Hương Phùng
Giới thiệu về bản thân
Ê
- Thời gian: 15 phút = (0,25) giờ.
- Vận tốc: 5 km/giờ.
- Quãng đường = (5 times 0,25 = 1,25) (km).
- Quãng đường đi xe máy:
- Thời gian: 30 phút = (0,5) giờ.
- Vận tốc: 40 km/giờ.
- Quãng đường = (40 times 0,5 = 20) (km).
- Tổng khoảng cách:
- (1,25 + 20 = 21,25\) (km).
Trong môi trường học đường, ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là thước đo nhân cách. Tuy nhiên, hiện nay tình trạng nói tục, chửi bậy đang diễn ra khá phổ biến trong bộ phận học sinh. Đây là một hiện tượng tiêu cực cần bị phản đối và loại bỏ quyết liệt.
Trước hết, nói tục chửi bậy làm mất đi vẻ đẹp của "sự trong sáng của tiếng Việt". Ngôn ngữ dân tộc vốn giàu đẹp, lịch sự, nhưng khi bị biến tướng thành những lời lẽ thô tục, nó trở nên méo mó và phản cảm. Học sinh – những người đang tiếp nhận tri thức – lại sử dụng vốn từ ấy để lăng mạ, xúc phạm nhau là một sự xuống cấp về văn hóa giao tiếp. Thứ hai, hành vi này ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh và nhân cách của chính người nói. Một học sinh thường xuyên phát ngôn thiếu chuẩn mực sẽ khó nhận được sự tôn trọng từ thầy cô và bạn bè. Nó tạo ra một thói quen xấu, khiến tâm hồn trở nên cằn cỗi và dễ dẫn đến những hành vi bạo lực học đường. Từ những lời chửi bậy vu vơ trên mạng xã hội hay ngoài đời thực, mâu thuẫn rất dễ bùng phát thành những cuộc ẩu đả không đáng có. Nhiều bạn trẻ cho rằng nói tục là "ngầu", là cá tính hoặc để giải tỏa áp lực. Nhưng thực chất, đó là biểu hiện của sự thiếu tự tin và kém cỏi trong việc kiểm soát cảm xúc. Một người bản lĩnh là người biết dùng lý lẽ và sự điềm tĩnh để giải quyết vấn đề, chứ không phải dùng những từ ngữ thô thiển để lấp liếm sự đuối lý của mình. Để ngăn chặn tình trạng này, gia đình và nhà trường cần giáo dục nghiêm khắc hơn về kỹ năng giao tiếp. Quan trọng nhất, mỗi học sinh cần tự ý thức được giá trị của bản thân. Hãy nhớ rằng: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho cho vừa lòng nhau". Tóm lại, nói tục chửi bậy là một "con sâu" làm rầu nồi canh sư phạm. Chúng ta cần kiên quyết nói không với hiện tượng này để xây dựng một môi trường học đường văn minh, nơi mỗi lời nói ra đều mang theo sự tôn trọng và tử tế.Trong môi trường học đường, ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là thước đo nhân cách. Tuy nhiên, hiện nay tình trạng nói tục, chửi bậy đang diễn ra khá phổ biến trong bộ phận học sinh. Đây là một hiện tượng tiêu cực cần bị phản đối và loại bỏ quyết liệt.
