Hoàng Minh Thắng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương là những suy tư sâu sắc và đầy triết lý về bản chất của thời gian và kiếp người. Trước hết, tác giả đã cụ thể hóa dòng chảy vô hình của thời gian qua những hình ảnh sống động: thời gian lướt nhanh như "bước chân của gió", làm "ước mơ ta lớn lên" nhưng cũng đẩy "cha mẹ thêm gần với đất". Đó là quy luật nghiệt ngã của sinh-lão-bệnh-tử mà không ai có thể tránh khỏi. Nỗi buồn, sự lo âu hiện rõ khi con người cảm thấy mình "bé bỏng như là đứa trẻ" trước cái vô tận của vũ trụ, cảm thấy áp lực từ "tấm bê tông nặng nề" của mỗi ngày trôi qua. Thời gian trong thơ Đoàn Mạnh Phương không êm đềm mà mang sức mạnh thiêu đốt, "đốt cháy lưới ngày thơ ngây" và biến những xanh tươi của cuộc đời thành "lá vàng đã héo thành than". Qua những hình ảnh đối lập giữa "xanh tươi vòm lá" và "héo thành than", tác giả không chỉ thể hiện niềm luyến tiếc thanh xuân, sự trân trọng cuộc sống mến yêu mà còn gửi gắm một lời cảnh tỉnh kín đáo: đời người ngắn ngủi, hãy sống sao cho ý nghĩa trước khi quỹ thời gian của bản thân cạn kiệt.
Câu 2:
Thời gian là thứ tài sản công bằng nhất mà tạo hóa ban tặng cho mỗi người, nhưng nó cũng là thứ duy nhất một đi không bao giờ trở lại. Mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều được cấp một "ngân hàng" gồm 24 giờ như nhau, nhưng cách chi tiêu ngân hàng đó sẽ quyết định giá trị cuộc đời của mỗi người. Chính vì vậy, việc biết trân trọng thời gian có ý nghĩa vô cùng quan trọng, là chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa của thành công và hạnh phúc.
Trước hết, trân trọng thời gian giúp chúng ta nâng cao hiệu suất và đạt được những thành tựu trong cuộc sống. Khi ý thức được sự trôi chảy không ngừng của kim đồng hồ, con người sẽ tự giác loại bỏ thói quen trì hoãn – căn bệnh cố hữu của không ít người trẻ. Thay vào đó, chúng ta biết lên kế hoạch cụ thể, tối ưu hóa từng giờ từng phút để học tập và làm việc. Những người biết làm chủ thời gian luôn là những người nhạy bén, biết nắm bắt thời cơ khi nó vừa đến, bởi họ hiểu rằng "thời cơ" thực chất chính là thời gian được sử dụng đúng lúc.
"Thời gian là vàng bạc, nhưng vàng bạc không mua được thời gian."
Không chỉ mang lại giá trị vật chất và sự nghiệp, việc biết quý trọng thời gian còn là sợi dây gắn kết và làm sâu sắc thêm các mối quan hệ. Cuộc đời con người hữu hạn, thanh xuân của cha mẹ hay sự trưởng thành của con cái đều trôi qua trong chớp mắt. Dành thời gian chất lượng để lắng nghe, chia sẻ và ở bên những người yêu thương chính là cách chúng ta làm cho cuộc sống này trở nên ấm áp. Một lời hỏi thăm bố mẹ lúc này giá trị hơn vạn lần sự hối hận mai sau. Khi biết trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau, chúng ta đang làm giàu cho thế giới tinh thần của chính mình.
Ngược lại, nếu sống hoài, sống phí, chúng ta sẽ phải đối mặt với những hệ lụy khôn lường. Trong xã hội hiện đại, không khó để bắt gặp một bộ phận người trẻ đang "đốt" thời gian vào những cuộc trò chuyện vô bổ trên mạng xã hội, những trò chơi điện tử thâu đêm suốt sáng, hay lối sống "chờ ngày mai". Họ quên mất rằng, mỗi giây phút trôi qua vô nghĩa là một phần cơ hội tự hoàn thiện bản thân đã bị tước bỏ. Sự lãng phí thời gian chính là sự lãng phí cuộc đời một cách êm ái nhưng tàn nhẫn nhất.
Tóm lại, quỹ thời gian của mỗi người là có hạn, nhưng giá trị chúng ta tạo ra từ nó lại là vô hạn. Hãy bắt đầu trân trọng từng phút giây ngay từ hôm nay bằng những hành động nhỏ nhất: ngừng trì hoãn, học tập hết mình, làm việc hết sức và yêu thương trọn vẹn. Bởi vì suy cho cùng, trân trọng thời gian cũng chính là trân trọng và sống có trách nhiệm với chính cuộc mạng của chúng ta.
