Hoàng Bích Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Bích Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong văn bản, hai vợ chồng người thầy bói hiện lên là những nhân vật mang tính trào phúng, đại diện cho thói thực dụng và sự giả dối trong xã hội. Dưới lớp vỏ bọc "phán truyền thiên cơ", thực chất họ chỉ là những kẻ cơ hội, lợi dụng sự mê muội của người đời để trục lợi. Sự tương tác giữa hai vợ chồng bộc lộ một sự "ăn ý" đầy mỉa mai trong việc diễn kịch: kẻ tung người hứng, tạo nên một màn kịch tâm linh để lừa bịp túi tiền của khách hàng. Qua đó, tác giả dân gian (hoặc tác giả văn bản) không chỉ phê phán những kẻ hành nghề mê tín dị đoan mà còn bóc trần sự rỗng tuếch về đạo đức của họ. Họ không hề có khả năng tiên tri hay lòng trắc ẩn, mà chỉ có sự tính toán chi li. Hình ảnh này là lời cảnh báo đắt giá về việc đặt niềm tin sai chỗ vào những giá trị ảo, đồng thời tạo nên tiếng cười châm biếm sâu cay về những thói hư tật xấu trong xã hội xưa và nay. Câu 2: Trong thời đại công nghệ số bùng nổ, chúng ta đang sống trong một nghịch lý kỳ lạ: con người có thể kết nối với nhau chỉ bằng một cú chạm, nhưng khoảng cách giữa những trái tim lại dường như xa hơn bao giờ hết. Quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" không chỉ là một lời cảnh báo mà còn là thực trạng nhức nhối của xã hội hiện đại. Tôi hoàn toàn tán thành với ý kiến này bởi những giá trị ảo đang dần xâm chiếm và làm xói mòn những kết nối thực chất.

Đầu tiên, mạng xã hội tạo ra một sự đánh tráo khái niệm về "sự kết nối". Chúng ta có thể có hàng nghìn bạn bè trên Facebook hay hàng vạn người theo dõi trên Instagram, nhưng phần lớn trong số đó chỉ là những mối quan hệ hời hợt, những "người lạ quen mặt". Khi con người dành quá nhiều thời gian để chăm chút cho một hồ sơ cá nhân hào nhoáng, họ vô tình bỏ lỡ những cuộc trò chuyện trực tiếp – nơi ánh mắt, nụ cười và cử chỉ giúp truyền tải cảm xúc chân thực. Việc thiếu đi sự tương tác da thịt và sự hiện diện vật lý khiến con người rơi vào trạng thái "cô đơn trong đám đông ảo". Tiếp theo, mạng xã hội là "sàn diễn" của sự so sánh. Khi liên tục chứng kiến những khoảnh khắc hạnh phúc, thành đạt được chọn lọc kỹ lưỡng của người khác, chúng ta dễ rơi vào mặc cảm tự ti, thấy cuộc đời mình tẻ nhạt và đơn độc. Tâm lý "sợ bị bỏ lỡ" (FOMO) khiến chúng ta điên cuồng chạy theo những trào lưu, nhưng càng cố gắng hòa nhập trong thế giới ảo, ta càng cảm thấy lạc lõng giữa đời thực. Cuối cùng, việc lạm dụng mạng xã hội làm con người mất đi khả năng đối diện với chính mình. Thay vì dành thời gian để chiêm nghiệm, chúng ta lại tìm cách khỏa lấp sự trống trải bằng những lượt "like" vô hồn. Khi màn hình điện thoại tắt đi, sự im lặng của căn phòng trở nên đáng sợ hơn vì chúng ta đã quên mất cách kết nối với nội tâm.

Tóm lại, mạng xã hội chỉ là một công cụ, nhưng nếu không bản lĩnh, nó sẽ trở thành một bức tường ngăn cách ta với hạnh phúc đích thực. Để không trở thành những "cư dân mạng" cô độc, mỗi người cần biết học cách ngắt kết nối ảo để kết nối thật, để hơi ấm của tình người được lan tỏa trực tiếp thay vì qua những dòng tin nhắn khô khan.

