Trịnh Khắc Gia Hưng
Giới thiệu về bản thân
a. Tính chất nhiệt đới ẩm gió mùa trong lớp phủ thổ nhưỡng:
•Quá trình phong hóa mạnh mẽ: Nhiệt độ và độ ẩm cao thúc đẩy quá trình phong hóa hóa học diễn ra nhanh, tạo nên lớp đất dày.
•Quá trình Feralit là đặc trưng: Mưa nhiều làm rửa trôi các chất badơ dễ tan, tích tụ oxit sắt và nhôm tạo nên loại đất Feralit điển hình (có màu đỏ vàng) ở vùng đồi núi.
•Sự xói mòn, rửa trôi: Do lượng mưa lớn tập trung theo mùa, nếu không có lớp phủ thực vật, đất dễ bị xói mòn, thoái hoá.
b. Nguyên nhân dẫn đến suy giảm tài nguyên sinh vật ở nước ta:
+Nguyên nhân nhân tạo (Chủ yếu):
• Khai thác quá mức, sai quy định (chặt phá rừng, săn bắt động vật hoang dã).
• Chuyển đổi mục đích sử dụng đất (lấy đất rừng làm đất nông nghiệp, khu công nghiệp, đô thị).
• Ô nhiễm môi trường (nước, đất) làm mất đi môi trường sống của sinh vật.
+Nguyên nhân tự nhiên:
• Biến đổi khí hậu gây ra thiên tai (hạn hán, lũ lụt, cháy rừng tự nhiên).
• Dịch bệnh tự nhiên phát sinh trong quần thể sinh vật.
A) Nông nghiệp
Nhà Nguyễn thực hiện chính sách khai hoang, lập đồn điền, tu sửa đê điều (tuy nhiên việc trị thủy vẫn còn nhiều hạn chế).
Chế độ quân điền không còn hiệu quả do địa chủ, cường hào bao chiếm ruộng đất, đời sống nông dân vẫn còn cực khổ.
Thủ công nghiệp:
Thủ công nghiệp nhà nước (đúc tiền, sản xuất vũ khí, đóng thuyền) phát triển.
Thủ công nghiệp trong nhân dân vẫn duy trì các làng nghề truyền thống nhưng chịu sự kiểm soát chặt chẽ của nhà nước.
Thương nghiệp:
Nội thương: Buôn bán trong nước phát triển, xuất hiện nhiều chợ và đô thị.
Ngoại thương: Nhà Nguyễn thực hiện chính sách "Bế quan tỏa cảng", hạn chế giao thương với phương Tây, chủ yếu buôn bán với các nước trong khu vực (như Trung Quốc, Xiêm).
B) Nét nổi bật: Xã hội thời Nguyễn giai đoạn này rất bất ổn. Mâu thuẫn giai cấp gay gắt giữa nông dân với địa chủ, phong kiến. Quan lại tham nhũng, áp bức dân chúng, thiên tai, mất mùa xảy ra liên miên.
Suy nghĩ về số lượng cuộc khởi nghĩa:
Việc có hàng trăm cuộc khởi nghĩa nổ ra (như khởi nghĩa Phan Bá Vành, Lê Văn Khôi, Nông Văn Vân,...) chứng tỏ sự bất mãn cực độ của nhân dân đối với chính quyền.
Nó phản ánh sự suy yếu của bộ máy nhà nước và cho thấy đời sống người dân đã đi đến bước đường cùng ("tức nước vỡ bờ").