Nông Thị Ngọc Trân
Giới thiệu về bản thân
Gọi vận tốc riêng của chiếc ca nô là x (x>0) (km/h)
Vận tốc của cano khi đi từ A-B là x+3 (km/h)
Vân tốc của cano khi đi từ B-A là x-3 (km/h)
Quãng đg đi từ A-B là 1,5(x+3) (km)
Qg đg đi tùe B-A là 2(x-3) (km)
Do độ dài qg sông ko đổi nên ta có pt:
1,5(x+3)=2(x-3)
1,5x+4,6=2x-6
1,5x-2x=-4,5-6
-0,5x=-10,5
x=21 (tmđk)
Vậy vận tốc riêng của cano là 21km/h
Độ daif qg sông AB là 1,5(21+3)=36 km
câu 1
Nhân vật người bố trong truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Thuần là hình tượng người cha miền núi chất phác, giàu tình yêu thương và hi sinh thầm lặng. Dù sống xa con, mỗi tuần ông đều mặc chiếc áo phẳng phiu nhất, đi chân đất xuống núi nhận thư, hành động nâng niu, ép lá thư vào khuôn mặt đầy râu thể hiện sự kết nối tình cảm sâu sắc. Dù không biết chữ, ông vẫn từ chối nhờ người đọc hộ để bảo vệ sự riêng tư giữa hai cha con, khẳng định niềm tin "Nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả". Việc trân trọng cất giữ từng lá thư cho thấy tình yêu thương vô bờ và sự trân trọng tuyệt đối đối với con trai. Hình ảnh người bố lặng lẽ mà sâu sắc, dù qua đời vẫn luôn đồng hành cùng con, để lại cảm xúc nghẹn ngào về tình phụ tử thiêng liêng
câu 2
Có những khoảnh khắc trong đời, thiên nhiên bỗng trở thành một họa sĩ tài hoa, lặng lẽ vẽ lên bầu trời những nét màu rực rỡ mà không một bảng màu nào của con người có thể sánh kịp. Sau cơn mưa, khi ánh nắng vừa kịp trở lại, một dải lụa bảy sắc bất ngờ xuất hiện, cong cong như nụ cười của bầu trời – đó chính là cầu vồng. Đằng sau vẻ đẹp mong manh ấy không chỉ là sự ngẫu hứng của tạo hóa, mà còn là kết quả của những quy luật vật lí tinh tế mà con người luôn khao khát khám phá.
Thoạt nhìn, cầu vồng giống như một chiếc cầu nối giữa đất và trời, mềm mại mà huyền ảo. Nhưng thực chất, nó không phải là một vật thể có thể chạm tới, mà là một hiện tượng quang học được tạo nên từ vô số giọt nước li ti còn lơ lửng trong không khí. Mỗi giọt nước ấy giống như một lăng kính nhỏ bé, góp phần tạo nên dải màu lung linh mà ta quan sát được.
Ánh sáng mặt trời vốn là ánh sáng trắng, nhưng lại chứa đựng nhiều màu sắc khác nhau. Khi ánh sáng này đi vào các giọt nước, nó bị khúc xạ, tức là bị bẻ cong khi chuyển từ môi trường không khí sang môi trường nước. Sau đó, ánh sáng tiếp tục phản xạ bên trong giọt nước rồi lại khúc xạ lần nữa khi đi ra ngoài. Chính chuỗi hiện tượng này đã làm cho ánh sáng trắng bị tách ra thành các màu riêng biệt như đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Quá trình ấy được gọi là sự tán sắc ánh sáng – một trong những hiện tượng cơ bản nhưng vô cùng thú vị của vật lí.
Không phải ngẫu nhiên mà các màu trong cầu vồng lại sắp xếp theo một trật tự nhất định. Mỗi màu có một bước sóng khác nhau nên bị lệch góc khác nhau khi đi qua giọt nước. Màu đỏ có bước sóng dài nhất nên nằm ở phía ngoài cùng, còn màu tím có bước sóng ngắn nhất nên nằm phía trong. Nhờ sự khác biệt nhỏ bé ấy, thiên nhiên đã tạo nên một dải màu hài hòa, cân đối và đầy cuốn hút.
Để cầu vồng xuất hiện, cần có những điều kiện nhất định. Trước hết phải có ánh sáng mặt trời và trong không khí phải tồn tại nhiều giọt nước nhỏ, thường là sau cơn mưa hoặc gần thác nước. Đồng thời, người quan sát phải đứng quay lưng về phía mặt trời và nhìn về phía có các giọt nước. Chính vị trí quan sát này quyết định việc ta có nhìn thấy cầu vồng hay không. Vì thế, mỗi người sẽ nhìn thấy một cầu vồng khác nhau, tạo nên sự độc đáo đầy thú vị của hiện tượng này.
Đôi khi, bên ngoài cầu vồng chính còn xuất hiện thêm một cầu vồng thứ hai mờ hơn, gọi là cầu vồng phụ. Hiện tượng này xảy ra khi ánh sáng bị phản xạ hai lần trong giọt nước trước khi thoát ra ngoài. Điều đặc biệt là thứ tự màu của cầu vồng phụ lại bị đảo ngược, khiến bức tranh thiên nhiên trở nên kỳ ảo và sinh động hơn.