Câu 1. Đặc điểm thời gian trong truyện:
Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ ("Một hôm"), không xác định cụ thể thời điểm nào, thường thấy trong truyện ngụ ngôn hay truyện tiếu lâm dân gian, tập trung vào tình huống xảy ra. 
Câu 2. Sự kiện chính trong truyện:
Sự kiện chính là hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) gặp một đám ma, người vợ chỉ thấy cờ phướn, người chồng chỉ nghe trống kèn, cả hai cãi nhau ầm ĩ để bảo vệ góc nhìn phiến diện của mình cho đến khi được người ngoài cuộc phân giải. 
Câu 3. Điểm chung của hai nhân vật:
Cả hai đều bị khiếm khuyết cơ thể (một người đui, một người điếc), cùng làm nghề thầy bói, và cùng mắc sai lầm là phiến diện, bảo thủ, lấy cảm nhận cá nhân hạn hẹp làm tiêu chuẩn cho toàn bộ sự thật. 
Câu 4. Đề tài và căn cứ xác định:
  • Đề tài: Truyện ngụ ngôn/truyện tiếu lâm phê phán sự nhìn nhận phiến diện.
  • Căn cứ: Truyện kể về việc hai vợ chồng do hạn chế bản thân chỉ nhận thức một phần sự việc nhưng lại khẳng định đó là toàn bộ sự thật. Thông qua đó, tác giả dân gian chế giễu cách nhìn nhận phiến diện, chủ quan và răn dạy con người phải biết lắng nghe, tôn trọng góc nhìn của người khác để có cái nhìn toàn diện hơn. 
Câu 5. Đoạn văn nêu quan điểm:
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Trong cuộc sống, mỗi người chỉ có thể quan sát sự việc qua một lăng kính giới hạn. Nếu chỉ tin vào cảm nhận cá nhân như cặp vợ chồng trong truyện, ta dễ dẫn đến hiểu lầm, tranh cãi, thậm chí đổ vỡ. Việc lắng nghe giúp ta tổng hợp được nhiều góc nhìn (cả "cờ phướn" và "trống kèn"), từ đó có cái nhìn toàn diện, chính xác hơn. Ví dụ, trong tranh luận nhóm, nếu biết lắng nghe ý kiến trái chiều, ta sẽ nhận ra lỗ hổng trong tư duy của mình và tìm ra giải pháp tốt nhất thay vì khăng khăng cho rằng mình đúng.


Câu 1:

Nhân vật chủ nhà trong văn bản "Cháy nhà" là một hình tượng giàu ý nghĩa giáo huấn về thái độ sống và khả năng nhận thức. Ban đầu, người này hiện lên với sự chủ quan và bảo thủ. Dù đã được ông hàng xóm cảnh báo về nguy cơ cháy nhà từ việc đặt bếp và đống củi sát mái, ông không những không tiếp thu mà còn nảy sinh ý định oán giận, coi đó là lời "nói gở". Đây là biểu hiện của một tâm thế thiếu tỉnh táo, chỉ thích nghe lời chúc tụng mà khước từ những lời góp ý chân thành nhưng nghịch tai. Sự hạn hẹp trong tư duy của chủ nhà còn thể hiện qua cách hành xử sau vụ cháy: ông chỉ biết ơn những người giúp dập lửa (giải quyết phần ngọn) mà lại oán trách người chỉ ra nguyên nhân (ngăn chặn phần gốc). Tuy nhiên, điểm tích cực của nhân vật là khả năng thức tỉnh. Nhờ lời phân tích của người khách trong bữa tiệc, ông đã biết "nghĩ lại" và nhận ra sai lầm của mình. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã phê phán thói sĩ diện, bảo thủ, đồng thời nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc biết lắng nghe những lời can ngăn đúng đắn để tránh tai họa cho bản thân. Câu 2 : Trong hành trình trưởng thành, chúng ta luôn nhận được vô số lời chỉ dẫn từ những người xung quanh. Có ý kiến cho rằng: "Trong mọi hoàn cảnh, con người cần phải lắng nghe và làm theo tất cả lời khuyên của người khác". Tuy nhiên, đây là một quan điểm phiến diện và thiếu thực tế, bởi nếu áp dụng máy móc, con người sẽ tự đánh mất bản lĩnh và khả năng làm chủ cuộc đời mình.