Trước hết, nói tục chửi bậy làm mất đi vẻ đẹp của "sự trong sáng của tiếng Việt". Ngôn ngữ dân tộc vốn giàu đẹp, lịch sự, nhưng khi bị biến tướng thành những lời lẽ thô tục, nó trở nên méo mó và phản cảm. Học sinh – những người đang tiếp nhận tri thức – lại sử dụng vốn từ ấy để lăng mạ, xúc phạm nhau là một sự xuống cấp về văn hóa giao tiếp. Thứ hai, hành vi này ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh và nhân cách của chính người nói. Một học sinh thường xuyên phát ngôn thiếu chuẩn mực sẽ khó nhận được sự tôn trọng từ thầy cô và bạn bè. Nó tạo ra một thói quen xấu, khiến tâm hồn trở nên cằn cỗi và dễ dẫn đến những hành vi bạo lực học đường. Từ những lời chửi bậy vu vơ trên mạng xã hội hay ngoài đời thực, mâu thuẫn rất dễ bùng phát thành những cuộc ẩu đả không đáng có. Nhiều bạn trẻ cho rằng nói tục là "ngầu", là cá tính hoặc để giải tỏa áp lực. Nhưng thực chất, đó là biểu hiện của sự thiếu tự tin và kém cỏi trong việc kiểm soát cảm xúc. Một người bản lĩnh là người biết dùng lý lẽ và sự điềm tĩnh để giải quyết vấn đề, chứ không phải dùng những từ ngữ thô thiển để lấp liếm sự đuối lý của mình. Để ngăn chặn tình trạng này, gia đình và nhà trường cần giáo dục nghiêm khắc hơn về kỹ năng giao tiếp. Quan trọng nhất, mỗi học sinh cần tự ý thức được giá trị của bản thân. Hãy nhớ rằng: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho cho vừa lòng nhau". Tóm lại, nói tục chửi bậy là một "con sâu" làm rầu nồi canh sư phạm. Chúng ta cần kiên quyết nói không với hiện tượng này để xây dựng một môi trường học đường văn minh, nơi mỗi lời nói ra đều mang theo sự tôn trọng và tử tế.Trong môi trường học đường, ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là thước đo nhân cách. Tuy nhiên, hiện nay tình trạng nói tục, chửi bậy đang diễn ra khá phổ biến trong bộ phận học sinh. Đây là một hiện tượng tiêu cực cần bị phản đối và loại bỏ quyết liệt.
Trước hết, nói tục chửi bậy làm mất đi vẻ đẹp của "sự trong sáng của tiếng Việt". Ngôn ngữ dân tộc vốn giàu đẹp, lịch sự, nhưng khi bị biến tướng thành những lời lẽ thô tục, nó trở nên méo mó và phản cảm. Học sinh – những người đang tiếp nhận tri thức – lại sử dụng vốn từ ấy để lăng mạ, xúc phạm nhau là một sự xuống cấp về văn hóa giao tiếp. Thứ hai, hành vi này ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh và nhân cách của chính người nói. Một học sinh thường xuyên phát ngôn thiếu chuẩn mực sẽ khó nhận được sự tôn trọng từ thầy cô và bạn bè. Nó tạo ra một thói quen xấu, khiến tâm hồn trở nên cằn cỗi và dễ dẫn đến những hành vi bạo lực học đường. Từ những lời chửi bậy vu vơ trên mạng xã hội hay ngoài đời thực, mâu thuẫn rất dễ bùng phát thành những cuộc ẩu đả không đáng có. Nhiều bạn trẻ cho rằng nói tục là "ngầu", là cá tính hoặc để giải tỏa áp lực. Nhưng thực chất, đó là biểu hiện của sự thiếu tự tin và kém cỏi trong việc kiểm soát cảm xúc. Một người bản lĩnh là người biết dùng lý lẽ và sự điềm tĩnh để giải quyết vấn đề, chứ không phải dùng những từ ngữ thô thiển để lấp liếm sự đuối lý của mình. Để ngăn chặn tình trạng này, gia đình và nhà trường cần giáo dục nghiêm khắc hơn về kỹ năng giao tiếp. Quan trọng nhất, mỗi học sinh cần tự ý thức được giá trị của bản thân. Hãy nhớ rằng: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho cho vừa lòng nhau". Tóm lại, nói tục chửi bậy là một "con sâu" làm rầu nồi canh sư phạm. Chúng ta cần kiên quyết nói không với hiện tượng này để xây dựng một môi trường học đường văn minh, nơi mỗi lời nói ra đều mang theo sự tôn trọng và tử tế.Trong môi trường học đường, ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là thước đo nhân cách. Tuy nhiên, hiện nay tình trạng nói tục, chửi bậy đang diễn ra khá phổ biến trong bộ phận học sinh. Đây là một hiện tượng tiêu cực cần bị phản đối và loại bỏ quyết liệt.
