Nịnh Phương Liễu
Giới thiệu về bản thân
Trong suốt năm năm tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên em được tham gia thi kể chuyện cấp trường vào năm lớp 3. Đó là trải nghiệm giúp em vượt qua nỗi sợ hãi và tự tin hơn vào bản thân.Năm đó, cô giáo chủ nhiệm đã chọn em đại diện cho lớp tham gia cuộc thi kể chuyện "Kể chuyện theo sách". Khi nghe tin, em vô cùng lo lắng vì em vốn nhút nhát, sợ đứng trước đám đông. Em suýt chút nữa đã xin cô rút lui. Thế nhưng, cô giáo đã ân cần khuyên nhủ, giúp em chọn câu chuyện về "Tình bạn của cáo và hươu" và tận tình hướng dẫn em từng cử chỉ, giọng điệu.Suốt hai tuần, chiều nào em cũng ở lại trường để tập luyện. Từ một cô bé chỉ biết cúi đầu khi nói, em dần biết cách biểu cảm khuôn mặt, cách nhấn nhá giọng đọc sao cho truyền cảm. Đêm trước ngày thi, em hồi hộp đến mất ngủ.Ngày thi đấu, hội trường đông nghẹt người. Khi nghe tên mình được xướng lên, tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt khiến em choáng váng. Tuy nhiên, khi nhìn xuống, em thấy cô giáo và các bạn cùng lớp đang cổ vũ, ánh mắt đầy tin tưởng. Em hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể câu chuyện.Khác với sự sợ hãi ban đầu, em dần hòa mình vào nhân vật. Em kể về tình bạn cảm động, về sự giúp đỡ lẫn nhau, những cử chỉ của cáo và hươu mà em luyện tập hàng ngày giờ trở nên tự nhiên. Khi câu chuyện kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rộn rã. Em cúi chào và đi xuống trong tiếng reo hò của các bạn.Dù hôm đó em chỉ đạt giải khuyến khích, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Trải nghiệm đó đã dạy em rằng, chỉ cần cố gắng và kiên trì, em có thể vượt qua giới hạn của chính mình. Kỷ niệm ấy vẫn luôn nhắc nhở em về sự tự tin và lòng dũng cảm mỗi khi đối mặt với khó khăn.
Trong suốt năm năm tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên em được tham gia thi kể chuyện cấp trường vào năm lớp 3. Đó là trải nghiệm giúp em vượt qua nỗi sợ hãi và tự tin hơn vào bản thân.Năm đó, cô giáo chủ nhiệm đã chọn em đại diện cho lớp tham gia cuộc thi kể chuyện "Kể chuyện theo sách". Khi nghe tin, em vô cùng lo lắng vì em vốn nhút nhát, sợ đứng trước đám đông. Em suýt chút nữa đã xin cô rút lui. Thế nhưng, cô giáo đã ân cần khuyên nhủ, giúp em chọn câu chuyện về "Tình bạn của cáo và hươu" và tận tình hướng dẫn em từng cử chỉ, giọng điệu.Suốt hai tuần, chiều nào em cũng ở lại trường để tập luyện. Từ một cô bé chỉ biết cúi đầu khi nói, em dần biết cách biểu cảm khuôn mặt, cách nhấn nhá giọng đọc sao cho truyền cảm. Đêm trước ngày thi, em hồi hộp đến mất ngủ.Ngày thi đấu, hội trường đông nghẹt người. Khi nghe tên mình được xướng lên, tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt khiến em choáng váng. Tuy nhiên, khi nhìn xuống, em thấy cô giáo và các bạn cùng lớp đang cổ vũ, ánh mắt đầy tin tưởng. Em hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể câu chuyện.Khác với sự sợ hãi ban đầu, em dần hòa mình vào nhân vật. Em kể về tình bạn cảm động, về sự giúp đỡ lẫn nhau, những cử chỉ của cáo và hươu mà em luyện tập hàng ngày giờ trở nên tự nhiên. Khi câu chuyện kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rộn rã. Em cúi chào và đi xuống trong tiếng reo hò của các bạn.Dù hôm đó em chỉ đạt giải khuyến khích, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Trải nghiệm đó đã dạy em rằng, chỉ cần cố gắng và kiên trì, em có thể vượt qua giới hạn của chính mình. Kỷ niệm ấy vẫn luôn nhắc nhở em về sự tự tin và lòng dũng cảm mỗi khi đối mặt với khó khăn.