Trước hết, cần khẳng định rằng mỗi lời khuyên đều mang tính chủ quan. Người đưa ra lời khuyên thường dựa trên kinh nghiệm, thế giới quan và hoàn cảnh cá nhân của chính họ. Những gì là đúng đắn và hiệu quả với một người chưa chắc đã phù hợp với người khác. Nếu chúng ta nhắm mắt làm theo mọi lời chỉ bảo mà không cân nhắc đến năng lực và điều kiện thực tế của bản thân, chúng ta dễ dàng rơi vào cảnh "đẽo cày giữa đường", cuối cùng không thể đạt được mục tiêu nào một cách trọn vẹn. Thậm chí, trong xã hội phức tạp, không phải lời khuyên nào cũng xuất phát từ lòng tốt; đôi khi chúng đến từ sự thiếu hiểu biết hoặc thậm chí là sự đố kỵ, nhằm mục đích gây nhiễu loạn hướng đi của ta.

Hơn nữa, việc làm theo tất cả lời khuyên của người khác sẽ khiến cá nhân đánh mất đi bản sắc và tư duy phản biện. Một người luôn chờ đợi sự chỉ dẫn của người ngoài để ra quyết định sẽ trở nên nhu nhược, thiếu quyết đoán và dần mất đi khả năng tự chịu trách nhiệm. Cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn, và chỉ khi tự mình suy ngẫm, tự mình trải qua những thất bại từ quyết định của bản thân, con người mới thực sự trưởng thành. Nếu chỉ biết đi theo những lối mòn mà người khác vạch sẵn, chúng ta sẽ mãi là cái bóng của họ, không bao giờ tìm thấy đam mê và giá trị riêng biệt của mình.

Tuy nhiên, phản đối việc làm theo "tất cả" không có nghĩa là chúng ta trở nên bảo thủ hay kiêu ngạo. Câu chuyện "Cháy nhà" là một bài học đắt giá về việc khước từ những lời góp ý chân thành chỉ vì cái tôi quá lớn. Người thông thái là người biết dùng đôi tai để lắng nghe mọi luồng ý kiến, nhưng dùng trí tuệ để sàng lọc và chọn ra những gì tinh túy nhất. Chúng ta cần lắng nghe với thái độ cầu thị, xem xét lời khuyên đó có phù hợp với đạo đức và hoàn cảnh của mình hay không, rồi mới quyết định hành động.

Tóm lại, lời khuyên chỉ nên được coi là một nguồn tư liệu tham khảo quý giá chứ không phải là một mệnh lệnh tuyệt đối. Mỗi người phải là vị thuyền trưởng tự cầm lái con tàu cuộc đời mình. Hãy lắng nghe bằng một trái tim mở rộng nhưng hãy thực hiện bằng một cái đầu lạnh đầy bản lĩnh, bởi suy cho cùng, thành công hay thất bại, chỉ có chính bạn mới là người chịu trách nhiệm cuối cùng.

Câu 1. Đề tài của truyện là gì?
Đề tài: Tình làng nghĩa xóm, sự đoàn kết và phê phán thái độ sống ích kỷ, thờ ơ trước hoạn nạn của người khác. 

Câu 2. Người hàng xóm tốt bụng đã khuyên chủ nhà điều gì?
Người hàng xóm khuyên chủ nhà nên ra giúp một tay dập lửa, vì nếu nhà bên cạnh cháy hết thì lửa có thể lan sang nhà mình, tình làng nghĩa xóm cần tương trợ lúc hoạn nạn. 

