Nguyễn Hồng Nhung
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn.
Câu 2: Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất - người kể xưng "tôi".
Câu 3: Cốt truyện của văn bản với bây giờ tuy không còn quá mới lạ, nhưng lại mang đến nhiều bài học về sự thành thật và cách làm người, còn gợi đến cho người đọc nhiều xúc động về sự lương thiện của bà Bảy trước hành động đưa tiền giả của "tôi" và thằng Bá mà bà không vạch trần, còn vẫn cứ thế đưa đường táng đen cho "tôi".
Câu 4: Nội dung của văn bản là nói về sự thành thật giữa người với người, khi những lời nói dối được thốt ra khi làm chuyện xấu không phải là không ai phát hiện mà chỉ là họ giả vờ không biết như cách bà Bá đã hành động khi bị lừa tiền.
Câu 5: Về câu: "Trong đời, có những điều ta đã lầm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa." em hiểu rằng: có những việc khi ta lầm lỡ làm sai, không phải là ngày 1 ngày 2 là có thể sửa chữa, có những việc đã sai lại càng sai thêm dù ta làm gì cũng không thể bù đắp, nhất là khi họ nhận ra bạn lừa dối bạn nhưng không vạch trần, cuối cùng họ mất, bạn mới biết được sự thật thì không còn cơ hội để sửa chữa được nữa, dùng cả đời để sửa cũng không xong.
Câu 1. Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi kể thứ nhất - người kể xưng "tôi".
Câu 2.
Thời gian trong truyện: chạng vạng
Không gian trong truyện: ngã tư chỗ rẽ về nhà bà ngoại
Câu 3. Thằng Lụm mong được đánh như nhân vật "tôi" vì: thằng Lụm đã bị ba mẹ bỏ rơi từ khi còn nhỏ, nó nào hay biết ba mẹ nó như nào. Được ba mẹ đánh như nhân vật "tôi" thì cũng nghĩa là nó cũng có ba mẹ, nó cũng như bao đứa trẻ khác, bị rầy, bị đòn cũng được miễn là có ba, có mẹ.
Câu 4. Đầu truyện, nhân vật “tôi” cố tỏ ra mình là người lớn, gọi Lụm là “mày”. Nhưng đến cuối truyện, nhân vât “tôi” đổi cách xưng hô với Lụm thành "anh".
Việc đổi cách xưng hô đó nói lên: nhân vật tôi đã hiểu rằng bản thân chưa đủ trưởng thành.
- Đầu truyện cậu xưng hô với Lụm là "mày" vì nghĩ bản thân đã đủ trưởng thành, muốn chứng tỏ bản thân là người lớn.
- Cuối truyện cậu xưng hô với Lụm là "anh" vì cậu nhận ra Lụm rất chững chạc, hiểu ra nhiều điều hơn cậu, bản thân cũng may mắn hơn Lụm vì có cha mẹ mà không suy nghĩ thấu đáo được như Lụm khiến cậu bất giác nể phục và rồi xưng anh.
Câu 5.
Em vừa đồng tình vừa không đồng tình với quan điểm:"Hãy rời xa gia đình và sống cuộc đời như bạn muốn "
Vì phải tùy hoàn cảnh của mỗi người thì câu nói này mới có thể đúng và có thể sai. Ví dụ với một người từ nhỏ bị gia đình chèn ép, áp đặt suy nghĩ và kỳ vọng của bản thân bố mẹ lên người người đó; Khiến họ áp lực, cảm giác ngột ngạt, không có chính kiến và không được làm theo ý bản thân thì đây là ý kiến đúng. Nhưng một người từ nhỏ đã được cưng chiều, ba mẹ chiều chuộng và đến tuổi nổi loạn, muốn chứng minh bản thân bằng những việc thiếu suy nghĩ như làm boy phố, girl phố rồi bị bố mẹ ngăn cấm thì đòi bỏ nhà ra đi vì bố mẹ không ủng hộ thì đây là ý kiến không phù hợp.