Nguyễn Lê Nhật Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lê Nhật Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Em sinh ra từ Thái Bình,ở Thái Bình có bãi biển Đông Châu to,rộng,đẹp.Thái bình có những cánh đồng lúa cũng to và rộng rãi.Em thấy Thái Bình cỏ rât nhiều bãi biển như:bãi biển Vô Cưc ở Thái Thụi .Nơi đây bà em đang sống.Em yêu quê hưng của em,em sẽ thỉnh thoảng đến quê hưng của em.

Chúng ta hãy bảo vê môi trường

Cuộc sống của con người luôn có nhiều trải nghiệm .Mỗi trải nghiệm đều mang những kinh nghiệm ,bài học quý giá.

Đó là một buổi chiều của tháng 7,cái tháng mà hầu như cả học sinh nước Việt Nam của chúng ta là đều nghỉ hè.Lúc đó ,cái nắng oi ả và tiếng ve kêu inh ỏi làm ai ai cũng tỉnh giấc sau giấc ngủ buổi trưa phè phỡn.Tiếng lá cây xào xạc ,những ánh nắng chiếu xuống mặt đường dưới ngõ ấy.Lúc đó ,em mới học lớp 2 ,đang trông thằng em của em mới 5 tuổi đang nằm trên võng ngủ im thin thít.Đang ngồi xem ti vi và trông thằng em của em thì bỗng có giọng nói xuất hiện .Hóa ra đó bạn thân của em, là hai cô chị em sinh đôi học cùng lớp rủ em đi chơi ,lúc đó em còn chần chừ và từ chối vì phải trông em ngủ, nhưng mà hai bạn ấy cứ nằng nặc rủ em đi nên mình có chạy ra sau nhà và xin phép anh họ em đi chơi và trông thằng em của em .Nhưng vì quá vội nên, anh họ không nghe rõ , và cả một buổi chiều hôm đấy em đi chơi và nói chuyện cùng hai cô chị em sinh đôi ấy.Anh họ em không thấy em đâu và hiểu lầm là chạy đi chơi mà không xin phép, cho đến khi bố em về và hỏi anh họ em thì bảo là không xin phép nên bố em đã tức giận và chờ em về nhà.Mãi cho đến khi, 5 giờ chiều thì thấy bố em ở nhà và hỏi em là đi đâu giờ mới về,em nói là em đi chơi và có xin phép anh họ rồi .Và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến,không ngờ dự đoán là em đã bị đánh tơi bơi vì đi chơi không xin phép cộng thêm không trông thằng em của em và để cổng mở toang nên bị ăn đánh.Và kể từ đó em rút kinh nghiệm là khi đi chơi thì phải xin phép người lớn và nói rõ ràng ràng, vừa đủ để nghe và không vội vàng nói mà người kia không nghe rõ mà tránh bị hiểu lầm.

Qua câu chuyện em kể trên ,đó là lần cuối cùng em rút kinh nghiệm và lần đầu tiên trong cuộc đời mà en nhớ mãi.Câu truyện đó là một lời bài học nhắc nhở nhỏ và đáng suy nghĩ.

Cuộc sống của con người luôn có nhiều trải nghiệm .Mỗi trải nghiệm đều mang những kinh nghiệm ,bài học quý giá.

Đó là một buổi chiều của tháng 7,cái tháng mà hầu như cả học sinh nước Việt Nam của chúng ta là đều nghỉ hè.Lúc đó ,cái nắng oi ả và tiếng ve kêu inh ỏi làm ai ai cũng tỉnh giấc sau giấc ngủ buổi trưa phè phỡn.Tiếng lá cây xào xạc ,những ánh nắng chiếu xuống mặt đường dưới ngõ ấy.Lúc đó ,em mới học lớp 2 ,đang trông thằng em của em mới 5 tuổi đang nằm trên võng ngủ im thin thít.Đang ngồi xem ti vi và trông thằng em của em thì bỗng có giọng nói xuất hiện .Hóa ra đó bạn thân của em, là hai cô chị em sinh đôi học cùng lớp rủ em đi chơi ,lúc đó em còn chần chừ và từ chối vì phải trông em ngủ, nhưng mà hai bạn ấy cứ nằng nặc rủ em đi nên mình có chạy ra sau nhà và xin phép anh họ em đi chơi và trông thằng em của em .Nhưng vì quá vội nên, anh họ không nghe rõ , và cả một buổi chiều hôm đấy em đi chơi và nói chuyện cùng hai cô chị em sinh đôi ấy.Anh họ em không thấy em đâu và hiểu lầm là chạy đi chơi mà không xin phép, cho đến khi bố em về và hỏi anh họ em thì bảo là không xin phép nên bố em đã tức giận và chờ em về nhà.Mãi cho đến khi, 5 giờ chiều thì thấy bố em ở nhà và hỏi em là đi đâu giờ mới về,em nói là em đi chơi và có xin phép anh họ rồi .Và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến,không ngờ dự đoán là em đã bị đánh tơi bơi vì đi chơi không xin phép cộng thêm không trông thằng em của em và để cổng mở toang nên bị ăn đánh.Và kể từ đó em rút kinh nghiệm là khi đi chơi thì phải xin phép người lớn và nói rõ ràng ràng, vừa đủ để nghe và không vội vàng nói mà người kia không nghe rõ mà tránh bị hiểu lầm.

Qua câu chuyện em kể trên ,đó là lần cuối cùng em rút kinh nghiệm và lần đầu tiên trong cuộc đời mà en nhớ mãi.Câu truyện đó là một lời bài học nhắc nhở nhỏ và đáng suy nghĩ.