Lê Nguyễn Minh Diệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Nguyễn Minh Diệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 9: biện pháp tu từ liệt kê

tác dụng:Nhấn mạnh ý nghĩa trường tồn, bền chặt của tình nghĩa vợ chồng, anh em (tượng trưng bởi trầu - cau - vôi) được người dân truyền đời qua tục ăn trầu.

Câu 10 : Câu chuyện "Sự tích trầu cau" mang đến cho em những bài học sâu sắc về tình nghĩa con người. Trước hết, đó là bài học về tình yêu thương, gắn bó thủy chung, son sắt giữa vợ chồng, giúp họ vượt qua mọi khó khăn. Bên cạnh đó, câu chuyện ca ngợi tình anh em thắm thiết, sự nhường nhịn và hy sinh cao thượng dành cho nhau. Dù hóa thân thành trầu, cau, vôi, họ vẫn mãi không rời xa, nhắc nhở chúng ta về sự gắn kết không thể tách rời. Từ đó, em rút ra bài học cần phải biết trân trọng người thân, sống chan hòa và hiếu nghĩa. Đây là nét đẹp văn hóa truyền thống cao quý cần được giữ gìn và phát huy.

Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.


Ta là Bụt, người vẫn thường ngao du sơn thủy và lắng nghe những lời thỉnh cầu từ chốn nhân gian. Trong vô vàn những mảnh đời ta từng giúp đỡ, có lẽ câu chuyện về cô con gái nết na tên Tấm là khiến ta nhớ mãi. Ngày hôm đó, khi đang du ngoạn qua một làng quê nọ, ta nghe thấy tiếng khóc nức nở phát ra từ một góc ao. Hiện thân trong làn khói trắng, ta thấy một cô gái nhỏ bé đang ôm mặt khóc, bên cạnh là chiếc giỏ trống không. Hỏi ra mới biết, cô bị đứa em cùng cha khác mẹ lừa lấy hết giỏ tép để giành chiếc yếm đỏ. Nhìn vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy cam chịu của Tấm, ta mỉm cười bảo con hãy mang con cá bống còn sót lại về nuôi trong giếng. Thế nhưng, lòng người hiểm ác thật khó lường. Mẹ con Cám lại lừa Tấm đi chăn trâu xa để ở nhà giết thịt con bống. Lại một lần nữa, ta phải hiện lên để chỉ dẫn cho con cách tìm lại niềm hy vọng. Ta bảo Tấm nhặt xương bống, bỏ vào bốn cái lọ rồi chôn dưới chân giường. Ta biết, những hạt mầm công lý đang dần nảy nở. Đến ngày hội làng, nhìn Tấm buồn bã vì bị dì ghẻ trộn thóc lẫn gạo để ngăn không cho đi xem hội, ta đã gọi đàn chim sẻ xuống giúp. Và rồi, từ bốn cái lọ dưới chân giường, những bộ quần áo lộng lẫy, đôi hài thêu tinh xảo hiện ra như một món quà dành cho trái tim thuần khiết. Nhưng có lẽ, định mệnh thực sự bắt đầu khi Tấm đánh rơi chiếc hài bên cầu để rồi trở thành Hoàng hậu. Ta cứ ngỡ từ đây Tấm sẽ hạnh phúc, nhưng sự đố kỵ của mẹ con Cám đã đẩy bi kịch đi xa hơn. Họ hãm hại Tấm vào ngày giỗ cha. Ta đứng trên cao, lặng lẽ dõi theo từng lần hóa thân của con: từ chim Vàng Anh hót vang trong cung điện, đến cây xoan đào che mát, rồi khung cửi cất tiếng trách móc và cuối cùng là quả thị thơm ngát trong giỏ bà lão hàng nước. Mỗi lần Tấm bị vùi dập, ta lại thấy nghị lực của con mạnh mẽ hơn. Con không còn chỉ biết khóc và chờ ta hiện lên nữa. Con đã tự mình đấu tranh để trở về. Khi thấy Tấm từ trong quả thị bước ra, đảm đang nấu cơm miếng trầu cánh phượng để vua nhận ra mình, ta biết rằng vai trò của mình đã kết thúc. Công lý cuối cùng đã được thực thi. Tấm trở lại ngôi vị hoàng hậu trong sự yêu mến của muôn dân, còn những kẻ ác đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng. Ngồi trên đám mây trắng, ta mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Ta giúp Tấm không chỉ vì con khổ, mà vì con xứng đáng. Cổ tích không chỉ là phép màu của ta, mà chính là lòng tốt và sự kiên cường của chính con người.