Nguyễn Phạm Tùng Dương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Truyện Kiều, cuộc gặp gỡ giữa Thúy Kiều và Từ Hải tại lầu xanh không chỉ là một sự kiện cứu rỗi thân phận, mà còn là một trong những trang viết lộng lẫy nhất về tình tri kỷ và khát vọng tự do. Trước hết, Nguyễn Du đã dùng những nét vẽ ước lệ trang trọng nhất để tạc dựng chân dung Từ Hải – một bậc anh hùng có tầm vóc vũ trụ: "Râu hùm, hàm én, mày ngài / Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao". Giữa cái không gian lầu hồng tù túng, sự xuất hiện của Từ Hải như một luồng gió mạnh mẽ của đại ngàn thổi quét đi cái bụi bặm, ô trọc. Từ Hải không đến với Kiều bằng tâm thế của một khách làng chơi tìm hoa thưởng nguyệt, mà bằng tâm thế của một "tri âm" tìm kiếm người đồng điệu. Ánh mắt của Từ là ánh mắt của kẻ tinh đời, xuyên qua lớp phấn son để thấy được viên ngọc quý đang bị vùi lấp.Đáp lại sự hào sảng ấy, Thúy Kiều đã bộc lộ tất cả sự tinh tế và sắc sảo của một người con gái tài hoa nhưng bạc mệnh. Lời thưa gửi của nàng: "Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau / Răng thưa có kẻ hoa hèn" mang một sắc thái vừa khiêm nhường, vừa tự trọng. Những hình ảnh ẩn dụ "bèo bọt", "hoa hèn" không chỉ là cách nói nhún mình mà còn là tiếng lòng ai oán cho thân phận trôi nổi. Tuy nhiên, đằng sau sự yếu mềm ấy là một trí tuệ sắc bén khi nàng nhận ra ngay lập tức cốt cách phi thường của Từ Hải. Cuộc đối thoại giữa họ là sự cộng hưởng của hai tần số tâm hồn cao thượng: một bên là chí khí chọc trời khuấy nước, một bên là tâm hồn nhạy cảm, thông minh. Từ Hải đã không ngần ngại khẳng định: "Khen cho con mắt tinh đời / Anh hùng đoán giữa trần ai mới già". Câu nói ấy đã xóa tan khoảng cách giữa một vị tướng cướp lẫy lừng và một kỹ nữ chốn phong trần, đưa họ trở thành hai người bạn đường, hai kẻ tri kỷ "trai anh hùng, gái thuyền quyên".Về mặt nghệ thuật, đoạn trích cho thấy tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc sử dụng ngôn ngữ đối thoại để khắc họa tính cách. Nếu lời của Kiều uyển chuyển, chừng mực thì lời của Từ Hải lại mạnh mẽ, dứt khoát và đầy tính cam kết. Việc đặt nhân vật vào tình huống gặp gỡ bất ngờ nhưng lại mang tính tất yếu đã làm nổi bật chủ nghĩa nhân đạo sâu sắc của tác giả: ông không chỉ thương xót cho nỗi đau của Kiều, mà còn trao cho nàng một cánh cửa để tự giải phóng, một người hùng để nương tựa.Tóm lại, đoạn trích là một bài ca rực rỡ về phẩm giá con người. Nó khẳng định rằng: dù trong hoàn cảnh nghiệt ngã nhất, giá trị của cái đẹp và cái thiện vẫn luôn tỏa sáng nếu gặp được sự thấu cảm đích thực.Câu 2
Trong bản giao hưởng của cuộc sống, nếu có những nốt nhạc cao vút, rạng rỡ đầy ánh hào quang, thì cũng có những nốt trầm lặng lẽ, khiêm nhường nhưng lại là nền tảng tạo nên giai điệu bất hủ. Những nốt trầm ấy chính là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng – một vẻ đẹp khuất lấp nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ, định nghĩa nên giá trị nhân văn cao cả của con người trong xã hội hiện nay.
Hy sinh thầm lặng không phải là những hành động phô trương, tìm kiếm sự tung hô hay bằng khen, giấy chắp. Đó là việc tự nguyện từ bỏ lợi ích cá nhân, nén lại những nhu cầu riêng tư để cống hiến cho lợi ích chung của cộng đồng hoặc hạnh phúc của người khác mà không cần một lời tri ân. Sự hy sinh này diễn ra tự nhiên như hơi thở, lặng lẽ như mạch nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, bền bỉ nuôi dưỡng sự sống.
Nhìn vào thực tế cuộc sống, ta bắt gặp sự hy sinh thầm lặng ở khắp mọi nơi. Đó là bóng dáng những người cha, người mẹ cả đời lam lũ, "thức khuya dậy sớm", nhường miếng ăn ngon, manh áo ấm cho con cái mà chẳng bao giờ kể công. Đó là những người chiến sĩ vùng biên cương, hải đảo, gác lại nỗi nhớ nhà, chịu đựng cái lạnh thấu xương để giữ bình yên cho Tổ quốc. Ta cũng không thể quên hình ảnh những y bác sĩ trong những ngày đại dịch, quên đi giấc ngủ, đối mặt với hiểm nguy để giành giật sự sống cho bệnh nhân. Hay giản đơn hơn, đó là những người lao công quét rác khi phố xá đã lên đèn, những tình nguyện viên âm thầm giúp đỡ người vô gia cư... Họ làm việc vì mệnh lệnh của trái tim, vì trách nhiệm với cuộc đời chứ không vì bất cứ một sự trả ơn nào.
Sự hy sinh thầm lặng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó là chất keo gắn kết con người, là ngọn lửa sưởi ấm những mảnh đời bất hạnh và tiếp thêm niềm tin vào những điều tốt đẹp. Khi một người biết hy sinh, cái tôi ích kỷ sẽ bị đẩy lùi, nhường chỗ cho lòng vị tha và sự thấu cảm. Một xã hội biết trân trọng những giá trị thầm lặng sẽ là một xã hội bền vững, nơi mà tình người được đặt lên trên những giá trị vật chất tầm thường.