Hoàng Thị Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm

2. Văn bản gợi nhắc đến những tác phẩm của nhà văn Andecxen là:

- Nàng tiên cá: "nàng tiên bé nhỏ", "biển mặn mòi", "hóa con người".

- Cô bé bán diêm: "que diêm cuối cùng".

- Bầy chim thiên nga: "Hoàng tử vô tình".

3. Việc gợi nhắc các tác phẩm của Andecxen đã tạo nên một thế giới nghệ thuật nhuốm đầy màu sắc tươi sáng, vui tươi của truyện cổ tích, đầy sự huyền ảo và giàu chất thơ. Tác giả đã mượn những cái kết buồn trong các tác phẩm của Andecxen để nói lên những suy ngẫm về những trắc trở, sự hi sinh trong tình yêu, thực tế và đầy gian khó. Đồng thời, việc gợi nhắc đến những tác phẩm của nhà văn đã khiến cho bài thơ càng trở nên giàu cảm xúc, tạo nên chiều sâu cảm xúc cho lời nhắn nhủ của chính mình.

4. Biện pháp tu từ so sánh: "Biển" - "nước mắt em"

Tác dụng:

- Biện pháp nghệ thuật đã cụ thể hóa sự lớn lao của giọt nước mắt em qua hình ảnh biển cả. Vị mặn đặc trưng của biển được so sánh với vị mặn của nước mắt em, biến đổi nó từ một tính chất hóa học thông thường, vô vị trở nên đầy chất thơ, nhấn mạnh sự đau xót của em về mối tình sắp phải đối mặt với một kết cục không tốt đẹp. Cả biển lẫn nước mắt đều mặn, hai thứ ấy hòa vào nhau, cho thấy sự sâu đậm trong nỗi đau của nhân vật "em". Nỗi đau ấy quá lớn, nếu hóa thành nước mắt có thể thay thế được cả biển khơi bao la. Từ đó, ta có thể thấy sự thấu cảm sâu sắc của tác giả trước tình yêu chung thủy nhưng lại đầy nị kịch.

- Câu thơ từ đó trở nên đầy sâu sắc, mượn cảnh để nói lên tình của nhân vật. Nó kết nối thế giới ảo với thế giới thực, khiến cho câu thơ trở nên gần gũi, dễ đồng cảm, chạm đến trái tim người đọc.

5. Nhân vật trữ tình xuất hiện trong đoạn thơ cuối hiện lên với một vẻ đẹp kiên cường, đầy bao dung và niềm tin mãnh liệt với một tình yêu trường tồn vĩnh cửu. Dù có phải đối mặt với nghịch cảnh, mặc kệ nỗi đau đang dằng xé tâm can, nhân vật trữ tình vẫn giữ thái độ vỗ về, an ủi. Hình ảnh que diêm cuối cùng cho ta thấy tâm hồn bất khuất của người con gái, sẵn sàng dâng hiến linh hồn mình cho giá trị vĩnh cửu của một tình yêu chân thành.


1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do

2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:

- "Trên nắng và dưới cát"

- "Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ"

3. Những dòng thơ: "Miền Trung/Eo đất này thắt đáy lưng ong/Cho tình người đọng mật" đã cho ta biết rằng Miến Trung là nơi có địa hình hẹp, dài và gian khó : "thắt đáy lưng ong". Những con người ở đó dù sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, thiếu thốn nhưng con người nơi đây vẫn luôn nồng hậu, giàu tình cảm và chắt chỉ những giá trị tốt đẹp: "đọng mật.". 4. Sử dụng sáng tạo thành ngữ "Nghèo rớt mồng tơi". Tác dụng: Nhấn mạnh cái nghèo xơ xác, cùng cực của mảnh đất miền Trung do thiên nhiên khắc nghiệt gây ra, đồng thời gợi sự xót xa, đồng cảm cho người đọc

5. Tác giả đã thể hiện một tình yêu thương sâu nặng, gắn bó máu thịt với quê hương. Đó là sự thấu hiểu, sẻ chia đau xót trước những gian truân của mảnh đất này, đồng thời là niềm tự hào về vẻ đẹp tâm hồn kiên cường, tình nghĩa của con người miền Trung Con người mảnh đất miền Trung hiện lên vừa gian khó, vừa đầy ắp nghĩa tình qua ngòi bút của Hoàng Trần Cương.

1. Thể thơ: Tự do 2. Trong đoạn trích, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với: - Những cánh sẻ nâu  - Mẹ  - Tuổi sinh thành  - Trò chơi tuổi nhỏ  - Dấu chân bấm mặt đường xa 3. Dấu ngoặc kép trong dòng thơ: ""Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt" được dùng để đánh dấu trực tiếp câu hát của một bài đồng dao 4. - Phép lặp: "Biết ơn..." - Tác dụng: + Biện pháp nghệ thuật nhấn mạnh tình cảm, lòng vị tha và thái độ của tác giả trước cả những điều lớn lao lẫn nhỏ bé, giản dị nhất trong cuộc sống. Nó khẳng định rằng sự trưởng thành của một con người không phải tự nhiên mà có, đó là thứ được bồi đắp, ấp ủ bởi thiên nhiên, từ vòng tay yêu thương ấm áp của mẹ, từ những giá trị văn hóa dân tộc, từ những sự hi sinh thầm lặng không cần lời hồi đáp. Đồng thời, đó cũng nói lên nội tâm nhạy cảm, tinh tế, luôn trân trọng những giá trị vừa lớn lao vừa thân thuộc của tác giả. + Phép lặp được đặt ở đầu các câu thơ tạo nên âm hưởng dịu dàng, đều đặn như lời thủ thỉ tâm tình, biến bài thơ trở thành một bản tình ca, cất lên những tiếng hát dịu dàng về lòng vị tha và sự trân trọng. Biện pháp tu từ ấy đưa ta đến con đường dẫn tới thế giới tâm hồn đồng điệu đầy nhân văn của nhân vật trữ tình, luôn hướng về cội nguồn với sự trân trọng và khiêm nhường.

5. Thế giới rộng lớn, cũng vì thế mà ta thưởng mải mê theo đuổi những thứ lớn lao, mang lại cho ta vinh quang, danh vọng mà lại quên đi những điều nhỏ nhặt nhưng đã từng là một phần quan trọng nuôi dưỡng nên tâm hồn mình. Đây có lẽ là thông điệp quan trọng nhất mà tác giả muốn gửi gắm đến ta, nhắc nhở ta nên biết ơn quá khứ.