Nguyễn Viết Khôi Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Viết Khôi Nguyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu2:Trong nền văn học hiện đại Việt Nam, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, luôn hướng ngòi bút vào những số phận nhỏ bé với những rung động tinh tế của đời sống nội tâm. Truyện ngắn Trở về là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ phong cách ấy. Đoạn trích trên đã khắc họa sâu sắc cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già, qua đó làm nổi bật bi kịch tinh thần của con người khi bị tha hóa bởi lối sống thực dụng và sự vô cảm.

Trước hết, khung cảnh khi Tâm trở về gợi lên một không gian quen thuộc nhưng nhuốm màu tàn tạ. Ngôi nhà “vẫn như trước” nhưng “sụp thấp hơn” và “mái gianh xơ xác hơn” không chỉ là sự thay đổi của ngoại cảnh mà còn phản ánh sự khắc nghiệt của thời gian và cuộc sống nghèo khó nơi thôn quê. Trong không gian ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên thật đáng thương: già nua, lam lũ, vẫn trong bộ quần áo cũ kỹ năm nào. Sự thay đổi của mẹ đối lập với sự thờ ơ của Tâm, tạo nên một khoảng cách lớn về tình cảm giữa hai mẹ con.

Diễn biến cuộc gặp gỡ càng làm rõ sự lạnh nhạt của Tâm. Những lời nói của anh như “khó khăn mới ra khỏi miệng”, những câu hỏi hời hợt, những câu trả lời qua loa đã cho thấy một tâm hồn khô cứng, thiếu đi tình cảm gia đình. Trái lại, người mẹ lại hiện lên với tất cả tình yêu thương, sự quan tâm chân thành. Bà hỏi han sức khỏe của con, kể chuyện làng quê, mong con ở lại ăn cơm – những điều rất đỗi bình dị nhưng chứa đựng tình mẫu tử sâu nặng. Tuy nhiên, tất cả đều không nhận được sự đáp lại tương xứng từ Tâm. Sự đối lập ấy đã làm nổi bật bi kịch: tình yêu thương một phía và sự vô tâm, lạnh lùng ở phía còn lại.

Đặc biệt, chi tiết Tâm đưa tiền cho mẹ là một điểm nhấn giàu ý nghĩa. Hành động “lấy ra bốn tấm giấy bạc” với thái độ “hơi kiêu ngạo” cho thấy Tâm coi tiền bạc như một cách để bù đắp tình cảm. Nhưng chính điều đó lại tố cáo sự nghèo nàn trong đời sống tinh thần của anh. Đồng tiền không thể thay thế được sự quan tâm, chăm sóc, càng không thể xoa dịu nỗi cô đơn của người mẹ già. Hình ảnh “bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” khiến người đọc không khỏi xót xa. Đó là giọt nước mắt của tủi thân, của tình yêu thương bị tổn thương.

Qua đoạn trích, Thạch Lam không chỉ khắc họa thành công hình ảnh người mẹ nông thôn giàu tình cảm mà còn phê phán lối sống thực dụng, ích kỉ của một bộ phận con người trong xã hội đương thời. Tâm là hình ảnh tiêu biểu cho những con người rời bỏ quê hương, bị cuốn vào cuộc sống thành thị mà đánh mất đi những giá trị tình cảm thiêng liêng. Đồng thời, nhà văn cũng gửi gắm niềm xót thương sâu sắc đối với những người mẹ nghèo, suốt đời hi sinh nhưng không được đáp đền xứng đáng.

Với giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình và nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, đoạn trích đã để lại nhiều dư âm trong lòng người đọc. Tác phẩm không chỉ là câu chuyện về một cuộc trở về mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo lí làm người: hãy biết trân trọng tình thân, bởi đó là giá trị không gì có thể thay thế được.

câu2:Trong nền văn học hiện đại Việt Nam, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, luôn hướng ngòi bút vào những số phận nhỏ bé với những rung động tinh tế của đời sống nội tâm. Truyện ngắn Trở về là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ phong cách ấy. Đoạn trích trên đã khắc họa sâu sắc cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già, qua đó làm nổi bật bi kịch tinh thần của con người khi bị tha hóa bởi lối sống thực dụng và sự vô cảm.

Trước hết, khung cảnh khi Tâm trở về gợi lên một không gian quen thuộc nhưng nhuốm màu tàn tạ. Ngôi nhà “vẫn như trước” nhưng “sụp thấp hơn” và “mái gianh xơ xác hơn” không chỉ là sự thay đổi của ngoại cảnh mà còn phản ánh sự khắc nghiệt của thời gian và cuộc sống nghèo khó nơi thôn quê. Trong không gian ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên thật đáng thương: già nua, lam lũ, vẫn trong bộ quần áo cũ kỹ năm nào. Sự thay đổi của mẹ đối lập với sự thờ ơ của Tâm, tạo nên một khoảng cách lớn về tình cảm giữa hai mẹ con.

Diễn biến cuộc gặp gỡ càng làm rõ sự lạnh nhạt của Tâm. Những lời nói của anh như “khó khăn mới ra khỏi miệng”, những câu hỏi hời hợt, những câu trả lời qua loa đã cho thấy một tâm hồn khô cứng, thiếu đi tình cảm gia đình. Trái lại, người mẹ lại hiện lên với tất cả tình yêu thương, sự quan tâm chân thành. Bà hỏi han sức khỏe của con, kể chuyện làng quê, mong con ở lại ăn cơm – những điều rất đỗi bình dị nhưng chứa đựng tình mẫu tử sâu nặng. Tuy nhiên, tất cả đều không nhận được sự đáp lại tương xứng từ Tâm. Sự đối lập ấy đã làm nổi bật bi kịch: tình yêu thương một phía và sự vô tâm, lạnh lùng ở phía còn lại.

Đặc biệt, chi tiết Tâm đưa tiền cho mẹ là một điểm nhấn giàu ý nghĩa. Hành động “lấy ra bốn tấm giấy bạc” với thái độ “hơi kiêu ngạo” cho thấy Tâm coi tiền bạc như một cách để bù đắp tình cảm. Nhưng chính điều đó lại tố cáo sự nghèo nàn trong đời sống tinh thần của anh. Đồng tiền không thể thay thế được sự quan tâm, chăm sóc, càng không thể xoa dịu nỗi cô đơn của người mẹ già. Hình ảnh “bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” khiến người đọc không khỏi xót xa. Đó là giọt nước mắt của tủi thân, của tình yêu thương bị tổn thương.

Qua đoạn trích, Thạch Lam không chỉ khắc họa thành công hình ảnh người mẹ nông thôn giàu tình cảm mà còn phê phán lối sống thực dụng, ích kỉ của một bộ phận con người trong xã hội đương thời. Tâm là hình ảnh tiêu biểu cho những con người rời bỏ quê hương, bị cuốn vào cuộc sống thành thị mà đánh mất đi những giá trị tình cảm thiêng liêng. Đồng thời, nhà văn cũng gửi gắm niềm xót thương sâu sắc đối với những người mẹ nghèo, suốt đời hi sinh nhưng không được đáp đền xứng đáng.

Với giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình và nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, đoạn trích đã để lại nhiều dư âm trong lòng người đọc. Tác phẩm không chỉ là câu chuyện về một cuộc trở về mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo lí làm người: hãy biết trân trọng tình thân, bởi đó là giá trị không gì có thể thay thế được.