Nguyễn Bá Vinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Nhà văn M. Gorki từng đúc kết: "Nơi lạnh lẽo nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương", và chính sự thấu cảm, trân trọng tài năng đã thắp sáng lên cuộc gặp gỡ tuyệt đẹp giữa Từ Hải và Thúy Kiều trong đoạn trích trên. Mở đầu đoạn thơ, Nguyễn Du đã tạc nên một bức tượng đài uy nghi về bậc kỳ tài Từ Hải với vóc dáng "đường đường", khí phách "đội trời đạp đất" và sức mạnh xuất chúng "côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài". Con người ấy mang mộng lớn "giang hồ quen thú vẫy vùng", dường như không một khuôn khổ nào có thể trói buộc. Thế nhưng, đằng sau lớp áo giáp của một chiến tướng oai phong lại là một tâm hồn vô cùng tinh tế. Khi tiếp xúc với Kiều, Từ Hải không mượn danh uy quyền mà đến bằng tấm lòng chân thật của một người tri kỷ. Lời đối đáp khẳng khái: "Tâm phúc tương cờ... Một đời được mấy anh hùng/ Bõ chi cá chậu chim lồng mà chơi" thể hiện sự trân trọng tuyệt đối dành cho người con gái tài hoa bạc mệnh, đồng thời khẳng định cái nhìn vượt lên trên mọi định kiến khắt khe của lễ giáo phong kiến đương thời. Đáp lại, Thúy Kiều với "con mắt tinh đời" đã nhận ra ngay cốt cách trượng phu của Từ giữa chốn lầu xanh nhơ nhớp, từ đó gửi gắm niềm tin tưởng tuyệt đối: "Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau". Cuộc hạnh ngộ ấy nhanh chóng trở thành "Hai bên ý hợp tâm đầu", dẫn đến hành động chuộc Kiều đầy dứt khoát của Từ Hải. Đoạn trích không chỉ ngợi ca vẻ đẹp lý tưởng của người anh hùng mà còn thấm đẫm giá trị nhân đạo sâu sắc của Nguyễn Du khi ngợi ca khát vọng tự do và tình tri kỷ vĩ đại của con người.
Câu 2.
Nhà văn người Mỹ Helen Keller từng để lại một câu nói vô cùng sâu sắc: "Những điều tốt đẹp nhất và tuyệt vời nhất trên thế giới không thể nhìn thấy hoặc thậm chí chạm vào - chúng phải được cảm nhận bằng trái tim". Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, khi con người ta dễ bị cuốn vào những giá trị vật chất ồn ào và hào nhoáng, thì những điều "được cảm nhận bằng trái tim" ấy lại càng trở nên quý giá. Một trong những viên ngọc sáng ngời nhất ẩn sâu trong tâm hồn con người chính là sự hy sinh thầm lặng – một cống hiến không tên nhưng đủ sức mạnh để sưởi ấm cả thế gian.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ sự hy sinh thầm lặng là việc tự nguyện từ bỏ, nhượng bộ những quyền lợi, thời gian, công sức hay thậm chí là cả tuổi thanh xuân và sinh mạng của bản thân vì hạnh phúc của người khác mà không hề mong mỏi sự đền đáp hay xưng danh. Trái ngược với những hành động phô trương, sự hy sinh này lặng lẽ như mạch nước ngầm, khiêm nhường nhưng bền bỉ. Biểu hiện của nó vô cùng phong phú và hiện diện ở mọi ngóc ngách của đời sống. Trong gia đình, đó là những nếp nhăn in hằn trên trán cha, là đôi bàn tay chai sạn của mẹ vắt kiệt mồ hôi để nuôi dưỡng những ước mơ của con cái. Ngoài xã hội, đó là hình ảnh những người lao công miệt mài giữa đêm đông giá rét, những người chiến sĩ vững tay súng nơi biên cương ranh giới. Hay gần gũi hơn, đó là hình ảnh những người trẻ tuổi đang âm thầm thắp đèn thức trắng những đêm dài, nỗ lực hết mình vượt qua những kỳ thi cam go không chỉ để khẳng định bản thân mà còn để nuôi dưỡng hoài bão trở thành những công dân, những kỹ sư kiến thiết đất nước; là những thanh niên tràn đầy nhiệt huyết sẵn sàng xông pha vào các hoạt động tình nguyện mà không màng danh lợi. Chính từ những biểu hiện dung dị ấy, sự hy sinh thầm lặng mang lại ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cả cá nhân và cộng đồng. Đối với cá nhân người trao đi, sự hy sinh giúp họ gột rửa những vị kỷ cá nhân, tìm thấy sự thanh thản, bình yên sâu thẳm trong tâm hồn và vươn tới một nhân cách cao thượng. Khi dốc lòng vì người khác, họ hiểu được giá trị thực sự của sự tồn tại không nằm ở việc ta vơ vét được bao nhiêu, mà ở việc ta để lại được những gì. Đối với cộng đồng, sự hy sinh thầm lặng chính là chất keo kết dính, tạo nên một xã hội ngập tràn tình yêu thương và sự thấu cảm. Nó thắp lên niềm tin vào những điều tốt đẹp, truyền ngọn lửa ấm áp cứu vớt những mảnh đời bất hạnh và thúc đẩy toàn xã hội cùng tiến bước về phía trước trong sự đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau. Ví dụ như, trong những năm tháng chiến tranh khói lửa, chúng ta không thể nào quên hình ảnh của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Chị