Bùi Phương Uyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Xã hội phát triển như hiện nay là do những cống hiến, những sáng tạo, phát minh vĩ đại của thế hệ đi trước để lại cho chúng ta. Hiểu được ý nghĩa to lớn đó của sự sáng tạo, mỗi người cần cố gắng học tập, rèn luyện hơn nữa để có thể sáng chế ra nhiều điều hay ho phục vụ cho đời sống. Sáng tạo là phát minh ra những điều, những thứ mới lạ giúp cho cuộc sống trở nên thuận tiện, dễ dàng, hiện đại, tiện nghi hơn để thay thế cho những thứ có sẵn. Bên cạnh đó, sáng tạo còn là sự sắp xếp công việc của mình một cách hợp lí, logic để thuận tiện hơn. Sự sáng tạo vô cùng quan trọng và cần thiết trong cuộc sống này nhất là thời kì phát triển hiện nay. Người có tính sáng tạo là người năng động làm việc và tìm tòi cái mới. Họ không dễ dàng chấp nhận những gì hiện có, sẵn có. Họ cũng không bắt chước hoặc lặp lại những cách thức cũ mà say mê tìm kiếm những cái mới mẻ, đem lại hữu ích cho cuộc đời. Cuộc sống luôn biến đổi không ngừng, nếu chúng ta không nỗ lực trau dồi tri thức tức là tự đẩy mình ra ngoài, tự mình đào thải mình ra khỏi xã hội. Để có được cuộc sống cần phải lao động, để có những giá trị mới tiến bộ phù hợp với thời đại cần phải không ngừng sáng tạo. Sự sáng tạo đôi khi đòi hỏi người muốn sáng tạo phải có bản lĩnh từ bỏ những thứ vốn là điều chắc chắn, can đảm từ bỏ những cái cũ, không bám vào cái cũ mà tìm cách thay đổi, không sợ làm sai, chỉ sợ không dám làm. Cuộc sống không có sự sáng tạo là một cuộc sống nghèo nàn. Người không có sự sáng tạo là người chỉ biết làm theo những gì đã được định hình từ trước, không phát huy được những giá trị tự thân, xã hội vì thế cũng trở nên trì trệ, không phát triển vì không có giá trị mới được hình thành. Con người có sáng tạo, có phát triển thì đất nước, xã hội mới phát triển. Hãy sáng tạo và năng động trong chính cuộc sống của mình để bản thân mình tốt hơn cũng như tạo ra nhiều giá trị tốt đẹp hơn.
Câu 2:
Bài làm
Nguyễn Ngọc Tư từ lâu đã trở thành "người kể chuyện" thân thuộc của mảnh đất chín rồng, nơi những phận đời trôi dạt luôn lấp lánh vẻ đẹp của sự bao dung. Truyện ngắn Biển người mênh mông là một lát cắt đầy ám ảnh về sự cô độc và lòng nhân hậu giữa cuộc đời ba chìm bảy nổi. Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả không chỉ phác họa những nỗi đau âm thầm của thân phận con người mà còn tôn vinh nét tính cách đặc trưng, nồng hậu của người dân Nam Bộ: bộc trực, nghĩa tình và giàu lòng vị tha.
Nhân vật Phi hiện lên là một người đàn ông mang trên mình những "vết sẹo" tâm hồn từ thuở ấu thơ. Sinh ra trong cảnh ngộ trớ trêu, bị người cha dượng ghẻ lạnh bằng ánh nhìn "lạnh lẽo, chua chát", Phi lớn lên trong sự thiếu hụt tình thương của cha mẹ và sống dựa vào sự nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của bà ngoại. Tuy nhiên, điều đáng quý ở Phi là anh không hề sa ngã hay oán hận. Sự cam chịu của Phi không phải là yếu đuối mà là một sự thấu hiểu lặng lẽ. Anh tự lập đi làm thêm từ sớm, chấp nhận cuộc sống đơn độc sau khi bà ngoại qua đời mà không một lời than vãn. Đó chính là nét tính cách kiên cường, "gạn đục khơi trong" của con người miền Tây: dù trong nghịch cảnh vẫn giữ cho mình sự lương thiện và tử tế.
Đối lập với sự tĩnh lặng của Phi là vẻ phong trần, phiêu bạt của ông già Sáu Đèo. Cuộc đời ông là một hành trình dài dằng dặc của sự hối lỗi khi dành bốn mươi năm cuộc đời, dời nhà ba mươi ba bận chỉ để đi tìm người vợ đã bỏ đi sau một trận cãi vã. Hình ảnh ông Sáu gắn liền với con bìm bịp trong chiếc lồng vải xanh trở thành biểu tượng cho sự thủy chung son sắt của những lưu dân sông nước. Người Nam Bộ qua nhân vật này hiện lên thật chân thực: có chút nóng nảy, bộc trực lúc say sưa, nhưng lại mang trái tim nồng hậu, biết sai và dành cả đời để sửa chữa lỗi lầm. Cái đích đến "tìm để xin lỗi" của ông tuy đơn sơ nhưng lại chứa đựng một nhân cách cao thượng và trọng tình trọng nghĩa.