Cầu vồng đến rồi đi nhanh như một giấc mơ, nhưng dư âm của nó thì còn ở lại rất lâu trong tâm trí con người. Nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần, mà còn là biểu tượng của sự hòa quyện giữa khoa học và cái đẹp, giữa lí trí và cảm xúc. Có lẽ vì thế, mỗi lần nhìn thấy cầu vồng, ta không chỉ đang quan sát một hiện tượng quang học, mà còn đang chạm đến một phần kỳ diệu của thế giới – nơi mà những điều tưởng chừng khô khan nhất cũng có thể trở nên rực rỡ và đầy cảm hứng.
câu 1
Nhân vật người bố trong truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Thuần là hình tượng người cha miền núi chất phác, giàu tình yêu thương và hi sinh thầm lặng. Dù sống xa con, mỗi tuần ông đều mặc chiếc áo phẳng phiu nhất, đi chân đất xuống núi nhận thư, hành động nâng niu, ép lá thư vào khuôn mặt đầy râu thể hiện sự kết nối tình cảm sâu sắc. Dù không biết chữ, ông vẫn từ chối nhờ người đọc hộ để bảo vệ sự riêng tư giữa hai cha con, khẳng định niềm tin "Nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả". Việc trân trọng cất giữ từng lá thư cho thấy tình yêu thương vô bờ và sự trân trọng tuyệt đối đối với con trai. Hình ảnh người bố lặng lẽ mà sâu sắc, dù qua đời vẫn luôn đồng hành cùng con, để lại cảm xúc nghẹn ngào về tình phụ tử thiêng liêng
câu 2
Có những khoảnh khắc trong đời, thiên nhiên bỗng trở thành một họa sĩ tài hoa, lặng lẽ vẽ lên bầu trời những nét màu rực rỡ mà không một bảng màu nào của con người có thể sánh kịp. Sau cơn mưa, khi ánh nắng vừa kịp trở lại, một dải lụa bảy sắc bất ngờ xuất hiện, cong cong như nụ cười của bầu trời – đó chính là cầu vồng. Đằng sau vẻ đẹp mong manh ấy không chỉ là sự ngẫu hứng của tạo hóa, mà còn là kết quả của những quy luật vật lí tinh tế mà con người luôn khao khát khám phá.
Thoạt nhìn, cầu vồng giống như một chiếc cầu nối giữa đất và trời, mềm mại mà huyền ảo. Nhưng thực chất, nó không phải là một vật thể có thể chạm tới, mà là một hiện tượng quang học được tạo nên từ vô số giọt nước li ti còn lơ lửng trong không khí. Mỗi giọt nước ấy giống như một lăng kính nhỏ bé, góp phần tạo nên dải màu lung linh mà ta quan sát được.
Ánh sáng mặt trời vốn là ánh sáng trắng, nhưng lại chứa đựng nhiều màu sắc khác nhau. Khi ánh sáng này đi vào các giọt nước, nó bị khúc xạ, tức là bị bẻ cong khi chuyển từ môi trường không khí sang môi trường nước. Sau đó, ánh sáng tiếp tục phản xạ bên trong giọt nước rồi lại khúc xạ lần nữa khi đi ra ngoài. Chính chuỗi hiện tượng này đã làm cho ánh sáng trắng bị tách ra thành các màu riêng biệt như đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Quá trình ấy được gọi là sự tán sắc ánh sáng – một trong những hiện tượng cơ bản nhưng vô cùng thú vị của vật lí.
Không phải ngẫu nhiên mà các màu trong cầu vồng lại sắp xếp theo một trật tự nhất định. Mỗi màu có một bước sóng khác nhau nên bị lệch góc khác nhau khi đi qua giọt nước. Màu đỏ có bước sóng dài nhất nên nằm ở phía ngoài cùng, còn màu tím có bước sóng ngắn nhất nên nằm phía trong. Nhờ sự khác biệt nhỏ bé ấy, thiên nhiên đã tạo nên một dải màu hài hòa, cân đối và đầy cuốn hút.
Để cầu vồng xuất hiện, cần có những điều kiện nhất định. Trước hết phải có ánh sáng mặt trời và trong không khí phải tồn tại nhiều giọt nước nhỏ, thường là sau cơn mưa hoặc gần thác nước. Đồng thời, người quan sát phải đứng quay lưng về phía mặt trời và nhìn về phía có các giọt nước. Chính vị trí quan sát này quyết định việc ta có nhìn thấy cầu vồng hay không. Vì thế, mỗi người sẽ nhìn thấy một cầu vồng khác nhau, tạo nên sự độc đáo đầy thú vị của hiện tượng này.
Đôi khi, bên ngoài cầu vồng chính còn xuất hiện thêm một cầu vồng thứ hai mờ hơn, gọi là cầu vồng phụ. Hiện tượng này xảy ra khi ánh sáng bị phản xạ hai lần trong giọt nước trước khi thoát ra ngoài. Điều đặc biệt là thứ tự màu của cầu vồng phụ lại bị đảo ngược, khiến bức tranh thiên nhiên trở nên kỳ ảo và sinh động hơn.
Cầu vồng đến rồi đi nhanh như một giấc mơ, nhưng dư âm của nó thì còn ở lại rất lâu trong tâm trí con người. Nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần, mà còn là biểu tượng của sự hòa quyện giữa khoa học và cái đẹp, giữa lí trí và cảm xúc. Có lẽ vì thế, mỗi lần nhìn thấy cầu vồng, ta không chỉ đang quan sát một hiện tượng quang học, mà còn đang chạm đến một phần kỳ diệu của thế giới – nơi mà những điều tưởng chừng khô khan nhất cũng có thể trở nên rực rỡ và đầy cảm hứng.