Trước hết, nói tục chửi bậy làm mất đi vẻ đẹp của "sự trong sáng của tiếng Việt". Ngôn ngữ dân tộc vốn giàu đẹp, lịch sự, nhưng khi bị biến tướng thành những lời lẽ thô tục, nó trở nên méo mó và phản cảm. Học sinh – những người đang tiếp nhận tri thức – lại sử dụng vốn từ ấy để lăng mạ, xúc phạm nhau là một sự xuống cấp về văn hóa giao tiếp. Thứ hai, hành vi này ảnh hưởng trực tiếp đến hình ảnh và nhân cách của chính người nói. Một học sinh thường xuyên phát ngôn thiếu chuẩn mực sẽ khó nhận được sự tôn trọng từ thầy cô và bạn bè. Nó tạo ra một thói quen xấu, khiến tâm hồn trở nên cằn cỗi và dễ dẫn đến những hành vi bạo lực học đường. Từ những lời chửi bậy vu vơ trên mạng xã hội hay ngoài đời thực, mâu thuẫn rất dễ bùng phát thành những cuộc ẩu đả không đáng có. Nhiều bạn trẻ cho rằng nói tục là "ngầu", là cá tính hoặc để giải tỏa áp lực. Nhưng thực chất, đó là biểu hiện của sự thiếu tự tin và kém cỏi trong việc kiểm soát cảm xúc. Một người bản lĩnh là người biết dùng lý lẽ và sự điềm tĩnh để giải quyết vấn đề, chứ không phải dùng những từ ngữ thô thiển để lấp liếm sự đuối lý của mình. Để ngăn chặn tình trạng này, gia đình và nhà trường cần giáo dục nghiêm khắc hơn về kỹ năng giao tiếp. Quan trọng nhất, mỗi học sinh cần tự ý thức được giá trị của bản thân. Hãy nhớ rằng: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho cho vừa lòng nhau". Tóm lại, nói tục chửi bậy là một "con sâu" làm rầu nồi canh sư phạm. Chúng ta cần kiên quyết nói không với hiện tượng này để xây dựng một môi trường học đường văn minh, nơi mỗi lời nói ra đều mang theo sự tôn trọng và tử tế.Bài làm
Trong những năm tháng cắp sách đến trường, mỗi chúng ta đều có những người thầy, người cô để lại ấn tượng sâu đậm. Với em, người mà em luôn kính trọng và yêu quý nhất chính là cô Hảo – cô giáo chủ nhiệm năm lớp 5 của em. Cô Hảo có vóc dáng mảnh khảnh và nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi. Mỗi khi cô cười, đôi mắt cô nheo lại, toát lên vẻ ấm áp và bao dung như người mẹ hiền thứ hai. Cô thường mặc những bộ áo dài truyền thống với họa tiết hoa nhã nhặn, trông cô vừa dịu dàng lại vừa trang nghiêm trên bục giảng. Giọng nói của cô Hảo rất truyền cảm. Trong mỗi tiết Tiếng Việt, tiếng cô trầm bổng, đưa chúng em lạc vào thế giới của những câu chuyện cổ tích hay những bài thơ đầy cảm xúc. Cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn dạy cách làm người, dạy chúng em biết yêu thương và chia sẻ với bạn bè. Có một kỷ niệm mà em nhớ mãi, đó là lần em bị ốm phải nghỉ học nhiều ngày. Cô đã đến tận nhà thăm và tận tình giảng lại những bài học em đã bỏ lỡ. Sự quan tâm chân thành ấy của cô đã trở thành động lực giúp em nỗ lực hơn trong học tập. Dù sau này có đi xa, hình bóng cô Hảo và những bài học quý giá của cô vẫn sẽ mãi in đậm trong tâm trí em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi và sự tận tâm mà cô đã dành cho chúng em.Chuyến xe Hà Nội – Điện Biên khởi hành lúc 21 giờ tại bến xe Mỹ Đình.
Trả lời Trong câu trên, dấu gạch ngang được dùng để nối các từ nằm trong một liên danh (cụ thể là chặng đường, tuyến xe) nhằm chỉ hướng đi hoặc mối quan hệ giữa các địa danh [Hà Nội] và [Điện Biên].
2)
- Nhân hậu: nhân từ, nhân đức, phúc hậu.
- Hạnh phúc: sung sướng, vui sướng, mãn nguyện.
- Kiên trì: bền bỉ, nhẫn nại, kiên định.
a)
- Cách nối: Nối trực tiếp.
- Dấu hiệu: Hai vế câu được nối với nhau bằng dấu phẩy.
b)
- Cách nối: Nối bằng từ có tác dụng nối.
- Dấu hiệu: Hai vế câu được nối với nhau bằng cặp quan hệ từ "Tuy... nhưng...". Cặp từ này biểu thị mối quan hệ tương phản giữa hai sự