cũng không thay thế được cuộc gặp mặt trực tiếp. Khi chúng ta đang nói chuyện qua Zalo hay Zoom, mắt chúng ta vẫn dính vào màn hình, không thể đọc được nét mặt, cử chỉ thân thể của đối phương, dẫn đến sự thiếu kết nối thực sự.
Mạng xã hội đã đưa chúng ta đến gần hơn về mặt khoảng cách, nhưng lại đặt ra một bức tường thụ động giữa chúng ta, khiến con người ngày càng cô đơn hơn trong cuộc sống thực tế.