Nguyễn Gia Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Gia Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: dấu hiệu nhận biết thể thơ là mỗi câu thơ đều có 7 chữ (thất ngôn), bài thơ được chia thành nhiều khổ nhỏ và có cách gieo vần, ngắt nhịp đặc trưng của thơ thất ngôn trường thiên.

câu 2: phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.

câu 3: không gian và thời gian trong văn bản được khắc họa gắn liền với tâm trạng u uất của nhân vật trữ tình. không gian mở ra rộng lớn với hình ảnh "non sông", "giang sơn", "dòng sông" bao la nhưng lại mang vẻ bảng lảng, hiu hắt của "chiều xuân". thời gian không chỉ là hiện tại mà còn kéo dài qua "mười lăm năm", "tám năm", tạo nên một cảm giác về sự dằng dặc, triền miên của nỗi sầu. sự kết hợp này làm nổi bật một bức tranh thiên nhiên nhuốm màu tâm trạng, nơi con người trở nên nhỏ bé và đơn độc trước dòng chảy của thời cuộc.

câu 4: qua văn bản, nhân vật trữ tình đã bộc lộ những tâm trạng đầy bi kịch và xót xa trước cảnh nước mất nhà tan. đó là nỗi "xuân sầu" không của riêng ai mà gắn liền với vận mệnh của "dư đồ rách", là sự bất lực của một người trí thức khi "sức thua trời" dù trong lòng vẫn luôn giữ một "lòng son sắt". tác giả thể hiện sự cô đơn, chán chường khi phải "lánh mặt phong sương", từ bỏ nghiệp văn chương trong hoàn cảnh bế tắc. tuy nhiên, đằng sau nỗi sầu ấy vẫn là một tấm lòng yêu nước tha thiết, một khát vọng được cống hiến và phụng sự non sông dù thực tại đầy cay đắng.

câu 5: phép đối được sử dụng rất tinh tế trong bài thơ (như: "dư đồ rách" đối với "đồng bào xa", "xếp ngọn bút" đối với "giã đàn văn") đã mang lại hiệu quả nghệ thuật cao. tác dụng của phép đối không chỉ tạo nên sự cân xứng, nhịp nhàng cho lời thơ mà còn nhấn mạnh sự đối lập gay gắt giữa lý tưởng cao đẹp của nhà thơ với thực tại phũ phàng. nó làm tôn lên nỗi đau đớn, sự dằn vặt khôn nguôi trong tâm hồn tản đà khi phải đối mặt với nghịch cảnh. nhờ phép đối, những cảm xúc bi thương trở nên sâu sắc hơn, giúp người đọc thấu cảm được bản lĩnh và cái tôi đầy trách nhiệm của một nghệ sĩ trước vận mệnh dân tộc.

câu 1: dấu hiệu nhận biết thể thơ là mỗi câu thơ đều có 7 chữ (thất ngôn), bài thơ được chia thành nhiều khổ nhỏ và có cách gieo vần, ngắt nhịp đặc trưng của thơ thất ngôn trường thiên.

câu 2: phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.

câu 3: không gian và thời gian trong văn bản được khắc họa gắn liền với tâm trạng u uất của nhân vật trữ tình. không gian mở ra rộng lớn với hình ảnh "non sông", "giang sơn", "dòng sông" bao la nhưng lại mang vẻ bảng lảng, hiu hắt của "chiều xuân". thời gian không chỉ là hiện tại mà còn kéo dài qua "mười lăm năm", "tám năm", tạo nên một cảm giác về sự dằng dặc, triền miên của nỗi sầu. sự kết hợp này làm nổi bật một bức tranh thiên nhiên nhuốm màu tâm trạng, nơi con người trở nên nhỏ bé và đơn độc trước dòng chảy của thời cuộc.

