Lường Gia Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lường Gia Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài1:

Câu1:

- Ngôi kể được sử dụng trong bài thơ là: Ngôi kể thứ nhất ( người kể xưng “tôi”

Câu2:

- Hình ảnh để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho Minh và đồng đội là đôi mắt của Hạnh: “ đôi mắt như vi sao sáng lấp lánh”

Câu3:

Tác dụng của biện pháp hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường trong những câu văn sau: Một cơn gió thổi đến. Người đồng đội của tôi theo gió ra đi

- Hiện tượng:

+) Cách diễn đạt “theo gió ra đi” là 1 cách nói giảm nói tránh

- Tác dụng:

+) Làm giảm bớt sự đau mất mát trước cái chết của người đồng đội

+) Tạo nên sự thanh thản, nhẹ nhàng cho sự ra đi của người lính, như thể anh đang hòa mình vào thiên nhiên, đất trời

Câu4:

Vẻ đẹp nổi bật của nhân vật Minh được thể hiện trong văn bản là:

- Vẻ đẹp tâm hồn: là 1 người sống tình cảm, trọng tình nghĩa và luôn khao khát yêu thương. Dù trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, anh vẫn giữ và nỗi nhớ về hạnh. Sự hy sinh của anh gắn liền với 1 tình yêu trong sáng và niềm tin vào ngày hoà bình

Câu5:

Qua đoạn trích trên em cảm thấy chiến tranh có thể hủy diệt sự sống nhưng không thể dập tắt được tình yêu và những ước mơ . Lá thư “vương máu” cuối cùng cũng được gửi đi là 1 minh chứng cho sức mạnh của tình cảm con người vượt qua ranh giới mong manh giữa cái chết và sự sống. Đoạn trích nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của Hòa Bình ngày giải phóng 30 tháng 4 năm 1975 rực rỡ cờ hoa được đổi bằng máu xương và những tình yêu dang dở của những người lính trẻ như Minh. Chúng ta cần trân trọng cuộc sống hiện tại và ghi nhớ công ơn của những người đã ngã xuống.


Câu1:

Trong đoạn trích từ truyện Kiều, Nguyễn du đã sử dụng bút pháp tả cảnh bậc thầy để khắc họa nỗi buồn chia ly giữa Thúy Kiều và trúc xinh. Ngay từ những câu đầu, hình ảnh “rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san”không chỉ gợi lên không gian nhuốm sắc đỏ vàng của mùa thu mà còn là màu của sự ly biệt, cách trở. Cảnh vật dường như cùng mang nặng nỗi lòng con người cái “dặm hồng bụi cuốn" vừa tả được con đường , vừa gợi sự mịt mờ, bất định của tương lai. Đặc biệt hình ảnh “vầng trăng ai xé làm đôi” là đỉnh cao của nghệ thuật ngụ tình. Trăng vốn là biểu tượng của sự đoàn viên, nhưng ở đầu lại bi “xé nửa” theo chân người đi lên “dặm trường” 1 nửa ở lại soi bóng “gối chiếu” của người chờ đợi. Qua đó Nguyễn du không chỉ mà còn mượn cảnh để diễn tả sự tan vỡ, cô độc và nỗi đau xót xa của nhân vật khi phải đối mặt với thực cảnh chia ly hòa quyện, khiến nỗi buồn trở nên mênh mông, thấm đẫm vào từng sự vật.

Câu2:

Bài làm

Trong câu thơ trên “mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, hãy tha thứ cho tất cả những người và những chuyện đã làm con người tổn thương”. Lời khuyên nhẹ nhàng ấy chứa đựng 1 triết lý sống sâu sắc về sự tha thứ, 1 trong những đức tính cao đẹp nhất giúp con người tìm thấy sự bình yên, gắn kết trong cuộc đời đời đầy biến cố này. Vậy sự tha thứ là gì?

sự tha thứ không đơn thuần là việc bỏ qua lỗi lầm của người khác. Đó là 1 quá trình tâm lý chủ động, khi ta quyết định buông bỏ sự oán hận, thù ghét và ý định trả đũa đối với những tổn thương mà người khác đã gây ra cho mình. Tha thứ không đồng tình với cái sai, mà là sự giải phóng cho chính bản thân mình khỏi xiềng xích của quá khứ. Ý nghĩa đầu tiên và quan trọng của sự tha thứ chính là đem lại sự thanh thản tâm hồn. Khi giữ trong lòng sự oán hận, ta giống như người uống thuốc độc nhưng lại đi. Những cảm xúc tiêu cực ấy sẽ gặm nhấm niềm vui, làm mờ đi lý trí và khiến cuộc sống trở nên nặng nề. Khi biết tha thứ ta sẽ giúp bỏ được tảng đá ngàn cân trong lòng, mở lòng để đón nhận những điều tích cực và yêu thương. Tha thứ trước khi đi ngủ giúp ta có 1 giấc ngủ bình gạt bỏ mọi muộn phiền của ngày cũ. Trong cuộc sống không ai hoàn hảo cả, lỗi lầm là điều khó tránh khỏi. Nếu ai cũng khăng khăng giữ lại cái tôi và sự tự ái của mình xã hội sẽ chỉ còn là những mảnh ghép tàn của sự thù vị tha giúp xóa tan những tạo cơ hội cho người mắc lỗi sửa sai và giúp mối quan hệ trở nên thấu hiểu, bền chặt hơn. Một xã hội biết tha thứ là 1 xã hội nhân văn chỉ những người biết bao dung mới có thể vượt qua được nỗi đau của mình để bao dung cho người khác. Tha thứ giúp ta trưởng thành hơn thức, học cách đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu được những sai lầm của họ. Tuy nhiên tha thứ cần đi kèm với sự tỉnh táo để người khác không lợi dụng lòng tốt của mình để tiếp tục gây hại. Đồng thời, điều quan trọng là tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho bản thân mình. Đừng mãi dằn vặt về những sai lầm trong quá khứ hãy cho phép chính mình được bước tiếp

Tóm lại, sự tha thứ là 1 liều thuốc chữa lành những vết thương và là ánh sáng xua tan bóng tối hận chúng ta hãy học cách mở rộng lòng mình, tập tha thứ từ những điều nhỏ nhặt nhất. Bởi , khi bạn trao đi sự tha thứ người nhận được món quà lớn nhất không ai khác chính là bản thân bạn