Nguyễn Thị Như Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Như Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Viết :

Nhà phê bình văn học Nguyễn Tuân từng nhận định: "Văn Thạch Lam không phải là những nhát chém to lớn, mà là những sợi tơ vương vấn, len lỏi vào từng kẽ ngách tâm hồn con người." Quả thực, những trang viết của ông luôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức ám ảnh khôn nguôi về đạo đức và nhân cách. Trong đó, truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam là một tác phẩm tiêu biểu, lột tả sâu sắc sự tha hóa của con người trước vòng xoáy danh lợi, đồng thời tôn vinh tình mẫu tử thiêng liêng, vị tha của người mẹ nơi quê nghèo. ​Thạch Lam vốn là cây bút chủ chốt của nhóm Tự lực văn đoàn, nhưng khác với xu hướng lãng mạn thoát ly, văn ông lại luôn hướng về lớp người nghèo khổ với lối viết trữ tình nội tâm sâu sắc. Tác phẩm "Trở về" được kể theo ngôi thứ ba khách quan, tập trung vào nhân vật Tâm – một chàng trai quê được mẹ tần tảo nuôi ăn học thành tài. Thế nhưng, khi ra thành phố có công ăn việc làm và lấy vợ giàu, anh lại trở nên bạc bẽo, giấu giếm gia đình và ít khi thăm hỏi mẹ. Câu chuyện có cốt truyện đơn tuyến, xoay quanh chuyến thăm quê chóng vánh của Tâm sau sáu năm lập nghiệp, từ đó mở ra sự đối lập gay gắt giữa hai thế giới: sự giàu sang lạnh lùng nơi phố thị và cái nghèo ấm áp tình người nơi làng quê. ​Nhân vật Tâm hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho sự "phản tỉnh" của một bộ phận trí thức thời bấy giờ. Sau sáu năm "lột xác" nơi đô thị, Tâm nhìn quê hương bằng ánh mắt đầy sự xa lạ và khó chịu. Khi bước vào căn nhà cũ, anh cảm thấy nó "thấp" và "xơ xác", thậm chí những câu hỏi thăm mẹ cũng "khó khăn mới ra khỏi miệng". Sự tha hóa ấy đạt đến đỉnh điểm khi Tâm coi tình cảm là gánh nặng, coi những khó khăn của làng xóm là việc "không can hệ gì đến mình". Anh ta dùng đồng tiền để thay thế cho sự chăm sóc, đưa tiền cho mẹ với vẻ "hơi kiêu bạo" như một cách để ban ơn, để rồi vội vã rời đi vì sợ mất đi sự sang trọng, lịch lãm mà anh ta đang cố tạo dựng ở thành phố. ​Đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của Tâm chính là hình ảnh người mẹ già cam chịu và yêu thương con hết mực. Dù con bạc bẽo, bà vẫn "ứa nước mắt" khi gặp lại, vẫn dành cho con những lời âu yếm và sự săn sóc tỉ mỉ. Bà chính là biểu tượng cho sự bao dung và đức hy sinh vĩnh cửu của người phụ nữ Việt Nam. Bên cạnh đó, sự xuất hiện của cô Trinh như một nét vẽ điểm xuyết, đại diện cho những giá trị truyền thống, sự đảm đang và tình nghĩa xóm giềng mà Tâm đã nhẫn tâm chối bỏ. Sức hấp dẫn của tác phẩm nằm ở nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế. Thạch Lam không dùng những từ ngữ đao to búa lớn mà sử dụng những chi tiết nhỏ: nhịp guốc chậm rãi, cái nhún vai, hay làn khói ẩm thấp để gợi lên sự cách biệt giữa hai tâm hồn. Ngôn ngữ kể chuyện giàu chất thơ nhưng cũng đầy tính hiện thực, giọng điệu trầm buồn đã xoáy sâu vào nỗi đau của sự vô tâm. ​Có thể thấy, "Trở về" đã thành công trong việc phê phán lối sống thực dụng, "vinh thân phì gia" mà quên đi cội nguồn. Thông qua nhân vật Tâm, Thạch Lam gửi gắm thông điệp: Con người có thể thay đổi địa vị, nhưng nếu để tâm hồn trở nên cằn cỗi và mất đi sợi dây kết nối với tình thân, đó là một sự thất bại đau đớn nhất. Liên hệ với thực tế hôm nay, tác phẩm vẫn còn nguyên giá trị cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Tóm lại, bằng sự thấu hiểu nhân sinh sâu sắc, Thạch Lam đã khẳng định giá trị bền vững của tình mẫu tử và phê phán gay gắt sự tha hóa của lòng người. Bài học từ chuyến trở về của nhân vật Tâm sẽ mãi là tấm gương soi để chúng ta biết nâng niu và trân trọng hơn mái ấm gia đình cùng nguồn cội yêu thương.

Câu 1.bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.Bài thơ thể hiện cảm xúc ấm áp,xúc động trước một cuộc gặp gờ tình cờ

- người bộc lộ cảm xúc : nhân vật "tôi" (người lính)

- cuộc gặp gỡ giữa : người lính và mẹ nông dân.

Câu 3.Biện pháp tu từ : So sánh(hơi ấm rơm và chăn đệm)

-Tác dụng : Tăng sức gợi hình gợi cảm,nâng cao diễn đạt.Làm nổi bật sự ấm áp bất ngờ,giản dị mà sâu sắc,thể hiện tình người ấm áp vượt lên vật chất đầy đủ.

Câu 4 Hình ảnh ổ rơm:

-Là hình ảnh giản dị,nghèo khó của làng quê

- Đồng thời tượng trưng cho tình thương,sự che chở của người mẹ

->Gợi cảm giác ấm áp,thân thương,nhân hậu

Câu 5.Cảm hứng chủ đạo của bài thơ :

->Ca ngợi tình người ấm áp,nghĩa tình quân dân,đặc biệt là tình mẹ bao la trong hoàn cảnh khó khăn.

Câu 6.

Sau khi đọc bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" của Nguyễn Duy,em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của tình người trong hoàn cảnh khó khăn.Hình ảnh người mẹ nghèo sẵn sàng nhường chỗ ngủ,lấy rơm lót ổ cho người lính đã gợi lên tình thương moojc mạc mà bao la.Những cọng rơm"xơ xác gầy gò" nhưng lại tỏa ra hơi ấm kì diệu,ấm hơn cả chăn đệm đầy đủ,bởi đó là hơi ấm của lòng nhân ái.Qua đó,tác giả đã làm nổi bật tình quân dân gắn bó,chân thành trong những năm tháng gian khổ.Bài thơ không chỉ khiến em xúc động mà còn nhắc nhở em biết trân trọng những tình cảm giản dị trong cuộc sống.Chính sự sẻ chia và yêu thương đã làm nên giá trị bền vững của con người.