Nguyễn Như Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
câu1:
“Những giọt lệ” là bài thơ mở đầu phần “Mật đắng” trong tập "Thơ Điên" được Hàn Mặc Tử sáng tác năm 1938. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, nhà thơ đã cất lên tiếng kêu đầy quặn thắt, như một lời tự vấn đau đớn về tình yêu và cái chết:
“Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu,
Và khối lòng tôi cứng tợ si.”
Thật khác thường khi một con người lại day dứt hỏi về thời điểm cái chết của chính mình. Câu hỏi ấy hé lộ tâm trạng bất an, thấp thỏm của một con người đang bị ám ảnh bởi bệnh tật và ranh giới mong manh giữa sự sống – cái chết. Những lời thơ không chỉ đơn thuần là câu hỏi mà là dòng cảm xúc trào dâng từ tận đáy lòng, chất chứa nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Có lẽ đó là tiếng nói bật ra khi tâm hồn thi sĩ đang kiệt quệ, tổn thương đến mức héo úa. Ẩn sâu trong đó là nỗi giằng xé vì không thể sống trọn vẹn với một trái tim từng yêu tha thiết, mãnh liệt. Dường như một phần tâm hồn ông đã chết đi, để lại những vết xước không thể lành trong những câu thơ tiếp theo:
“Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.”
“Họ” ở đây chính là người yêu đã rời xa thi sĩ. Dẫu biết không thể giữ lại, Hàn Mặc Tử vẫn không ngừng khát khao níu kéo mối tình đã mất. Ông dồn hết tâm lực để diễn tả nỗi nhớ thương, tiếc nuối đến quặn lòng. Chính từ cảm xúc ấy, mạch thơ dâng lên cao trào với hai câu thơ đầy ám ảnh. Trong cuộc đời nhiều biến động tình cảm của mình, Mộng Cầm có lẽ là hình bóng để lại vết thương sâu sắc nhất trong lòng ông. Tình yêu ấy càng trở nên day dứt khi cuộc đời thi sĩ bị chia cắt thành hai thế giới đầy nghiệt ngã. Hai câu thơ cuối khổ là lời thú nhận chân thành về sự mất mát, khiến ông trở nên yếu đuối, như đánh mất chính mình.Đến khổ thơ cuối, những câu hỏi dồn dập vang lên mà không có lời đáp, như tiếng vọng từ một tâm hồn đang chìm trong tuyệt vọng:
“Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?”
Trong trạng thái tinh thần rối loạn ấy, hình ảnh hoa phượng – vốn gắn với ký ức trong trẻo của tuổi thơ – nay lại mang sắc đỏ của máu, trở thành biểu tượng cho nỗi đau tột cùng. Những cánh hoa như những giọt lệ rơi, thấm vào lòng người thi sĩ, gợi lên một mối tình dang dở và đầy ám ảnh. Kết thúc bài thơ, người đọc không khỏi xót xa trước số phận của một tài năng lớn nhưng bạc mệnh, trước một tình yêu đẹp nhưng không trọn vẹn.“Những giọt lệ” là tiếng lòng thấm đẫm đau thương, là những cảm xúc dằn vặt, khắc khoải mà Hàn Mặc Tử gửi gắm vào mối tình với Mộng Cầm. Qua đó, người đọc có thể cảm nhận sâu sắc hơn thế giới nội tâm đầy giông bão của nhà thơ cũng như giá trị nhân văn mà tác phẩm mang lại.
câu 2:
Cuộc sống liệu có trải đầy hoa hồng như ta mong ước? Không hề, nó luôn đầy rẫy những khó khăn, chông gai, thử thách đòi hỏi con người phải vượt qua, tuy nhiên, con đường đó sẽ được trải hoa hồng ở cuối đoạn đường dẫn đến thành công. Đoạn đường đó sẽ dành cho những con người biết vươn lên trong cuộc sống, biết vượt qua những khó khăn. Vì vậy, nghị lực sống rất quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.
Nghị lực sống là gì? Đó là ý chí luôn biết vươn lên trong cuộc sống, vượt qua nhiều thử thách khó khăn. Nghị lực sống luôn tồn tại trong mỗi con người chúng ta, điều quan trọng là ta đã biết cách thúc đẩy nó hay chưa.
Rất dễ có thể nhận ra nghị lực sống ở một con người. Họ là những con người có tinh thần vượt khó với bản lĩnh phi thường. Họ là những người có cái đầu sắt, không lo sợ khó khăn, không nao núng hay nản chí. Để đạt được đến thành công, đâu phải ai cũng có con đường đi dễ dàng. Vì thế mà nghị lực sống rất cần có trong tinh thần của họ. Nghị lực sống sẽ giúp họ vứt bỏ những vướng bận, những thứ khiến họ nản chí, tiếp thêm sức mạnh, động viên họ để vượt qua được thử thách. Không những vậy, nghị lực sống ấy còn bồi đắp cho con người những kỹ năng mềm vô cùng quan trọng, đó là sự khiêm tốn, lòng dũng cảm, lòng kiên trì bền bỉ. Họ luôn tự tin vào chính bản thân mình, rằng mình có thể vượt qua được những chông gai ấy.
Những tấm gương về nghị lực sống không hề thiếu trong xã hội từ xa xưa cho đến thời đại ngày nay. Như Bác Hồ thân yêu của chúng ta đã từng viết:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bề
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên.”