Câu 3. Nhận xét về nhân vật người chủ nhà trong truyện.
Người chủ nhà là kẻ ích kỷ, vô tâm, nông cạn và thiếu hiểu biết. Người này chỉ biết nghĩ cho bản thân, thờ ơ trước sự nguy hiểm của hàng xóm, không hiểu rằng "môi hở răng lạnh", sự an toàn của mình gắn liền với cộng đồng. 

Câu 4. Nội dung chính của truyện là gì?
Truyện kể về một người không chịu giúp hàng xóm dập lửa khi nhà bên cạnh bị cháy vì cho rằng không phải nhà mình. Nội dung phản ánh thói ích kỷ, lười biếng và phê phán tư duy "cháy nhà hàng xóm, bình chân như vại", cuối cùng hậu quả là lửa lan sang nhà chính mình. 

Câu 5. Qua văn bản, em rút ra được những thông điệp gì?
Văn bản "Cháy nhà" gửi gắm bài học sâu sắc về lối sống tình nghĩa, đoàn kết giữa con người với con người. Chúng ta cần xóa bỏ tư duy ích kỷ, thờ ơ, thay vào đó là sự quan tâm, tương thân tương ái, sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm láng giềng khi hoạn nạn. Bài học "môi hở răng lạnh" nhắc nhở rằng giúp người cũng chính là bảo vệ bản thân. Sống ích kỷ không chỉ làm rạn nứt tình cảm cộng đồng mà còn có thể tự gây hại cho chính mình trong tương lai. 

Trong lịch sử văn học Việt Nam, có những nhân vật mà tên tuổi đã trở thành biểu tượng cho một lý tưởng sống. Trần Quốc Toản trong tác phẩm "Lá cờ thêu sáu chữ vàng" của Nguyễn Huy Tưởng chính là một hình tượng như thế – một điểm sáng rực rỡ đại diện cho tinh thần "tuổi nhỏ chí lớn" của dân tộc.

Khác với những trang anh hùng trưởng thành đầy dạn dày, Trần Quốc Toản hiện lên với vẻ đẹp của một thiếu niên mang trong mình dòng máu nóng của hào khí Đông A. Điểm độc đáo nhất ở nhân vật này chính là sự giằng xé giữa khao khát được cống hiến và rào cản về tuổi tác. Khi đứng bên bờ bến Bình Than, nhìn các bậc cha chú bàn việc đại sự, nỗi uất ức của Toản không phải là sự hờn dỗi trẻ con, mà là nỗi đau của một người dân mất nước khi thấy mình chưa được góp sức.

Chi tiết "bóp nát quả cam" không chỉ là một hành động vô thức, mà là một ẩn dụ nghệ thuật cực kỳ sắc sảo của nhà văn. Quả cam tròn trịa, ngọt ngào vốn là phần thưởng của nhà vua, nhưng trong tay Quốc Toản, nó lại trở thành vật thế thân cho nỗi căm thù giặc đang sục sôi. Hành động bóp nát quả cam minh chứng rằng sức mạnh tinh thần đã vượt xa giới hạn của thể chất. Chàng thiếu niên ấy đã bóp nát sự yếu mềm, bóp nát những định kiến về tuổi tác để vươn mình trở thành một tráng sĩ thực thụ.

Hành trình từ một thiếu niên bị từ chối ở bến Bình Than đến khi cầm lái con thuyền, thêu lá cờ sáu chữ vàng đi đánh giặc là một sự trưởng thành vượt bậc về ý chí. Sáu chữ "Phá cường địch, báo hoàng ân" không chỉ được thêu bằng chỉ vàng trên mặt vải, mà đã được khắc sâu vào tâm khảm của đội quân thiếu niên. Hình ảnh lá cờ đỏ bay phấp phới giữa trận tuyến không chỉ là hiệu lệnh chiến đấu, mà còn là lời khẳng định đanh thép: Khi trái tim đã hòa cùng nhịp đập với vận mệnh non sông, thì không có bất kỳ rào cản nào có thể ngăn cản con người lập nên kỳ tích.

