Nguyễn Xuân Thành

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Xuân Thành
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích "Bức tranh" là một hình tượng đầy thực tế với những diễn biến tâm lý phức tạp. Ban đầu, ông hiện lên với cái tôi nghệ sĩ khá lớn, có phần kiêu ngạo và sĩ diện khi thẳng thừng từ chối vẽ chân dung cho người chiến sĩ vì sợ bị coi là "thợ vẽ truyền thần". Tuy nhiên, qua biến cố tại dòng suối và sự chăm sóc tận tình của người chiến sĩ, ngòi bút của Nguyễn Minh Châu đã khéo léo khắc họa sự thức tỉnh trong tâm hồn ông. Từ thái độ "lạnh lùng", ông dần chuyển sang cảm giác "khó xử", rồi tự trọng và cuối cùng là biết ơn sâu sắc. Ông nhận ra sự ích kỷ của bản thân khi đối diện với lòng độ lượng vô tư của người chiến sĩ – người vốn bị ông coi là "bề dưới". Qua đó, nhân vật họa sĩ không chỉ đại diện cho tầng lớp trí thức đang tự soi chiếu lại mình mà còn gửi gắm thông điệp về sự hoàn thiện nhân cách: người nghệ sĩ chân chính trước hết phải có một trái tim biết rung động và biết ơn trước những vẻ đẹp đời thường.

Câu 2:

Trong dòng chảy mãnh liệt của thời đại 4.0, "khẳng định bản thân" đã trở thành một từ khóa cửa miệng của giới trẻ. Giữa một thế giới phẳng, nơi mỗi cá nhân đều có cơ hội sở hữu một "sân khấu" riêng trên mạng xã hội, việc thể hiện cái tôi không chỉ là nhu cầu tâm lý tự nhiên mà còn là động lực để bứt phá. Tuy nhiên, làm thế nào để sự thể hiện ấy không biến thành sự phô trương rỗng tuếch hay cái tôi ích kỷ là một bài toán đầy trăn trở. Trước hết, cần nhìn nhận rằng việc giới trẻ dám thể hiện bản thân là một tín hiệu đáng mừng cho sự phát triển của xã hội. Khác với sự khép mình trong những khuôn mẫu cũ, người trẻ ngày nay tự tin bộc lộ cá tính, tư duy phản biện và những năng khiếu dị biệt. Chúng ta thấy những bạn trẻ khởi nghiệp từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, những nghệ sĩ tự do phá bỏ mọi giới hạn truyền thống, hay những tình nguyện viên gen Z sẵn sàng lên đường vì cộng đồng. Sự thể hiện này xuất phát từ nội lực, từ khát khao được cống hiến và ghi dấu ấn cá nhân bằng những giá trị thực chất. Đó là một cái tôi đầy bản lĩnh, biết dùng sức mạnh của mình để kiến tạo nên những điều tốt đẹp. Tuy nhiên, mặt trái của xu hướng này lại đang dấy lên những lo ngại về sự lệch lạc trong nhận thức. Trong cơn lốc của sự nổi tiếng ảo, không ít người trẻ sa đà vào việc xây dựng một "vỏ bọc" lấp lánh nhưng thiếu vắng cốt lõi bên trong. Họ nhầm tưởng rằng việc thu hút hàng nghìn lượt tương tác qua những hành động gây sốc, những phát ngôn ngông cuồng hay sự khoe khoang vật chất là cách để khẳng định đẳng cấp. Đáng buồn hơn, sự "tự tôn" quá mức đôi khi biến thành sự "tự phụ", khiến họ rơi vào cái bẫy của nhân vật người họa sĩ trong tác phẩm "Bức tranh" của Nguyễn Minh Châu: coi trọng danh xưng hão huyền mà vô tình trở nên lạnh lùng, xa cách với những vẻ đẹp giản đơn, cao quý của đời thực. Khi cái tôi bị đặt lên bàn cân của sự ích kỷ, nó sẽ trở nên méo mó và lạc lõng giữa cuộc đời. Vậy, một cách thể hiện bản thân "chỉnh chu" và đúng nghĩa là gì? Đó phải là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tài năng, đạo đức và sự khiêm nhường. Một người trẻ thực sự có giá trị sẽ không cần phải gồng mình để chứng tỏ với thế giới rằng họ là ai. Thay vào đó, họ khẳng định mình qua cách đối nhân xử thế, qua sự thấu cảm với nỗi đau của người khác và qua lòng biết ơn đối với những hy sinh thầm lặng. Bài học về lòng độ lượng của người chiến sĩ vô danh trong dòng suối dữ vẫn luôn là tấm gương soi cho mọi thế hệ: vẻ đẹp vĩ đại nhất đôi khi lại ẩn mình sau sự bình dị nhất. Thể hiện bản thân không phải là đứng cao hơn người khác để được nhìn thấy, mà là đứng đúng vị trí của mình để lan tỏa ánh sáng đến cho mọi người xung quanh. Tóm lại, mỗi người trẻ là một bản thể duy nhất và quý giá. Hãy cứ tự tin bước ra ánh sáng, hãy cứ cháy hết mình với đam mê, nhưng đừng bao giờ quên vun đắp cho "phần chìm" của tảng băng trôi – đó chính là nhân cách và tri thức. Một cái tôi thực sự tỏa sáng là cái tôi biết cúi xuống trước sự bao dung và biết ngẩng cao đầu bằng sự trung thực. Đừng chỉ là một bức tranh treo trên tường để người đời chiêm ngưỡng vẻ ngoài, hãy là một cuốn sách có nội dung sâu sắc để ai đọc cũng phải suy ngẫm và trân trọng.



Câu 1: Người kể chuyện trong văn bản trên là người kể hạn tri. Câu 2: Thành phần chêm xen trong đoạn văn là: "to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường" Câu 3: Thái độ của họa sĩ: Thấy tự ái, từ chối khéo bằng cái "mặt lạnh lùng". Lý do: Vì ông cho rằng mình là một họa sĩ thực thụ (nghệ sĩ sáng tạo), chứ không phải là một "anh thợ vẽ truyền thần" (người vẽ thuê, sao chép lại chân dung). Đây là cái tôi sĩ diện, có phần kiêu ngạo của một người làm nghệ thuật có tên tuổi.

Câu 4: Điểm nhìn: Từ bên trong nhân vật "tôi" (người họa sĩ). Tác dụng: +) Giúp việc bộc lộ tâm trạng, những suy nghĩ trăn trở và sự thức tỉnh về đạo đức trở nên chân thực, sâu sắc hơn. +) Tạo ra cái nhìn đa chiều: nhân vật tự soi xét, đánh giá lại bản thân mình. Từ chỗ coi mình là "bề trên", người họa sĩ nhận ra sự nhỏ bé về tâm hồn trước sự bao dung, độ lượng của người chiến sĩ "bề dưới". +) Tăng tính thuyết phục cho bài học về cách nhìn nhận con người và lòng trắc ẩn.

Câu 5 Qua văn bản,em rút ra cho mình bài học : Đừng bao giờ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài hay địa vị xã hội.Lòng độ lượng và sự hy sinh thầm lặng của những người bình thường đôi khi cao cả hơn rất nhiều so với những danh xưng hào nhoáng.Cần biết dẹp bỏ cái tôi ích kỷ, sự kiêu ngạo để sống chân thành và biết ơn.