đã bỏ lại sau lưng cả một tuổi thanh xuân rực rỡ và những mộng mơ của người con gái Hà Nội để hòa mình vào cuộc chiến vệ quốc, ngày đêm âm thầm cứu chữa cho hàng ngàn thương bệnh binh dẫu biết ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Sự hy sinh của chị không cần bất kỳ tấm huân chương nào ghi nhận ngay lúc đó, nhưng cuốn nhật ký rực lửa tình người của chị đã trở thành biểu tượng bất diệt cho lớp lớp thế hệ sau. Hay một ví dụ khác ở thời bình, đó là những thầy giáo, cô giáo "cắm bản" ở vùng cao mây mù che phủ. Họ từ bỏ chốn phồn hoa đô thị, sống trong điều kiện thiếu thốn trăm bề, trèo đèo lội suối chỉ để gieo từng con chữ cho những đứa trẻ nghèo nàn. Dưới mái trường tranh tre nứa lá, sự hy sinh thầm lặng của các thầy cô đang chắp cánh cho hàng vạn ước mơ bay cao, góp phần thay đổi diện mạo của cả một vùng đất nghèo khó. Tuy nhiên, soi chiếu vào thực tế, chúng ta vẫn thấy nhói lòng trước những mảng tối của xã hội. Vẫn còn đó những cá nhân sống với căn bệnh vô cảm, vị kỷ, chỉ biết vén vén cho lợi ích cá nhân mà thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại. Đáng lên án hơn là những kẻ mượn danh nghĩa tình nguyện, làm từ thiện phông bạt cốt chỉ để đánh bóng tên tuổi, thỏa mãn thói hư vinh trên mạng xã hội. Lối sống thực dụng ấy đang ngày ngày làm bào mòn đi những giá trị đạo đức cốt lõi. Mặt khác, chúng ta cũng cần có một cái nhìn phản đề thấu đáo: hy sinh thầm lặng không đồng nghĩa với việc nhẫn nhục chịu đựng sự bất công hay để lòng tốt của mình bị kẻ xấu lợi dụng. Sự hy sinh cao đẹp phải đi kèm với trí tuệ, biết đặt đúng lúc, trao đúng người và hướng tới những giá trị chân chính. Chúng ta tôn vinh sự thầm lặng trong cống hiến, nhưng cũng cần dũng cảm cất lên tiếng nói để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ những con người đang ngày đêm cống hiến ấy khỏi sự lãng quên hay chà đạp. Nhận thức sâu sắc về vấn đề này, mỗi chúng ta cần rút ra cho mình những bài học thiết thực về nhận thức và hành động. Đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành, thế hệ thanh niên không chỉ cần trang bị cho mình một cái đầu lạnh đầy ắp tri thức mà còn phải nuôi dưỡng một trái tim nóng bỏng tình yêu thương. Hãy học cách trân trọng những giọt mồ hôi của đấng sinh thành, biết gửi lời cảm ơn tới những con người vô danh đang ngày đêm gìn giữ cuộc sống bình yên này. Hơn thế nữa, hãy biến sự thấu cảm thành hành động. Không cần đợi đến khi thành công vang dội mới bắt đầu cống hiến, chúng ta hoàn toàn có thể hy sinh thầm lặng từ những việc nhỏ bé nhất: một cái xách đồ giúp người già, một giờ học nhóm kèm cặp bạn bè, hay một ngày dốc sức cho các phong trào của tổ chức Đoàn, Hội.
Như nhà lãnh đạo Nelson Mandela từng khẳng định: "Điều tạo nên sự khác biệt cho cuộc sống không phải là việc chúng ta đã sống. Chính việc chúng ta tạo ra sự khác biệt cho cuộc sống của những người khác mới quyết định ý nghĩa cuộc sống mà ta dẫn dắt". Sự hy sinh thầm lặng chính là hạt mầm kỳ diệu nhất để tạo ra sự khác biệt ấy. Hãy cứ cho đi bằng tất cả sự chân thành, bởi dẫu không lưu danh trên bia đá, những cống hiến thầm lặng ấy đã tự khắc tạc một tượng đài bất tử trong trái tim của nhân loại.
Câu1:
Thể thơ lục bát
Câu 2:
Hai nhân vật gặp nhau ở lầu ngưng bích
Câu 3:
Bptt:Ẩn dụ :"cỏ nội hoa hèn", "bèo bọt"
Tác dụng:
+làm tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt
+thể hiện thái độ khiêm nhường tự ti và ý thức về thân phận thấp kém hơn của kiều trước bậc anh hùng như Từ Hair
Câu 4:
Qua đoạn trích , ta thấy được Từ Hải là một anh hùng đích thức với các phẩm chất tốt đẹp như vẻ ngoài và khí phách mạnh mẽ khác biệt với người thường,tính cách quân tử tự tin phóng khoáng. Ông còn là một người biết traan trọng giá trị con người, ông không xem thường kiều mà còn coi cô là tri kỉ sẵn sàng che chở cho cô
Câu 5
Qua văn bản trên, em cảm nhận được sự ngưỡng mộ trước vẻ đẹp khí phách và lòng nghĩa hiệp của Từ Hải, ông là người dám đứng lên đấu tranh trước những bất công và định kiến của xã hội về người phụ nữ trong xã hội phong kiến. trước cuộc gặp gỡ giữa 2 con người taif năng nhưng bạc mệnh, ta càng thêm thương tiếc trước những số phận bị vùi dập trong xã hội. Tác giả không chỉ diễn tả một cuộc gặp gỡ bình thường của 2 con người mà còn cho ta thấy sự lên án đối với những định kiến về người phụ nữ trong xã hội xưa