Tóm lại, qua ngòi bút của Nguyễn Huy Tưởng, Trần Quốc Toản không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà đã trở thành một biểu tượng tinh thần bất tử. Nhân vật này nhắc nhở mỗi người trẻ chúng ta rằng: Giá trị của một con người không đo bằng số tuổi, mà được đo bằng độ lớn của lý tưởng và sự quyết liệt trong hành động vì Tổ quốc.

Văn bản gửi gắm thông điệp về giá trị của lòng nhân ái. Qua sự đối lập giữa con tàu Titanic (vật chất) và hành động nhường phao (tình thương), tác giả khẳng định rằng chỉ có tình yêu thương mới là sức mạnh vô song giúp nhân loại vượt qua giới hạn của bản thân và sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

Theo em, câu nói của Mahatma Gandhi muốn khẳng định rằng: Sức mạnh thực sự và vĩ đại nhất của con người không phải là khả năng chinh phục thiên nhiên hay sức mạnh của máy móc, mà là năng lực yêu thương và sự vị tha. Tình yêu thương giúp con người chiến thắng sự ích kỷ, biết hy sinh vì người khác và là vũ khí mạnh mẽ nhất để kết nối nhân loại, xây dựng một thế giới hòa bình, nhân ái.

Câu 1: Phân tích nhân vật giáo sư (Đoạn văn khoảng 150 chữ)

Nhân vật vị giáo sư trong văn bản đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc nhờ sự thông thái và phương pháp giáo dục vô cùng độc đáo. Không chọn cách thuyết giáo khô khan, giáo sư khéo léo sử dụng những hình ảnh trực quan, sinh động từ cuộc sống để dẫn dắt học trò tự nhận thức ra chân lý. Ở ông toát lên vẻ điềm tĩnh, sâu sắc của một người từng trải, luôn đau đáu mong muốn truyền đạt những giá trị cốt lõi cho thế hệ trẻ. Sự ân cần, gần gũi và cách đặt vấn đề đầy gợi mở của ông đã xóa nhòa khoảng cách thế hệ, biến một bài học triết lý thành một buổi trò chuyện thân tình. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ ngợi ca hình ảnh người thầy tâm huyết, trí tuệ mà còn mượn lời ông để gửi gắm thông điệp ý nghĩa về nhân sinh quan, giúp người trẻ biết trân trọng những giá trị đích thực trong quỹ thời gian hữu hạn của cuộc đời.

Câu 2: Trình bày quan điểm về việc giới trẻ dễ bỏ cuộc do áp lực (Bài văn khoảng 400 chữ)

Trong cuộc sống hiện nay, chúng ta thường nghe ý kiến cho rằng: "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình." Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến này. Đây là một thực tế rất phổ biến, đặc biệt là đối với lứa tuổi học sinh chúng em.

Đầu tiên, áp lực và sự kì vọng quá lớn từ gia đình là nguyên nhân khiến nhiều bạn dễ nản lòng. Nhiều bậc phụ huynh luôn mong muốn con mình phải học thật giỏi, lúc nào cũng phải đạt điểm 9, điểm 10 hoặc đỗ vào các trường chuyên, lớp chọn. Thậm chí, bố mẹ hay mang tâm lý so sánh con mình với "con nhà người ta". Điều này vô tình tạo ra một gánh nặng rất lớn. Khi việc học trở thành nghĩa vụ để làm vui lòng bố mẹ, chúng em sẽ cảm thấy mệt mỏi và lo sợ. Nếu lỡ bị điểm kém, nhiều bạn sẽ thấy sợ hãi, chán nản. Thay vì cố gắng sửa sai, các bạn ấy lại dễ dàng buông xuôi, thu mình lại và từ bỏ cố gắng vì nghĩ rằng mình quá kém cỏi.

