Nguyễn Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong cuộc đời của mỗi người, có những cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua như mây khói, nhưng cũng có những người xuất hiện và để lại dấu ấn sâu đậm, thay đổi cả nhận thức và tâm hồn chúng ta. Với tôi, người đó chính là cô Hải – cô giáo chủ nhiệm năm lớp năm, người không chỉ dạy tôi những con chữ mà còn dạy tôi cách làm người, cách yêu thương và kiên trì với ước mơ của mình. Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng mùa thu năm ấy, khi những tia nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, tôi rụt rè bước vào lớp với bao nỗi lo âu của một học sinh mới chuyển trường. Giữa không gian xa lạ, cô xuất hiện như một làn gió mát lành. Cô không đẹp lộng lẫy, nhưng ở cô toát ra một vẻ dịu dàng, đôn hậu khiến người đối diện cảm thấy vô cùng bình yên.

Dáng người cô mảnh mai, thường xuất hiện trong những bộ áo dài truyền thống có họa tiết hoa nhã nhặn. Mái tóc đen dài, mượt mà được kẹp gọn gàng phía sau, thỉnh thoảng vài sợi tóc mai lại vương trên trán khi cô say sưa giảng bài. Nhưng có lẽ, điểm ấn tượng nhất ở cô chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy sáng trong, ẩn chứa cái nhìn bao dung và tràn đầy sự khích lệ. Mỗi khi tôi làm sai hay nản chí, chỉ cần nhìn vào ánh mắt ấy, tôi như được tiếp thêm một sức mạnh vô hình để bước tiếp.

Giọng nói của cô Hải trầm ấm và truyền cảm vô cùng. Mỗi tiết học văn của cô không còn là những con chữ khô khan trên trang giấy, mà là những chuyến hành trình đưa chúng tôi đi khắp mọi miền tổ quốc, thấu hiểu bao nỗi niềm nhân thế. Cô dạy chúng tôi yêu lũy tre làng, yêu con sông quê hương và biết ơn hạt gạo "dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần". Bàn tay cô, đôi bàn tay gầy gầy với những vết chai sạm vì cầm phấn, đã viết nên biết bao dòng chữ nắn nót trên bảng đen. Có những lúc, bụi phấn rơi trắng xóa trên bờ vai và mái tóc cô, tôi cứ ngỡ như đó là những hạt sương sớm tinh khôi, hay là sự hy sinh thầm lặng của cô đang kết tinh lại thành những sợi bạc. Cô thường bảo: "Chữ viết là nết người, các con hãy rèn luyện đôi tay cho khéo, cái tâm cho sáng". Kỷ niệm xúc động không thể quên Nếu chỉ là những bài giảng hay, có lẽ tôi sẽ kính trọng cô như bao người thầy khác. Nhưng điều khiến tôi yêu quý cô như người mẹ thứ hai chính là sự thấu cảm tuyệt vời của cô. Tôi nhớ có một lần, vì hoàn cảnh gia đình gặp khó khăn, tôi đã trở nên lầm lì, học hành sa sút và thường xuyên ngủ gật trong lớp. Thay vì trách phạt hay phê bình trước tập thể, cô đã bí mật gặp riêng tôi sau giờ học. Cô không hỏi tại sao tôi học kém, cô chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi và hỏi: "Em có chuyện gì buồn phải không? Nói cho cô nghe, cô sẽ cùng em gánh vác". Lúc đó, mọi uất ức trong tôi như vỡ òa, tôi đã khóc nức nở trên vai cô. Cô không nói gì nhiều, chỉ vỗ nhẹ vào lưng tôi, cái vỗ về ấm áp ấy đã xoa dịu mọi vết thương trong lòng một đứa trẻ. Sau hôm đó, cô không chỉ hỗ trợ tôi về mặt tinh thần mà còn âm thầm vận động các mạnh thường quân giúp gia đình tôi vượt qua giai đoạn ngặt nghèo. Chính sự tử tế không vụ lợi ấy đã thắp lên trong tôi niềm tin vào cuộc đời. Cô Hải luôn tận tụy với nghề một cách đáng kinh ngạc. Có những buổi chiều muộn, khi sân trường đã vắng bóng học sinh, tôi vẫn thấy ánh đèn từ phòng hội đồng hắt ra. Đó là lúc cô đang miệt mài bên những trang giáo án, hay cẩn thận chấm từng bài kiểm tra cho chúng tôi. Cô không chỉ chú trọng đến kiến thức mà còn chăm chút đến từng sự thay đổi nhỏ trong tâm lý của mỗi học sinh. Cô biết ai đang buồn, ai đang vui, ai cần một lời động viên kịp thời. Với cô, dạy học không phải là một công việc, mà là sứ mệnh rèn giũa những tâm hồn. Cô dạy chúng tôi biết xin lỗi khi làm sai, biết cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ, và quan trọng nhất là biết sống có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng. Lời kết và lòng biết ơn Thời gian cứ thế trôi đi, chúng tôi rồi cũng phải rời xa mái trường tiểu học, rời xa vòng tay bảo bọc của cô để bước vào những chân trời mới. Nhưng dù có đi đâu, hình ảnh cô Mai với nụ cười hiền hậu và những bài học làm người quý giá vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim tôi. Cô chính là người lái đò thầm lặng, cần mẫn chở bao chuyến đò tri thức sang sông mà chẳng quản ngại nắng mưa, nhọc nhằn. Sự trưởng thành của chúng tôi ngày hôm nay chính là món quà lớn nhất mà cô hằng mong đợi. Từ sâu thẳm lòng mình, em muốn gửi đến cô lời tri ân chân thành nhất: "Cảm ơn cô vì đã xuất hiện trong cuộc đời em, cảm ơn cô vì tất cả những yêu thương và hy sinh thầm lặng". Mai này lớn lên, dù cuộc đời có nhiều giông bão, em sẽ luôn nhớ về ánh mắt khích lệ của cô để sống sao cho thật xứng đáng với những gì cô đã kỳ vọng. Hình ảnh của cô sẽ mãi là ngọn hải đăng chỉ đường, sưởi ấm tâm hồn em trên mọi nẻo đường đời.

dấu gạch ngang của câu trên có công dụng nối các từ ngữ trong một liên danh

a. tốt bụng

b. toại nguyện

c. kiên nhẫn

Vế câu a được ghép bằng cách nối trực tiếp bằng dấu phẩy

vế câu b được nối bằng kết từ