Câu 1:
Đoạn trích "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương là những suy tư sâu sắc và đầy triết lý về bản chất của thời gian và kiếp người. Trước hết, tác giả đã cụ thể hóa dòng chảy vô hình của thời gian qua những hình ảnh sống động: thời gian lướt nhanh như "bước chân của gió", làm "ước mơ ta lớn lên" nhưng cũng đẩy "cha mẹ thêm gần với đất". Đó là quy luật nghiệt ngã của sinh-lão-bệnh-tử mà không ai có thể tránh khỏi. Nỗi buồn, sự lo âu hiện rõ khi con người cảm thấy mình "bé bỏng như là đứa trẻ" trước cái vô tận của vũ trụ, cảm thấy áp lực từ "tấm bê tông nặng nề" của mỗi ngày trôi qua. Thời gian trong thơ Đoàn Mạnh Phương không êm đềm mà mang sức mạnh thiêu đốt, "đốt cháy lưới ngày thơ ngây" và biến những xanh tươi của cuộc đời thành "lá vàng đã héo thành than". Qua những hình ảnh đối lập giữa "xanh tươi vòm lá" và "héo thành than", tác giả không chỉ thể hiện niềm luyến tiếc thanh xuân, sự trân trọng cuộc sống mến yêu mà còn gửi gắm một lời cảnh tỉnh kín đáo: đời người ngắn ngủi, hãy sống sao cho ý nghĩa trước khi quỹ thời gian của bản thân cạn kiệt.
Câu 2:
Thời gian là thứ tài sản công bằng nhất mà tạo hóa ban tặng cho mỗi người, nhưng nó cũng là thứ duy nhất một đi không bao giờ trở lại. Mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều được cấp một "ngân hàng" gồm 24 giờ như nhau, nhưng cách chi tiêu ngân hàng đó sẽ quyết định giá trị cuộc đời của mỗi người. Chính vì vậy, việc biết trân trọng thời gian có ý nghĩa vô cùng quan trọng, là chìa khóa vạn năng mở ra cánh cửa của thành công và hạnh phúc.
Trước hết, trân trọng thời gian giúp chúng ta nâng cao hiệu suất và đạt được những thành tựu trong cuộc sống. Khi ý thức được sự trôi chảy không ngừng của kim đồng hồ, con người sẽ tự giác loại bỏ thói quen trì hoãn – căn bệnh cố hữu của không ít người trẻ. Thay vào đó, chúng ta biết lên kế hoạch cụ thể, tối ưu hóa từng giờ từng phút để học tập và làm việc. Những người biết làm chủ thời gian luôn là những người nhạy bén, biết nắm bắt thời cơ khi nó vừa đến, bởi họ hiểu rằng "thời cơ" thực chất chính là thời gian được sử dụng đúng lúc.
"Thời gian là vàng bạc, nhưng vàng bạc không mua được thời gian."
Không chỉ mang lại giá trị vật chất và sự nghiệp, việc biết quý trọng thời gian còn là sợi dây gắn kết và làm sâu sắc thêm các mối quan hệ. Cuộc đời con người hữu hạn, thanh xuân của cha mẹ hay sự trưởng thành của con cái đều trôi qua trong chớp mắt. Dành thời gian chất lượng để lắng nghe, chia sẻ và ở bên những người yêu thương chính là cách chúng ta làm cho cuộc sống này trở nên ấm áp. Một lời hỏi thăm bố mẹ lúc này giá trị hơn vạn lần sự hối hận mai sau. Khi biết trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau, chúng ta đang làm giàu cho thế giới tinh thần của chính mình.
Ngược lại, nếu sống hoài, sống phí, chúng ta sẽ phải đối mặt với những hệ lụy khôn lường. Trong xã hội hiện đại, không khó để bắt gặp một bộ phận người trẻ đang "đốt" thời gian vào những cuộc trò chuyện vô bổ trên mạng xã hội, những trò chơi điện tử thâu đêm suốt sáng, hay lối sống "chờ ngày mai". Họ quên mất rằng, mỗi giây phút trôi qua vô nghĩa là một phần cơ hội tự hoàn thiện bản thân đã bị tước bỏ. Sự lãng phí thời gian chính là sự lãng phí cuộc đời một cách êm ái nhưng tàn nhẫn nhất.
Tóm lại, quỹ thời gian của mỗi người là có hạn, nhưng giá trị chúng ta tạo ra từ nó lại là vô hạn. Hãy bắt đầu trân trọng từng phút giây ngay từ hôm nay bằng những hành động nhỏ nhất: ngừng trì hoãn, học tập hết mình, làm việc hết sức và yêu thương trọn vẹn. Bởi vì suy cho cùng, trân trọng thời gian cũng chính là trân trọng và sống có trách nhiệm với chính cuộc mạng của chúng ta.
Lamarck cho rằng môi trường trực tiếp làm thay đổi cơ thể và sự thay đổi đó di truyền được; Darwin cho rằng môi trường chỉ đóng vai trò sàng lọc những biến dị có lợi đã có sẵn.
Lamarck cho rằng môi trường trực tiếp làm thay đổi cơ thể và sự thay đổi đó di truyền được; Darwin cho rằng môi trường chỉ đóng vai trò sàng lọc những biến dị có lợi đã có sẵn.