Phạm Vũ Hoàng
Giới thiệu về bản thân
1) Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng tôi về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ là lời thủ thỉ tâm tình đầy ngọt ngào của người mẹ dành cho đứa con bé bỏng. Tác giả đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ đầy sáng tạo: mẹ là "cánh đồng" bao la, còn con là "cỏ" xanh mướt, nở hoa rạng rỡ. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ được ví như mảnh đất hiền hòa, chắt chiu từng "mạch ngầm" nước mát để nuôi dưỡng cỏ khôn lớn. Đọc những vần thơ như "Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn", tôi cảm nhận được một tình yêu vô điều kiện, không mưu cầu đền đáp, chỉ mong con được sống một đời bình an và hạnh phúc. Bài thơ không chỉ là lời ca ngợi công ơn sinh thành mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự gắn kết không thể tách rời giữa mẹ và con. Giai điệu thơ nhẹ nhàng, hình ảnh tươi sáng đã gieo vào lòng tôi niềm xúc động mãnh liệt, khiến tôi thêm trân trọng từng phút giây được ở bên mẹ và tự hứa sẽ sống xứng đáng với "dòng nước mát ngọt ngào" mà mẹ đã chắt chiu cả đời cho tôi.
2)Tình mẫu tử, phụ tử là sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" đã vẽ nên bức tranh tuyệt đẹp về sự chở che của mẹ, nhưng nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, chúng ta không khỏi đau lòng trước một bộ phận người trẻ đang sống vô tâm, thờ ơ với chính đấng sinh thành của mình.
Sự vô tâm trước hết biểu hiện qua thái độ sống ích kỷ, chỉ biết nhận lấy mà không biết sẻ chia. Có những người con sẵn sàng dành hàng giờ để tán gẫu với bạn bè, nhưng lại cảm thấy phiền phức khi cha mẹ hỏi han vài câu. Có những người coi việc cha mẹ chăm sóc, hy sinh là điều hiển nhiên, dẫn đến thái độ đòi hỏi, thậm chí là vô lễ khi không được đáp ứng nhu cầu vật chất. Đáng trách hơn, trong xã hội hiện đại, không hiếm những trường hợp con cái bỏ mặc cha mẹ già yếu, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình hoặc đùn đẩy trách nhiệm phụng dưỡng.
Nguyên nhân của thực trạng này một phần đến từ nhịp sống hối hả, sự lên ngôi của lối sống thực dụng và sự tác động của các thiết bị công nghệ làm xa cách tình thân. Tuy nhiên, nguyên nhân chính vẫn nằm ở sự lệch lạc trong nhận thức và sự băng hoại về đạo đức của cá nhân. Họ quên mất rằng, để họ có được hình hài và sự trưởng thành như hôm nay, cha mẹ đã phải đánh đổi cả thanh xuân, sức khỏe và những ước mơ riêng.
Hậu quả của sự vô tâm là vô cùng nặng nề. Nó không chỉ gây ra nỗi đau đớn, tủi nhục cho cha mẹ mà còn khiến tâm hồn người con trở nên khô héo, mất đi nhân tính. Một người không biết yêu thương cha mẹ mình thì khó có thể yêu thương bất kỳ ai hay đóng góp được gì tốt đẹp cho xã hội.
Để khắc phục điều này, mỗi chúng ta cần thức tỉnh về lòng hiếu thảo. Hiếu thảo không nhất thiết phải là những điều lớn lao, mà đôi khi chỉ là một bữa cơm đầm ấm, một lời hỏi thăm khi trái gió trở trời. Hãy thấu hiểu rằng "cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể", đừng để đến khi "cây muốn lặng mà gió chẳng đừng" mới hối hận thì đã muộn màng. Tình yêu thương và lòng biết ơn chính là gốc rễ của đạo làm người, là sức mạnh để chúng ta gìn giữ những giá trị nhân văn cao quý giữa dòng đời tấp nập.
Câu 1: Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2: Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ.
Câu 3: * Biện pháp tu từ: Nhân hóa (thể hiện qua các từ ngữ: cỏ "thơm thảo", cỏ "hát").
- Tác dụng: * Làm cho hình ảnh cây cỏ trở nên sinh động, có hồn và gần gũi như con người.
- Gợi tả vẻ đẹp tâm hồn hiếu thảo, sự trưởng thành và niềm vui sống lạc quan của người con.
- Qua đó, thể hiện niềm tự hào và hạnh phúc vô bờ bến của người mẹ khi thấy con khôn lớn, tỏa hương sắc cho đời.
Câu 4: Qua hai dòng thơ, người mẹ thể hiện mong ước:
- Mong con có một tuổi thơ trọn vẹn, được sống hồn nhiên, vô tư và đúng với lứa tuổi của mình.
- Hy vọng con trưởng thành khỏe mạnh, trở thành người tử tế, đem lại sức sống và những điều tốt đẹp ("phủ xanh non") cho gia đình và xã hội.
Câu 5: Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực xuất phát từ trái tim. Trước hết, chúng ta nên dành thời gian lắng nghe, trò chuyện để thấu hiểu và sẻ chia những nhọc nhằn với mẹ. Bên cạnh việc nỗ lực học tập thành tài để mẹ an lòng, mỗi người cần biết giúp đỡ mẹ từ những việc nhà nhỏ bé nhất. Những lời hỏi thăm chân thành hay một cái ôm ấm áp mỗi ngày chính là liều thuốc tinh thần vô giá dành cho mẹ. Cuối cùng, sống trách nhiệm và trưởng thành chính là cách tốt nhất để đáp lại tình yêu thương bao la mà mẹ đã dành cho ta.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do (số chữ trong các dòng không cố định, gieo vần linh hoạt).
Câu 2: * Người bộc lộ cảm xúc: Nhân vật "Tôi" (người lính/người khách lỡ đường).
- Cuộc gặp gỡ: Diễn ra giữa nhân vật "tôi" và bà mẹ nghèo ven đồng chiêm trong một đêm gió rét.
Câu 3: * Biện pháp tu từ: So sánh ("hơi ấm" từ ổ rơm "hơn nhiều chăn đệm") và Nhân hóa ("những cọng rơm xơ xác gầy gò").
- Tác dụng: * Làm nổi bật giá trị đặc biệt của ổ rơm: tuy hình thức giản dị, thô sơ nhưng chứa đựng tình cảm nồng ấm, chân thành hơn bất cứ tiện nghi vật chất nào.
- Gợi sự xúc động về sự hy sinh và tấm lòng bao dung của người mẹ nghèo; biến những vật vô tri (cọng rơm) trở nên có hồn, mang dáng dấp của sự lam lũ, tần tảo.
Câu 4: Hình ảnh “ổ rơm” trong bài thơ mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc:
- Là hình ảnh thực, mộc mạc, gắn liền với làng quê Việt Nam nghèo khó nhưng tình nghĩa.
- Là biểu tượng của tình nhân ái, lòng mẹ và sự che chở của nhân dân đối với người lính trong chiến tranh.
- Nó không chỉ sưởi ấm cơ thể mà còn sưởi ấm tâm hồn, là "hương mật ong của ruộng" chắt lọc từ sự lao động vất vả.
Câu 5: Cảm hứng chủ đạo: Niềm xúc động nghẹn ngào và lòng biết ơn sâu sắc của tác giả trước tình yêu thương, sự chăm sóc giản dị mà nồng hậu của bà mẹ quê dành cho mình. Đó là sự ngợi ca vẻ đẹp của tình người, tình hậu phương trong những năm tháng gian khổ.