Đinh Thanh Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thanh Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 :

Bài thơ " Mùa cỏ nở hoa " của Hồng Vũ đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng. Bằng những vần thơ giàu hình ảnh và ngôn từ ngọt ngào, tác giả đã xây dựng một thế giới hình tượng đầy sức gợi: mẹ là "cánh đồng" bao la, con là "ngọn cỏ" nhỏ bé, xinh xắn. Cảm xúc bao trùm lên toàn bài thơ là sự trìu mến, chở che và niềm hạnh phúc tự thân của người mẹ khi được chứng kiến con lớn khôn. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh mẹ tự nguyện làm mảnh đất khiêm nhường, hứng chịu mọi sương gió, "đêm về hứng muôn ánh sao rơi" chỉ để nuôi dưỡng mầm xanh của con. Những động từ như "chứa chan", "hồn nhiên", "thơm thảo" đã vẽ nên một bức tranh về sự cộng hưởng kỳ diệu: khi con nở hoa cũng chính là lúc cánh đồng mẹ rộn ràng nhất. Bài thơ không chỉ là lời tâm tình của mẹ mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Gấp trang sách lại, trong lòng em trào dâng một cảm giác ấm áp, thôi thúc bản thân phải sống tốt hơn, xanh tươi hơn để trở thành niềm tự hào, thành "đóa hoa" thơm ngát trên cánh đồng lòng mẹ.

câu 2 :

Trong cuộc sống, nếu tình mẫu tử là "mạch ngầm" nuôi dưỡng sự sống thì sự hiếu thảo chính là thước đo giá trị đạo đức của con người. Tuy nhiên, trái ngược với hình ảnh người mẹ hy sinh tất cả trong bài thơ "Mùa cỏ nở hoa", thực tế hiện nay lại đang gióng lên hồi chuông cảnh báo về lối sống vô tâm, thiếu tôn trọng cha mẹ của một bộ phận người trẻ.

Sự vô tâm trước hết biểu hiện ở thái độ thờ ơ, xem những hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên. Có những người con sẵn sàng dành hàng giờ để tán gẫu với bạn bè, chăm chút cho các mối quan hệ xã hội nhưng lại "tiết kiệm" một lời hỏi thăm dành cho mẹ cha. Đáng buồn hơn, vì mải mê chạy theo danh lợi và những hào nhoáng tức thời, không ít người cảm thấy xấu hổ về sự lam lũ, quê mùa của đấng sinh thành – giống như nhân vật Tâm trong truyện "Trở về" của Thạch Lam. Họ coi cha mẹ là gánh nặng, là sự phiền toái, để mặc người già trong sự cô độc của tuổi xế chiều.

Nguyên nhân của thực trạng này một phần đến từ lối sống ích kỷ, thực dụng của xã hội hiện đại, nơi các giá trị vật chất đôi khi lấn át tình cảm. Bên cạnh đó, sự thiếu hụt trong giáo dục gia đình và nhà trường về lòng biết ơn cũng khiến cái tôi cá nhân của giới trẻ trở nên quá lớn, lấn át sự thấu cảm.

Hậu quả của lối sống vô ơn này vô cùng nghiêm trọng. Nó không chỉ làm tổn thương tinh thần sâu sắc những người đã ban tặng chúng ta cuộc sống, mà còn khiến tâm hồn kẻ vô tâm trở nên khô héo, mất đi nhân tính. Một người không biết yêu thương cha mẹ thì khó có thể thực lòng yêu thương bất kỳ ai khác.

Để khắc phục điều này, mỗi chúng ta cần hiểu rằng: "Cây có gốc mới nảy cành xanh lá, nước có nguồn mới tủa khắp rạch sông". Chúng ta cần học cách lắng nghe, quan tâm từ những điều nhỏ nhất và trân trọng từng phút giây khi cha mẹ còn ở bên. Đừng để đến khi "cánh đồng" mẹ đã bạc màu, héo úa vì thời gian mới giật mình hối tiếc.

