Trần Ngọc Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Ngọc Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

-Hãy biết tình yêu văn hóa ẩm thực truyền thống , sự trân trọng những nét đẹp tinh tế , bình dị của cuộc sống thường nhật , đặc biệt là phở . Biểu tượng văn hóa đặc sắc của Việt Nam

-Hãy biết tình yêu văn hóa ẩm thực truyền thống , sự trân trọng những nét đẹp tinh tế , bình dị của cuộc sống thường nhật , đặc biệt là phở . Biểu tượng văn hóa đặc sắc của Việt Nam

Trong ký ức của mỗi người, đôi khi những điều lớn lao lại bắt đầu từ những điều giản dị nhất. Với tôi, miền ký ức tươi đẹp và ấm áp nhất không phải là những chuyến du lịch xa xôi, mà là hình ảnh gian bếp nhỏ ám mùi khói củi và bát phở gà nóng hổi tay bà bưng cho mỗi buổi sáng đông về. Đó là một sự việc, một hương vị đã tạc khắc sâu đậm trong tâm hồn tôi.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày mùa đông miền Bắc rét căm căm. Gió mùa thổi qua khe cửa rít lên từng hồi, khiến đứa trẻ là tôi chỉ muốn cuộn tròn trong chăn ấm. Nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi thơm thanh tao, nồng nàn lan tỏa từ dưới bếp, tôi biết bà đã thức dậy từ lúc nào để chuẩn bị bữa sáng. Bát phở gà của bà không cầu kỳ như ngoài hàng, nhưng nó mang một sức hút lạ kỳ. Sự việc để lại ấn tượng sâu sắc nhất là vào năm tôi lên mười, trận ốm kéo dài khiến tôi mệt rã rời, chán ăn đến mức nhìn thấy gì cũng lắc đầu. Sáng hôm ấy, bà khẽ khàng ngồi bên mép giường, tay bưng bát phở gà còn bốc khói nghi ngút. Bà dỗ dành: "Ăn một chút cho khỏe cháu ơi, phở gà bà tự tay ninh từ sớm đấy". Ánh mắt bà hiền từ, đầy lo lắng soi rọi vào tâm trí tôi. Tôi gượng dậy, đón lấy bát phở. Nhìn vào bát phở ấy, tôi thấy cả một sự tỉ mỉ. Những sợi phở trắng ngần, mềm mại nằm ngoan ngoãn dưới lớp nước dùng trong vắt, óng ánh chút mỡ gà vàng ươm. Trên cùng là những miếng thịt gà được bà xé nhỏ, chắc nịch, điểm xuyết thêm màu xanh mướt của hành lá và những sợi lá chanh thái chỉ mỏng tang. Chỉ cần húp một ngụm nước dùng, vị ngọt thanh của xương gà quyện với mùi thơm cay nồng của gừng nướng, hồi, quế như đánh thức mọi giác quan đang ngủ quên vì mệt mỏi. Càng ăn, tôi càng cảm thấy cái lạnh và sự mệt mỏi tan biến đâu mất. Tôi cảm nhận được hơi ấm không chỉ từ bát phở mà từ đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của bà đã thức khuya dậy sớm để chăm chút cho đứa cháu nhỏ. Mỗi miếng thịt gà dai ngọt, mỗi sợi phở mềm mại như chứa đựng cả tình yêu thương bao la, không lời nào diễn tả xiết của bà dành cho tôi. Kỷ niệm ấy đã trở thành một cột mốc trong lòng tôi. Nó dạy tôi rằng hạnh phúc đôi khi đơn giản chỉ là một bát phở gà nóng hổi trong tay người thân khi mình yếu lòng nhất. Giờ đây, khi đã lớn khôn và được thưởng thức phở gà ở nhiều nơi sang trọng, tôi vẫn chẳng thể tìm thấy ở đâu cái hương vị đặc biệt ấy. Bởi lẽ, bát phở gà của bà không chỉ được nấu bằng gia vị, mà còn được nấu bằng cả trái tim và sự hy sinh thầm lặng. Mỗi khi thấy hương phở gà phảng phất đâu đó trên phố, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về bà, nhớ về gian bếp cũ và cảm giác ấm áp lạ thường của buổi sáng mùa đông năm ấy. Đó chính là hành trang tình thương mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời.

1 D 2A 3C 4C 5D 6D 7D 8C 9B 10C