Đào Thị Minh Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỷ niệm vui buồn đan xen. Với em, kỷ niệm về lần đầu tiên em tự tay chăm sóc mẹ khi mẹ bị ốm là một sự việc đã để lại ấn tượng sâu sắc, giúp em trưởng thành hơn rất nhiều.
Sự việc xảy ra vào một ngày cuối đông buốt giá. Bố đi công tác xa, chỉ có hai mẹ con ở nhà. Chiều hôm đó, mẹ đi làm về với khuôn mặt phờ phạc và đôi môi tái nhợt. Vừa vào đến nhà, mẹ đã ngã quỵ xuống ghế sofa vì sốt cao. Nhìn mẹ mệt mỏi, lòng em thắt lại, một cảm giác lo lắng và sợ hãi chưa từng có bao trùm lấy tâm trí em.
Lúc ấy, em mới nhận ra bấy lâu nay mình đã quá vô tư, luôn mặc định sự chăm sóc của mẹ là điều hiển nhiên. Em vội vàng đi lấy khăn ấm chườm trán cho mẹ, rồi lóng ngóng nấu một bát cháo hành theo trí nhớ. Đứng bếp trong cái lạnh, em mới thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ mỗi khi chuẩn bị bữa cơm cho gia đình. Khi bưng bát cháo nóng hổi đến bên giường, nhìn ánh mắt ấm áp và nụ cười yếu ớt của mẹ, em cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Mẹ khẽ xoa đầu em và nói: "Con gái mẹ lớn thật rồi". Câu nói ấy khiến sống mũi em cay cay, những giọt nước mắt hối hận vì những lần bướng bỉnh bỗng chốc rơi dài trên má.
Sự việc ấy chỉ diễn ra trong một đêm, nhưng nó đã để lại trong em một ấn tượng không bao giờ phai nhạt. Nó giúp em hiểu rằng tình yêu thương không chỉ là nhận lấy mà còn là sự sẻ chia và chăm sóc.
Kỷ niệm ấy như một lời nhắc nhở em phải biết trân trọng và yêu thương gia đình nhiều hơn. Đó không chỉ là một sự việc đã qua, mà là một bài học vô giá về sự trưởng thành và lòng hiếu thảo mà em sẽ mãi nâng niu trong hành trang cuộc đời mình.
Văn bản " Phở gà " để lại thông điệp sâu sắc về tình yêu văn hóa ẩm thực truyền thống , sự tinh tế trong thưởng thức và nét đẹp văn hóa ăn uống của người Việt. Nó gợi nhắc về sự hoài niệm , trân trọng những giá trị bình dị , nét thanh tạo trong tâm hồn người Hà Nội và cuộc sống chậm rãi
Tăng tính khách quan
Tạo sự tương phản
Thể hiện sự tinh tế trong ẩm thực