Tóm lại, tình yêu thương và sự kính trọng cha mẹ không chỉ là trách nhiệm mà còn là vẻ đẹp của nhân cách. Hãy sống sao cho xứng đáng với dòng "nước mát ngọt ngào" mà cha mẹ đã dành cả đời để nuôi dưỡng ta khôn lớn.

1,
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do
2,
Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ
3,
Biện pháp tu từ là : Hình ảnh "cỏ" (ẩn dụ cho người con) được gán cho những đặc điểm, hành động của con người qua các từ ngữ: "thơm thảo" (biết hiếu kính, ngoan ngoãn) và "hát" (hát khúc mùa xuân)
Tác dụng : Giúp hình ảnh "cỏ" trở nên sinh động, có hồn, có cảm xúc và gần gũi với con người hơn, làm cho câu thơ thêm giàu hình ảnh và sức gợi cảm. Khắc họa một cách tinh tế và cảm động hình ảnh đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo, mang trong mình sức sống tươi trẻ. Đứa con ấy chính là mùa xuân, là niềm vui, là bản nhạc tươi vui rộn rã làm bừng sáng và ngát hương cả "cánh đồng" cuộc đời của người mẹ. Qua đó, thể hiện niềm hạnh phúc và tự hào vô bờ bến của mẹ dành cho con.
4,
-Mong con có một tuổi thơ trọn vẹn, được khôn lớn và trưởng thành một cách bình yên, vui vẻ, giữ mãi được sự trong sáng, "hồn nhiên" không vướng bận âu lo.

-Mong con luôn tràn đầy sức sống (phủ xanh non), sống một cuộc đời tươi đẹp, có ích. Đồng thời, mẹ cũng nguyện làm mảnh "đất mẹ hiền hoà" bao dung, làm điểm tựa vững chắc để che chở, nuôi dưỡng và đồng hành cùng con suốt chặng đường đời.
5,

Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người, vì vậy chúng ta cần có ý thức trân trọng và vun đắp bằng những hành động thiết thực. Trước hết, là phận làm con, ta cần thể hiện sự kính trọng, lễ phép, biết vâng lời và thấu hiểu cho những vất vả của mẹ. Trong cuộc sống hàng ngày, những hành động nhỏ như phụ giúp việc nhà, rót một ly nước ấm hay lời hỏi han ân cần khi mẹ ốm đau cũng đủ làm tình cảm mẹ con thêm gắn kết. Quan trọng hơn cả, việc không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành một người sống có ích, tự lập và vững vàng chính là cách báo hiếu và vun đắp tình mẫu tử thiết thực, trọn vẹn nhất. Cuối cùng, đừng ngần ngại bày tỏ tình yêu thương bằng những lời nói chân thành để mẹ luôn cảm nhận được sự ấm áp từ đứa con của mình.

Thạch Lam, cây bút xuất sắc của Tự lực văn đoàn, luôn để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả qua những trang văn trữ tình hướng nội, nhẹ nhàng mà sâu sắc. Ông không đi tìm những xung đột nảy lửa hay cốt truyện ly kỳ, mà thường lặng lẽ khơi sâu vào thế giới nội tâm tinh tế của con người. Truyện ngắn “Trở về” là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích miêu tả cuộc hội ngộ ngắn ngủi giữa nhân vật Tâm và người mẹ già nơi quê nhà đã khắc họa chân thực, xót xa bi kịch tha hóa của con người: sự đứt gãy của tình mẫu tử và sự vô cảm trước cội nguồn khi mải miết chạy theo ánh sáng của danh lợi.

