Nguyễn Thị Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Hai vợ chồng người thầy bói trong câu chuyện là đại diện tiêu biểu cho thói chủ quan và sự bảo thủ. Dù hành nghề bói toán, nhưng cả hai lại hành xử thiếu thấu đáo. Khi xem xét một vấn đề (con voi), thay vì nhìn tổng thể, họ lại chia nhỏ, chỉ sờ vào một bộ phận (vòi, tai, ngà...) rồi vội vàng khẳng định đó là toàn bộ sự thật. Sự tự tin thái quá kết hợp với sự hạn hẹp trong tầm nhìn đã dẫn đến những kết luận sai lệch, ngớ ngẩn. Họ không chịu lắng nghe người khác, chỉ bảo vệ góc nhìn phiến diện của mình, dẫn đến cuộc cãi vã, thậm chí xô xát, gây cười cho người đời. Qua đó, tác giả dân gian ngầm phê phán những kẻ chỉ biết đến kiến thức hạn hẹp của bản thân mà không nhìn nhận sự việc một cách toàn diện, khách quan.
C2:
Bài làm
Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội (MXH) đã trở thành một phần không thể thiếu, kết nối hàng tỷ người trên thế giới. Tuy nhiên, sự kết nối này mang lại một nghịch lý đau lòng: chúng ta đang có hàng ngàn "bạn bè" ảo nhưng lại cảm thấy cô đơn hơn trong cuộc sống thực. Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm cho rằng:"Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn". Thứ nhất, MXH thay thế các tương tác trực tiếp bằng sự kết nối qua màn hình lạnh lẽo. Khi thay thế những cuộc trò chuyện mặt đối mặt, những ánh nhìn hay cái ôm bằng emoji, biểu tượng cảm xúc, con người dần đánh mất sự kết nối cảm xúc thực sự. Chúng ta có thể biết mọi hoạt động của bạn bè qua dòng trạng thái, nhưng lại hoàn toàn mù tịt về cảm xúc thật hay nỗi buồn của họ. Thứ hai, MXH thúc đẩy văn hóa so sánh, tạo ra tâm lý tự ti và cô độc. Người dùng có xu hướng chỉ khoe ra những khía cạnh hào nhoáng, hạnh phúc nhất của cuộc đời mình. Khi nhìn thấy cuộc sống "hoàn hảo" ấy, chúng ta dễ nảy sinh sự so sánh, ghen tị và cảm thấy cuộc sống của mình tẻ nhạt, từ đó dẫn đến cảm giác bị bỏ lại phía sau hoặc không được chia sẻ. Cuối cùng, MXH tạo ra sự "cô đơn trong đám đông". Một khung cảnh quen thuộc là mọi người ngồi bên nhau trong quán cà phê nhưng mỗi người lại dán mắt vào màn hình điện thoại riêng. Chúng ta hiện diện nhưng không gắn kết, ở ngay cạnh nhau nhưng lại ở hai thế giới khác nhau. Tóm lại, mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Dù mang lại sự tiện lợi, nó đang làm nghèo nàn đi các mối quan hệ thực tế. Để không bị cuốn vào sự cô đơn, chúng ta cần học cách cân bằng, buông điện thoại xuống để trân trọng những phút giây kết nối thực sự với con người xung quanh.Câu 1. Thời gian trong truyện có đặc điểm gì?
Thời gian thường là tuyến tính (theo trình tự trước - sau) hoặc tập trung vào một khoảnh khắc/sự kiện tiêu biểu để làm nổi bật tâm lý nhân vật. Câu 2. Sự kiện chính trong truyện là gì?
Sự kiện chính thường xoay quanh cuộc tranh luận hoặc một tình huống oái oăm, hé lộ bản chất chủ quan, phiến diện của các nhân vật. Câu 3. Nêu điểm chung của hai nhân vật chính trong truyện.
Cả hai nhân vật chính (thường là thầy bói) đều có điểm chung là: chủ quan, bảo thủ, phiến diện, chỉ nhìn nhận vấn đề từ góc độ cá nhân mà thiếu cái nhìn bao quát. Câu 4. Xác định đề tài của truyện và trình bày căn cứ xác định.
- Đề tài: Phê phán lối sống chủ quan, thiếu hiểu biết hoặc thói đời (trào phúng).
- Căn cứ: Dựa vào hành động, lời nói của nhân vật (chỉ sờ một bộ phận rồi phán cả con voi) và kết cục của câu chuyện (cãi vã, sai lầm).
Câu 5. Đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác."
Tôi hoàn toàn đồng ý. Sự việc vốn đa diện, nếu chỉ nhìn từ một phía sẽ dẫn đến phiến diện, sai lầm, như câu chuyện "Thầy bói xem voi" - mỗi người sờ một bộ phận nên phán khác nhau. Việc lắng nghe giúp ta có cái nhìn toàn cảnh, tổng thể và đánh giá chính xác. Ví dụ, trong một cuộc tranh luận, nếu chỉ nghe một phía, ta dễ trách lầm người khác, nhưng khi nghe cả hai, ta sẽ thấu hiểu và giải quyết thấu đáo hơn.