Đới Thị Thu Thành
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều là một trong những phân đoạn rực rỡ nhất của Truyện Kiều, ca ngợi vẻ đẹp của những tâm hồn tri kỷ. Trước hết, Nguyễn Du đã khắc họa Từ Hải với tầm vóc của một bậc "chọc trời khuấy nước", mang cốt cách phi thường qua những từ ngữ ước lệ như "đội trời đạp đất", "gươm đàn nửa gánh". Tuy nhiên, vẻ đẹp thực sự của Từ không chỉ nằm ở sức mạnh vũ dũng mà còn ở "mắt xanh" tinh đời khi nhận ra giá trị của Kiều ngay giữa chốn lầu xanh nhơ nhớp. Ngược lại, Thúy Kiều cũng chứng tỏ bản lĩnh của một "gái thuyền quyên" khi nhận ra ở Từ Hải một đấng cứu thế, một người anh hùng thực thụ giữa đám "vàng thau" lẫn lộn. Cuộc đối thoại giữa họ không phải là sự mua bán phấn hương mà là sự giao thoa của hai tâm hồn "ý hợp tâm đầu". Lời hứa "Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau" của Từ Hải không chỉ là lời cam kết về vật chất mà là lời thề của lòng chung thủy và sự tôn trọng tuyệt đối dành cho người phụ nữ tài hoa bạc mệnh. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ khẳng định khát vọng tự do, công lý mà còn nâng niu giá trị con người, biến cuộc gặp gỡ thành biểu tượng của tình yêu chân chính và lý tưởng anh hùng.
Câu 2 :
Có một câu nói rất hay rằng: "Hạnh phúc không phải là khi bạn nhận được nhiều, mà là khi bạn cho đi mà không cần được đền đáp". Trong dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, khi con người ta mải miết chạy theo những giá trị hào nhoáng, những con số triệu view hay sự tung hô trên mạng xã hội, thì đâu đó quanh ta vẫn có những đóa hoa vô danh đang lặng lẽ tỏa hương. Đó chính là sự hy sinh thầm lặng – một vẻ đẹp khuất lấp nhưng lại là mạch máu nuôi dưỡng nhân tính trong cuộc đời. Hy sinh thầm lặng, trước hết, không phải là những hành động "kinh thiên động địa" hay được tạc tượng ghi công. Nó là việc một người sẵn sàng từ bỏ lợi ích, sự thoải mái, thậm chí là danh tiếng của cá nhân để vun đắp cho hạnh phúc của người khác hoặc lợi ích chung của cộng đồng. Cái "thầm lặng" ở đây chính là sự tự nguyện, là khi người ta làm việc thiện mà không cần một ống kính máy quay nào hướng về mình, không cần một bài báo nào vinh danh. Như nhà văn Nguyễn Thành Long từng gửi gắm qua nhân vật anh thanh niên trong Lặng lẽ Sa Pa: "Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất". Sự hy sinh ấy đã trở thành một nhu cầu nội tâm, một lý tưởng sống tự thân. Trong đời sống hiện nay, sự hy sinh thầm lặng hiện hữu dưới những hình thái vô cùng giản dị. Đó là bóng dáng người mẹ gác lại giấc mơ thanh xuân, đôi bàn tay chai sần vì làm lụng để con được mặc chiếc áo trắng tinh khôi đến trường. Đó là những người cha âm thầm chịu đựng cơn đau khớp mỗi khi trái gió trở trời nhưng chưa bao giờ than vãn vì sợ con lo lòng. Nhìn rộng ra ngoài xã hội, đó là những người lính biên phòng nơi rừng sâu nước độc, những bác sĩ trực trắng đêm trong phòng cấp cứu, hay những người lao công miệt mài quét rác khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Họ giống như "bộ rễ" của cái cây đời: bộ rễ thì xù xì, nằm sâu trong đất tối, nhưng nếu không có chúng, làm sao cành lá có thể xanh tươi và nở hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời? Tại sao xã hội lại cần những sự hy sinh không lời ấy? Bởi lẽ, nó chính là chất keo gắn kết con người trong một thế giới đang dần trở nên rời rạc vì sự ích kỷ. Sự hy sinh thầm lặng có sức mạnh cảm hóa ghê gớm. Khi ta chứng kiến một người cho đi mà không cầu lợi, lòng tốt đó sẽ gieo những hạt mầm tử tế vào tâm hồn người khác, tạo nên một hiệu ứng dây chuyền của lòng nhân ái. Một xã hội chỉ biết "nhận" mà không biết "cho" sẽ là một xã hội khô cằn và lạnh lẽo. Nhận định của nhà thơ Tố Hữu vẫn luôn là kim chỉ nam cho lẽ sống này: "Nếu là con chim, chiếc lá / Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh / Lẽ nào vay mà không trả / Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình". Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu đúng về sự hy sinh. Hy sinh thầm lặng không đồng nghĩa với sự chịu đựng mù quáng hay sự nhu nhược để người khác lợi dụng. Một sự hy sinh cao đẹp phải xuất phát từ sự tự nguyện và lòng tự trọng, nhằm mục đích hướng thiện. Đồng thời, xã hội cũng cần có cái nhìn bao dung và trân trọng hơn. Đừng để những người đang âm thầm cống hiến cảm thấy cô độc; hãy dành cho họ một lời cảm ơn, một ánh mắt thấu hiểu, để họ biết rằng những gì họ làm là vô cùng giá trị. Khép lại vấn đề, sự hy sinh thầm lặng chính là thước đo của một tâm hồn cao thượng. Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại để thay đổi thế giới. Đôi khi, chỉ cần biết sống chậm lại một chút, biết bớt đi cái tôi cá nhân để quan tâm đến người bên cạnh, đó đã là một sự hy sinh đẹp đẽ. Hãy nhớ rằng: những gì chúng ta làm cho bản thân sẽ mất đi khi chúng ta nằm xuống, nhưng những gì chúng ta làm cho người khác sẽ còn mãi với thời gian.
Câu 1.
Thể thơ: Lục bát.
Câu 2. Hai nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh.
Câu 3. Nhận xét : ngôn ngữ nói của nhân vật Thúy Kiều qua bốn câu thơ: Dịu dàng, từ tốn; sử dụng điển cố, điển tích; vận dụng lối nói ẩn dụ, bóng gió để gửi gắm tâm tư, tình cảm của bản thân.
Câu 4. Nhận xét về nhân vật Từ Hải qua đoạn trích: Ngoại hình: Oai phong lẫm liệt, đúng hình mẫu một anh hùng. Ngôn ngữ: Nhẹ nhàng, từ tốn, hào sảng, phóng khoáng. Hành động: Tôn trọng Kiều ("thiếp danh đưa đến lầu hồng"), xem Kiều như người tri kỷ, cứu Kiều ra khỏi lầu xanh, cùng Kiều "Phỉ nguyện sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng." => Hành động nhanh chóng, dứt khoát.
Câu 5.
Tôi cảm thấy ngưỡng mộ đối với Từ Hải, sự dũng cảm và phẩm chất tốt đẹp. Trân trọng với Thúy Kiều dù cuộc đời nhiều khổ cực nhưng vẫn có thể trở thành trì kỉ với Từ Hải .Vui mừng trước kết thúc có hậu cho nhân vật.