Dù không máu mủ ruột rà, sự gặp gỡ giữa Phi và ông Sáu Đèo đã tạo nên một sợi dây liên kết ấm áp giữa "biển người mênh mông". Họ là những người hàng xóm chung vách, thấu hiểu nhau qua những điều giản đơn nhất của cuộc sống thường nhật. Ông Sáu quan tâm, nhắc nhở Phi chuyện tóc tai như một người thân trong gia đình, còn Phi đón nhận những tâm sự đau đáu của ông bằng sự đồng cảm sâu sắc của người cùng cảnh ngộ "lạc loài". Mối quan hệ này chứng minh cho một nét đẹp văn hóa miền sông nước: sự cởi mở, lòng hiếu khách và sẵn sàng sẻ chia. Giữa thế gian bao la, con người không hề xa lạ nếu họ biết chạm đến nhau bằng sự chân thành và tử tế.
Đỉnh điểm của tình người trong tác phẩm là khi ông Sáu quyết định tiếp tục hành trình tìm vợ và gửi gắm con bìm bịp – kỷ vật và là người bạn duy nhất – cho Phi. Câu nói: "Qua tin tưởng chú em nhiều, đừng phụ lòng qua nghen" không chỉ là lời gửi gắm vật nuôi, mà còn là sự trao gửi niềm tin cuối đời của một người già yếu. Phi, dù cuộc sống còn nhiều bề bộn và lôi thôi, đã nhận lời và chăm sóc con vật ấy như một trách nhiệm thiêng liêng. Hành động này khắc họa rõ nét tinh thần "trọng nghĩa khinh tài" của người phương Nam. Họ coi trọng lời hứa và sự tin cậy hơn mọi giá trị vật chất, sẵn sàng cưu mang và bảo bọc nhau bất kể khó khăn.
Khép lại trang sách, hình ảnh ông Sáu đi mãi không về và Phi cùng con bìm bịp để lại trong lòng độc giả một nỗi buồn man mác nhưng không bi lụy. Bằng ngôn ngữ bình dị, đậm chất rặt Nam Bộ, Nguyễn Ngọc Tư đã khẳng định rằng giữa "biển người" dù có mênh mông và đầy trắc trở, tình người vẫn là ngọn đăng đăng giúp con người tìm thấy nhau. Phi và ông Sáu Đèo chính là những đại diện tiêu biểu cho tâm hồn con người phương Nam: dù cuộc đời có trôi dạt như cánh lục bình, họ vẫn luôn giữ được sự trong sạch, thủy chung và một tấm lòng vị tha cao cả.
Câu 1:
Bài làm
Xã hội phát triển như hiện nay là do những cống hiến, những sáng tạo, phát minh vĩ đại của thế hệ đi trước để lại cho chúng ta. Hiểu được ý nghĩa to lớn đó của sự sáng tạo, mỗi người cần cố gắng học tập, rèn luyện hơn nữa để có thể sáng chế ra nhiều điều hay ho phục vụ cho đời sống. Sáng tạo là phát minh ra những điều, những thứ mới lạ giúp cho cuộc sống trở nên thuận tiện, dễ dàng, hiện đại, tiện nghi hơn để thay thế cho những thứ có sẵn. Bên cạnh đó, sáng tạo còn là sự sắp xếp công việc của mình một cách hợp lí, logic để thuận tiện hơn. Sự sáng tạo vô cùng quan trọng và cần thiết trong cuộc sống này nhất là thời kì phát triển hiện nay. Người có tính sáng tạo là người năng động làm việc và tìm tòi cái mới. Họ không dễ dàng chấp nhận những gì hiện có, sẵn có. Họ cũng không bắt chước hoặc lặp lại những cách thức cũ mà say mê tìm kiếm những cái mới mẻ, đem lại hữu ích cho cuộc đời. Cuộc sống luôn biến đổi không ngừng, nếu chúng ta không nỗ lực trau dồi tri thức tức là tự đẩy mình ra ngoài, tự mình đào thải mình ra khỏi xã hội. Để có được cuộc sống cần phải lao động, để có những giá trị mới tiến bộ phù hợp với thời đại cần phải không ngừng sáng tạo. Sự sáng tạo đôi khi đòi hỏi người muốn sáng tạo phải có bản lĩnh từ bỏ những thứ vốn là điều chắc chắn, can đảm từ bỏ những cái cũ, không bám vào cái cũ mà tìm cách thay đổi, không sợ làm sai, chỉ sợ không dám làm. Cuộc sống không có sự sáng tạo là một cuộc sống nghèo nàn. Người không có sự sáng tạo là người chỉ biết làm theo những gì đã được định hình từ trước, không phát huy được những giá trị tự thân, xã hội vì thế cũng trở nên trì trệ, không phát triển vì không có giá trị mới được hình thành. Con người có sáng tạo, có phát triển thì đất nước, xã hội mới phát triển. Hãy sáng tạo và năng động trong chính cuộc sống của mình để bản thân mình tốt hơn cũng như tạo ra nhiều giá trị tốt đẹp hơn.