Bác Hồ một tấm gương vô cùng vĩ đại về nghị lực sống. Người đã phải trải qua bao năm bôn ba vất vả ở nước ngoài để tìm đường cứu nước cho dân tộc. Bác đã phải làm rất nhiều nghề, phải chịu đói, chịu rét, chịu tù đày khổ cực. Nhưng vượt lên trên tất cả, Người vẫn luôn giữ cho mình một tinh thần thép, một ý chí hiên ngang không chịu khuất phục, một tinh thần lạc quan, tin tưởng vào tương lai, để rồi cuối cùng Người đã khai sáng cho dân tộc, mở đường cho sự độc lập dân tộc ta ngày nay. Hay tấm gương thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký – một người thầy đã tiếp động lực cho bao nhiêu con người nhờ vào ý chí vô cùng kiên cường của thầy. Dù không có hai tay, nhưng thầy vẫn tập viết bằng hai chân, rồi đã không ngừng nghỉ nỗ lực cố gắng để trở thành một nhà giáo ưu tú của đất nước. Một tấm gương nữa vô cùng nổi tiếng không chỉ ở Việt Nam mà còn trên toàn thế giới, đó là Nick Vujicic. Một con người khi sinh ra đã bị dị tật bẩm sinh, anh không có tay và không có chân, cuộc sống từ bé đã phải trải qua nhiều khó khăn và khổ cực, anh còn bị sự chế giễu đến từ bạn bè trang lứa. Anh có tuyệt vọng, nhưng rồi anh đã vực dậy, nghị lực sống đã giúp anh vượt qua tất cả các khó khăn đó, rồi đây anh có thể tự lo cho bản thân, chơi được thể thao, và là người đã đến nhiều nước trên thế giới để truyền cảm hứng cho mọi người về ý chí, nghị lực. Những con người như vậy luôn được mọi người yêu quý và tôn trọng, là tấm gương để học hỏi theo.
Ngoài những con người có ý chí vươn lên, cũng phải kể đến những người thiếu nghị lực sống. Có những người hễ cứ thấy khó khăn là bỏ cuộc, nản chí, không muốn vượt qua. Vậy dù có giàu cỡ nào thì sau này, những người đó cũng sẽ hủy hoại chính mình mà thôi. Những con người như vậy thật đáng trách.
Nghị lực sống cũng không tự nhiên mà có, nó cũng đòi hỏi con người ta phải rèn luyện, đó là những lần trải qua sự vấp ngã, hay chông gai thì nghị lực sống sẽ ngày càng trở nên mạnh mẽ và bền bỉ hơn. Là học sinh, chúng ta cần phải học tập và rèn luyện phẩm chất này thật tốt, bởi nó sẽ là tiền đề giúp chúng ta vượt qua khó khăn sau này.
Nghị lực sống là một chìa khóa vô cùng quan trọng của mỗi con người. Nó sẽ quyết định thành công sẽ đến với bạn hay không. Vì vậy hãy luôn cố gắng không ngừng nghỉ, tin vào bản thân và chạy theo đam mê, nghị lực sống sẽ dẫn bạn đến “con đường trải hoa hồng”.
câu 1 : ptbđ : biểu cảm ,miêu tả
câu 2: đề tài của bài thơ là nỗi đau chia lìa trong tình yêu ,sự tuyệt vọng ,nỗi cô đơn và khát khao tình yêu của nhân vật trữ tình
câu 3:Hình ảnh "Mặt nhựt tan thành máu" là một biểu tượng nghệ thuật đầy sức gợi của Hàn Mặc Tử. Nó minh chứng cho tài năng biến hóa ngôn ngữ, đưa hiện thực đi vào cõi siêu thực để diễn tả mức độ sâu sắc của nỗi đau. Hình ảnh này không chỉ khơi gợi cảm giác kinh ngạc, xúc động mà còn dẫn dắt người đọc suy ngẫm về mối tương quan đầy ám ảnh giữa tâm trạng con người và thế giới xung quanh.
câu 4:- Biện pháp tu từ: Câu hỏi tu từ ( hay ở đâu? dưới trời sâu? sao bông phượng...?).
- Tác dụng:
+ Tô đậm nỗi đau đớn khôn nguôi, sự thảng thốt trước nghịch cảnh.
+ âm điệu dồn dập và nội dung hoang mang, khiến người đọc cảm nhận rõ sự lạc lõng và nỗi đau của nhân vật trữ tình.
+ Tạo âm hưởng day dứt, khắc khoải cho đoạn kết bài thơ.
câu5:Bài thơ được xây dựng với cấu trúc logic và chặt chẽ, cảm xúc phát triển theo hướng tăng dần: mở đầu là những câu hỏi đầy trăn trở về tình yêu và cái chết, tiếp nối là nỗi đau xé lòng khi phải chia xa, và khép lại bằng cảm giác cô độc, tuyệt vọng cùng những ám ảnh dai dẳng. Cách tổ chức ấy phản ánh rõ nét thế giới nội tâm mãnh liệt, chất chứa nhiều đau thương của Hàn Mặc Tử, đồng thời làm nổi bật bi kịch trong tình yêu cũng như bi kịch tinh thần mà nhà thơ phải đối diện.