Trong suốt năm năm tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên em được tham gia thi kể chuyện cấp trường vào năm lớp 3. Đó là trải nghiệm giúp em vượt qua nỗi sợ hãi và tự tin hơn vào bản thân.Năm đó, cô giáo chủ nhiệm đã chọn em đại diện cho lớp tham gia cuộc thi kể chuyện "Kể chuyện theo sách". Khi nghe tin, em vô cùng lo lắng vì em vốn nhút nhát, sợ đứng trước đám đông. Em suýt chút nữa đã xin cô rút lui. Thế nhưng, cô giáo đã ân cần khuyên nhủ, giúp em chọn câu chuyện về "Tình bạn của cáo và hươu" và tận tình hướng dẫn em từng cử chỉ, giọng điệu.Suốt hai tuần, chiều nào em cũng ở lại trường để tập luyện. Từ một cô bé chỉ biết cúi đầu khi nói, em dần biết cách biểu cảm khuôn mặt, cách nhấn nhá giọng đọc sao cho truyền cảm. Đêm trước ngày thi, em hồi hộp đến mất ngủ.Ngày thi đấu, hội trường đông nghẹt người. Khi nghe tên mình được xướng lên, tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt khiến em choáng váng. Tuy nhiên, khi nhìn xuống, em thấy cô giáo và các bạn cùng lớp đang cổ vũ, ánh mắt đầy tin tưởng. Em hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể câu chuyện.Khác với sự sợ hãi ban đầu, em dần hòa mình vào nhân vật. Em kể về tình bạn cảm động, về sự giúp đỡ lẫn nhau, những cử chỉ của cáo và hươu mà em luyện tập hàng ngày giờ trở nên tự nhiên. Khi câu chuyện kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rộn rã. Em cúi chào và đi xuống trong tiếng reo hò của các bạn.Dù hôm đó em chỉ đạt giải khuyến khích, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Trải nghiệm đó đã dạy em rằng, chỉ cần cố gắng và kiên trì, em có thể vượt qua giới hạn của chính mình. Kỷ niệm ấy vẫn luôn nhắc nhở em về sự tự tin và lòng dũng cảm mỗi khi đối mặt với khó khăn.
Trong suốt năm năm tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên em được tham gia thi kể chuyện cấp trường vào năm lớp 3. Đó là trải nghiệm giúp em vượt qua nỗi sợ hãi và tự tin hơn vào bản thân.Năm đó, cô giáo chủ nhiệm đã chọn em đại diện cho lớp tham gia cuộc thi kể chuyện "Kể chuyện theo sách". Khi nghe tin, em vô cùng lo lắng vì em vốn nhút nhát, sợ đứng trước đám đông. Em suýt chút nữa đã xin cô rút lui. Thế nhưng, cô giáo đã ân cần khuyên nhủ, giúp em chọn câu chuyện về "Tình bạn của cáo và hươu" và tận tình hướng dẫn em từng cử chỉ, giọng điệu.Suốt hai tuần, chiều nào em cũng ở lại trường để tập luyện. Từ một cô bé chỉ biết cúi đầu khi nói, em dần biết cách biểu cảm khuôn mặt, cách nhấn nhá giọng đọc sao cho truyền cảm. Đêm trước ngày thi, em hồi hộp đến mất ngủ.Ngày thi đấu, hội trường đông nghẹt người. Khi nghe tên mình được xướng lên, tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt khiến em choáng váng. Tuy nhiên, khi nhìn xuống, em thấy cô giáo và các bạn cùng lớp đang cổ vũ, ánh mắt đầy tin tưởng. Em hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể câu chuyện.Khác với sự sợ hãi ban đầu, em dần hòa mình vào nhân vật. Em kể về tình bạn cảm động, về sự giúp đỡ lẫn nhau, những cử chỉ của cáo và hươu mà em luyện tập hàng ngày giờ trở nên tự nhiên. Khi câu chuyện kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rộn rã. Em cúi chào và đi xuống trong tiếng reo hò của các bạn.Dù hôm đó em chỉ đạt giải khuyến khích, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Trải nghiệm đó đã dạy em rằng, chỉ cần cố gắng và kiên trì, em có thể vượt qua giới hạn của chính mình. Kỷ niệm ấy vẫn luôn nhắc nhở em về sự tự tin và lòng dũng cảm mỗi khi đối mặt với khó khăn.