câu 4: qua văn bản, nhân vật trữ tình đã bộc lộ những tâm trạng đầy bi kịch và xót xa trước cảnh nước mất nhà tan. đó là nỗi "xuân sầu" không của riêng ai mà gắn liền với vận mệnh của "dư đồ rách", là sự bất lực của một người trí thức khi "sức thua trời" dù trong lòng vẫn luôn giữ một "lòng son sắt". tác giả thể hiện sự cô đơn, chán chường khi phải "lánh mặt phong sương", từ bỏ nghiệp văn chương trong hoàn cảnh bế tắc. tuy nhiên, đằng sau nỗi sầu ấy vẫn là một tấm lòng yêu nước tha thiết, một khát vọng được cống hiến và phụng sự non sông dù thực tại đầy cay đắng.

câu 5: phép đối được sử dụng rất tinh tế trong bài thơ (như: "dư đồ rách" đối với "đồng bào xa", "xếp ngọn bút" đối với "giã đàn văn") đã mang lại hiệu quả nghệ thuật cao. tác dụng của phép đối không chỉ tạo nên sự cân xứng, nhịp nhàng cho lời thơ mà còn nhấn mạnh sự đối lập gay gắt giữa lý tưởng cao đẹp của nhà thơ với thực tại phũ phàng. nó làm tôn lên nỗi đau đớn, sự dằn vặt khôn nguôi trong tâm hồn tản đà khi phải đối mặt với nghịch cảnh. nhờ phép đối, những cảm xúc bi thương trở nên sâu sắc hơn, giúp người đọc thấu cảm được bản lĩnh và cái tôi đầy trách nhiệm của một nghệ sĩ trước vận mệnh dân tộc.

câu 1: dấu hiệu nhận biết thể thơ là mỗi câu thơ đều có 7 chữ (thất ngôn), bài thơ được chia thành nhiều khổ nhỏ và có cách gieo vần, ngắt nhịp đặc trưng của thơ thất ngôn trường thiên.

câu 2: phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.

câu 3: không gian và thời gian trong văn bản được khắc họa gắn liền với tâm trạng u uất của nhân vật trữ tình. không gian mở ra rộng lớn với hình ảnh "non sông", "giang sơn", "dòng sông" bao la nhưng lại mang vẻ bảng lảng, hiu hắt của "chiều xuân". thời gian không chỉ là hiện tại mà còn kéo dài qua "mười lăm năm", "tám năm", tạo nên một cảm giác về sự dằng dặc, triền miên của nỗi sầu. sự kết hợp này làm nổi bật một bức tranh thiên nhiên nhuốm màu tâm trạng, nơi con người trở nên nhỏ bé và đơn độc trước dòng chảy của thời cuộc.

câu 4: qua văn bản, nhân vật trữ tình đã bộc lộ những tâm trạng đầy bi kịch và xót xa trước cảnh nước mất nhà tan. đó là nỗi "xuân sầu" không của riêng ai mà gắn liền với vận mệnh của "dư đồ rách", là sự bất lực của một người trí thức khi "sức thua trời" dù trong lòng vẫn luôn giữ một "lòng son sắt". tác giả thể hiện sự cô đơn, chán chường khi phải "lánh mặt phong sương", từ bỏ nghiệp văn chương trong hoàn cảnh bế tắc. tuy nhiên, đằng sau nỗi sầu ấy vẫn là một tấm lòng yêu nước tha thiết, một khát vọng được cống hiến và phụng sự non sông dù thực tại đầy cay đắng.

câu 5: phép đối được sử dụng rất tinh tế trong bài thơ (như: "dư đồ rách" đối với "đồng bào xa", "xếp ngọn bút" đối với "giã đàn văn") đã mang lại hiệu quả nghệ thuật cao. tác dụng của phép đối không chỉ tạo nên sự cân xứng, nhịp nhàng cho lời thơ mà còn nhấn mạnh sự đối lập gay gắt giữa lý tưởng cao đẹp của nhà thơ với thực tại phũ phàng. nó làm tôn lên nỗi đau đớn, sự dằn vặt khôn nguôi trong tâm hồn tản đà khi phải đối mặt với nghịch cảnh. nhờ phép đối, những cảm xúc bi thương trở nên sâu sắc hơn, giúp người đọc thấu cảm được bản lĩnh và cái tôi đầy trách nhiệm của một nghệ sĩ trước vận mệnh dân tộc.