Câu 2:
Bài làm
Nguyễn Ngọc Tư từ lâu đã trở thành "người kể chuyện" thân thuộc của mảnh đất chín rồng, nơi những phận đời trôi dạt luôn lấp lánh vẻ đẹp của sự bao dung. Truyện ngắn Biển người mênh mông là một lát cắt đầy ám ảnh về sự cô độc và lòng nhân hậu giữa cuộc đời ba chìm bảy nổi. Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả không chỉ phác họa những nỗi đau âm thầm của thân phận con người mà còn tôn vinh nét tính cách đặc trưng, nồng hậu của người dân Nam Bộ: bộc trực, nghĩa tình và giàu lòng vị tha.
Nhân vật Phi hiện lên là một người đàn ông mang trên mình những "vết sẹo" tâm hồn từ thuở ấu thơ. Sinh ra trong cảnh ngộ trớ trêu, bị người cha dượng ghẻ lạnh bằng ánh nhìn "lạnh lẽo, chua chát", Phi lớn lên trong sự thiếu hụt tình thương của cha mẹ và sống dựa vào sự nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của bà ngoại. Tuy nhiên, điều đáng quý ở Phi là anh không hề sa ngã hay oán hận. Sự cam chịu của Phi không phải là yếu đuối mà là một sự thấu hiểu lặng lẽ. Anh tự lập đi làm thêm từ sớm, chấp nhận cuộc sống đơn độc sau khi bà ngoại qua đời mà không một lời than vãn. Đó chính là nét tính cách kiên cường, "gạn đục khơi trong" của con người miền Tây: dù trong nghịch cảnh vẫn giữ cho mình sự lương thiện và tử tế.
Đối lập với sự tĩnh lặng của Phi là vẻ phong trần, phiêu bạt của ông già Sáu Đèo. Cuộc đời ông là một hành trình dài dằng dặc của sự hối lỗi khi dành bốn mươi năm cuộc đời, dời nhà ba mươi ba bận chỉ để đi tìm người vợ đã bỏ đi sau một trận cãi vã. Hình ảnh ông Sáu gắn liền với con bìm bịp trong chiếc lồng vải xanh trở thành biểu tượng cho sự thủy chung son sắt của những lưu dân sông nước. Người Nam Bộ qua nhân vật này hiện lên thật chân thực: có chút nóng nảy, bộc trực lúc say sưa, nhưng lại mang trái tim nồng hậu, biết sai và dành cả đời để sửa chữa lỗi lầm. Cái đích đến "tìm để xin lỗi" của ông tuy đơn sơ nhưng lại chứa đựng một nhân cách cao thượng và trọng tình trọng nghĩa.
Dù không máu mủ ruột rà, sự gặp gỡ giữa Phi và ông Sáu Đèo đã tạo nên một sợi dây liên kết ấm áp giữa "biển người mênh mông". Họ là những người hàng xóm chung vách, thấu hiểu nhau qua những điều giản đơn nhất của cuộc sống thường nhật. Ông Sáu quan tâm, nhắc nhở Phi chuyện tóc tai như một người thân trong gia đình, còn Phi đón nhận những tâm sự đau đáu của ông bằng sự đồng cảm sâu sắc của người cùng cảnh ngộ "lạc loài". Mối quan hệ này chứng minh cho một nét đẹp văn hóa miền sông nước: sự cởi mở, lòng hiếu khách và sẵn sàng sẻ chia. Giữa thế gian bao la, con người không hề xa lạ nếu họ biết chạm đến nhau bằng sự chân thành và tử tế.
Đỉnh điểm của tình người trong tác phẩm là khi ông Sáu quyết định tiếp tục hành trình tìm vợ và gửi gắm con bìm bịp – kỷ vật và là người bạn duy nhất – cho Phi. Câu nói: "Qua tin tưởng chú em nhiều, đừng phụ lòng qua nghen" không chỉ là lời gửi gắm vật nuôi, mà còn là sự trao gửi niềm tin cuối đời của một người già yếu. Phi, dù cuộc sống còn nhiều bề bộn và lôi thôi, đã nhận lời và chăm sóc con vật ấy như một trách nhiệm thiêng liêng. Hành động này khắc họa rõ nét tinh thần "trọng nghĩa khinh tài" của người phương Nam. Họ coi trọng lời hứa và sự tin cậy hơn mọi giá trị vật chất, sẵn sàng cưu mang và bảo bọc nhau bất kể khó khăn.
Khép lại trang sách, hình ảnh ông Sáu đi mãi không về và Phi cùng con bìm bịp để lại trong lòng độc giả một nỗi buồn man mác nhưng không bi lụy. Bằng ngôn ngữ bình dị, đậm chất rặt Nam Bộ, Nguyễn Ngọc Tư đã khẳng định rằng giữa "biển người" dù có mênh mông và đầy trắc trở, tình người vẫn là ngọn đăng đăng giúp con người tìm thấy nhau. Phi và ông Sáu Đèo chính là những đại diện tiêu biểu cho tâm hồn con người phương Nam: dù cuộc đời có trôi dạt như cánh lục bình, họ vẫn luôn giữ được sự trong sạch, thủy chung và một tấm lòng vị tha cao cả.