Câu 1 ngôi kể thứ ba câu 2 người ông
câu 3 khoác trên mình Làm cho sự vật sinh động: Khiến cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động, có hành động như con người, gợi lên vẻ đẹp tự nhiên.Gợi tả màu xanh nõn nà: Hình ảnh cây hoàng lan "khoác" lên mình màu xanh nõn nà gợi liên tưởng đến một bộ y phục mới, tươi mới, rực rỡ sau những ngày đông khô cằn .Tăng sức biểu cảm: Tạo nên một bức tranh xuân rực rỡ, nhấn mạnh sự thay đổi kỳ diệu của cảnh vật, làm cho câu văn thêm phần gợi hình, gợi cảm và mang lại cảm xúc nhẹ nhàng cho người đọc.
Câu 4 Đôi bàn tay run run cho thấy Hà đang đón nhận những cánh hoa như một báu vật, một hương thơm thanh khiết. Nhìn lên bàn thờ là hành động hướng về ông, thể hiện sự trân trọng ký ức.Sự tiếp nối tình thương: Hoàng lan gắn liền với tình yêu của ông. Việc bà trao cho Hà và cả hai cùng hướng mắt lên bàn thờ cho thấy tình yêu thương ấy được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.Ký ức về ông: Cánh hoa hoàng lan mang theo hình bóng người ông, là sự hiện diện của ông trong không gian sống của gia đình.Hành động ấy là khoảnh khắc tâm hồn cô bé ngây thơ chạm vào những ký ức, tình cảm thiêng liêng và sâu lắng nhất trong gia đình.
Câu 5gia đình chính là điểm tựa vững chắc nhất, nuôi dưỡng mỗi người cả về vật chất lẫn tinh thần. Giống như tình bà cháu trong câu chuyện, gia đình mang lại sự che chở, dạy bảo, giúp con người lớn khôn về tâm hồn và là bến đỗ bình yên trước mọi bão giông. Tình yêu thương không điều kiện ấy trở thành nguồn động lực to lớn, thôi thúc mỗi chúng ta phấn đấu, cố gắng để sống tốt hơn và không ngừng vươn lên. Vì vậy, trân trọng gia đình là cách để ta giữ gìn cội nguồn yêu thương và tạo sức mạnh vững bước trên đường đời
a,Trong suốt thời kỳ Bắc thuộc, chính quyền phong kiến phương Bắc đều thực hiện chính sách đồng hóa dân tộc Việt như: đưa người Hán sang ở cùng với, bắt nhân dân ta phải theo phong tục, luật pháp của người Hán và tìm mọi cách xóa bỏ những tập quá lâu đời của người Việt
b, người phù Nam làm nhiều nghề khác nhau như: trồng lúa nước, chăn nuôi gà,, đánh bắt thủy-hải sản, làm đồ thủ công như đồ gốm, trang sức, đồ đựng bằng thủy tinh, luyện rồng và đèn sắt, chế tạo công cụ sản xuất, vũ khí,...
Đặc biệt,, người phù Nam rất giỏi nghề buôn bán. Không chỉ trao đổi hàng hóa để tiêu dùng trong nước, người phù Nam còn buôn bán với các thương nhân nước ngoài đến từ Trung Quốc, chăm-pa, mã Lai, ấn Độ,... Thông qua các cảng thị, tiêu biểu là óc eo.
ạ,
Tác động của thiên nhiên đối với sản xuất. Đối với sản xuất nông nghiệp. Đối với sản xuất công nghiệp. Đối với giao thông vận tải và du lịch.
b, tác động của con người tớ thiên nhiên con người ngày càng khai thác nhiều tài nguyên thiên nhiên để phục vụ cho nhu cầu ngày càng lớn của mình, trong khi tài nguyên thiên nhiên trên trái đất là. Điều đó dẫn tới hậu quả là nhiều loại tài nguyên bị suy thoái (tài nguyên đất, tài nguyên sinh vật,...) hoặc có khả năng cạn kiệt (tài nguyên khoáng sản) đồng thời trong quá trình khai thác và sử dụng tài nguyên, con người đã đưa ra cho vào thiên nhiên nhiều loại rác thải ở các dạng khác nhau: bụi, khí,, rắn,... Khi bay vào khí quyển, chúng gây ra ô nhiễm môi trường không khí; khi trôi, gây ô nhiễm môi trường Sông,, biển và đại dương; khi thấm xuống, gây ô nhiễm môi trường đất và nước ngầm,...