Thứ hai, áp lực từ chính bản thân và bạn bè xung quanh cũng khiến nhiều bạn học sinh dễ lùi bước. Nhìn thấy bạn bè trong lớp ai cũng xuất sắc, đạt giải này giải kia, nhiều bạn tự đặt ra cho mình những mục tiêu quá sức. Ví dụ, học lực chỉ ở mức khá nhưng lại ép bản thân phải đứng đầu lớp ngay lập tức. Khi không đạt được kết quả nhanh chóng, các bạn dễ bị sốc và thất vọng. Các bạn quên mất rằng để thành công thì cần phải kiên nhẫn học hỏi từng chút một. Sự vội vàng và tính thiếu kiên nhẫn làm cho chúng ta dễ gục ngã; chỉ cần gặp một bài toán khó hay một bài văn dài là lập tức gấp sách lại và bỏ cuộc.

Việc dễ dàng từ bỏ sẽ mang lại nhiều hậu quả xấu. Nó không chỉ làm chúng ta đánh mất đi cơ hội tiến bộ mà còn khiến các bạn trở nên tự ti, luôn sống trong trạng thái buồn bã và căng thẳng. Tất nhiên, xung quanh chúng ta vẫn có rất nhiều tấm gương các bạn học sinh dù gặp khó khăn vẫn kiên trì vươn lên, đó là những tấm gương sáng để chúng ta học hỏi.

Tóm lại, áp lực điểm số và những kì vọng quá lớn đang làm cho nhiều bạn trẻ dễ đánh mất ý chí. Để thay đổi điều này, em mong các bậc phụ huynh hãy lắng nghe, thấu hiểu và động viên thay vì tạo áp lực cho con. Còn bản thân mỗi chúng ta, hãy tự tin vào chính mình, biết đặt mục tiêu vừa sức và luôn ghi nhớ rằng: "Thất bại là mẹ thành công", chỉ cần không bỏ cuộc, chúng ta nhất định sẽ làm được.

Câu 1: Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa.

Câu 2: Câu văn " Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ - vị

Câu 3: - Giáo sư bình thản vì ông phát hiện ra mình đang ở trong miệng ống của búi lửa, núi lửa sắp phun trào, ba người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài, trở lại mặt đất

- Từ đó, em nhận ra giáo sư là một người yêu khoa học, có vốn tri thức sâu rộng, am hiểu về khoa học

Câu 4: - Giàu trí tưởng tượng: Hình dung cảnh bị phun trào cùng nham thạch, tro bụi, những tẳng đá bị bắn tung ra,...

- Dũng cảm, vượt lên trên sợ hãi: Dù ban đầu hoảng loạn, nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản ngẫm nghĩ về tình trạng hiện tại

Câu 5: Nếu có cơ hội trở thành một nhà thám hiểm, em khao khát được thực hiện một chuyến du hành tới đại dương sâu thẳm. Dưới lòng biển xanh là một thế giới huyền bí với những loài sinh vật chưa từng được biết tên và những rặng san hô lộng lẫy mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới. Em chọn không gian này vì sự tò mò trước những bí ẩn của "hành tinh xanh" mà con người mới chỉ khám phá được một phần nhỏ. Chuyến đi không chỉ là để thỏa mãn đam mê chinh phục mà còn giúp em hiểu rõ hơn về hệ sinh thái biển, từ đó nâng cao ý thức bảo vệ môi trường đại dương đang bị đe dọa. Đứng trước sự mênh mông của biển cả, con người sẽ thấy mình nhỏ bé nhưng cũng đồng thời nhận ra sức mạnh của tri thức và lòng dũng cảm. Đó chắc chắn sẽ là một hành trình đầy thử thách nhưng vô cùng xứng đáng để dấn thân.

Lần lặp

Họ tên HS

Có đúng HS sinh vào tháng 9

Có đúng đã hết danh sách không?

1

Nguyễn Gia An

Sai

Sai

2

Hà Ngọc Ánh

Sai

Sai

3

Hoàng Văn Bình

Sai

Sai

4

Ngô Bảo Châu

Sai

Sai

5

Hà Mỹ Duyên

Sai

Sai

6

Trương Anh Đức

Sai

Sai

7

Trần Hương Giang

Đúng

Sai

8

Đào Phương Hà

Sai

Đúng