Cảnh gặp gỡ giữa Tâm và mẹ diễn ra trong một không gian quen thuộc nhưng mang đậm dấu ấn của thời gian và sự nghèo khó: "Cái nhà cũ... sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn". Sự tàn tạ của ngôi nhà như phản chiếu chính hình ảnh người mẹ già nua, mỏi mòn ở quê nghèo sau sáu năm đằng đẵng vắng bóng con. Trái ngược với cảm xúc nghẹn ngào, ứa nước mắt của mẹ khi nhận ra núm ruột của mình ("Con đã về đấy ư?"), thái độ của Tâm lại lạnh lùng và gượng gạo. Câu hỏi đáp lại: "Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" vang lên xa cách, ráo hoảnh như một người khách lạ ghé ngang, thiếu vắng hoàn toàn hơi ấm của một đứa con đi xa trở về. Cách xưng hô "tôi – bà" đã vô hình trung dựng lên một bức tường vô hình, ngăn cách thế giới của hai mẹ con.

Ngòi bút miêu tả tâm lý tinh tế của Thạch Lam đã lách sâu vào những cảm giác tẻ lạnh trong tâm hồn Tâm. Dù đứng giữa gian nhà gắn bó từ thuở ấu thơ, Tâm không hề thấy bồi hồi. Ngược lại, anh chỉ cảm thấy "cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người". Sự khó chịu về mặt vật lý ấy thực chất là sự chối bỏ về mặt tâm lý đối với gốc gác bần hàn của mình. Khi mẹ âu yếm hỏi han, kể chuyện làng xóm, chuyện cô Trinh – người con gái hiền thảo, chung tình từng gắn bó với anh, Tâm chỉ đáp lại bằng sự "nhún vai", "lơ đãng""dửng dưng". Tâm rạch ròi phân định "cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả". Lối suy nghĩ này bóc trần sự tha hóa đáng sợ: cuộc sống đô thị phồn hoa đã làm lóa mắt, biến Tâm thành kẻ vô ơn, tàn nhẫn gạt bỏ quê hương và những tình cảm nguyên thủy, thiêng liêng nhất ra khỏi cuộc đời.

Đỉnh điểm của sự chua xót nằm ở những giây phút cuối cùng trước khi Tâm vội vã rời đi. "Nghĩ đến vợ đợi", anh phũ phàng rũ bỏ lời khẩn khoản "cậu hãy ở đây ăn cơm đã" của người mẹ già cô đơn. Hành động rút ví đưa "bốn tấm giấy bạc 5 đồng" cùng lời nói "đúng hai chục... có thiếu tôi lại gửi" không xuất phát từ lòng hiếu thảo, mà mang dáng dấp của sự bố thí. Thạch Lam đã rất tinh tế khi chỉ ra hành động ấy nảy sinh từ thái độ "hơi kiêu ngạo" nhằm khoe khoang sự thành đạt trước mặt cô Trinh, đồng thời là cách để Tâm nhanh chóng trả xong "món nợ" trách nhiệm. Khi người mẹ "run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt", giọt nước mắt ấy chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng của một người nhận ra mình đã vĩnh viễn mất đi đứa con trai. Còn Tâm, anh "làm như không thấy gì, vội vàng bước ra", bước ra khỏi vòng tay mẹ, khép lại hoàn toàn cánh cửa của tình người.

Bằng cốt truyện giản dị, giọng văn điềm đạm mà sắc sảo, Thạch Lam đã thành công trong việc phẫu thuật tâm lý nhân vật qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Đoạn trích “Trở về” không chỉ lên án sức mạnh lạnh lùng của đồng tiền và lối sống thực dụng, ích kỷ của một bộ phận thanh niên bấy giờ, mà còn là một bài học nhân sinh vượt thời gian. Tác phẩm nhẹ nhàng mà thấm thía, đánh thức trong mỗi chúng ta sự trân trọng đối với tình thân, cội nguồn và đạo lý "uống nước nhớ nguồn" trong cuộc sống.

Thạch Lam, cây bút xuất sắc của Tự lực văn đoàn, luôn để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả qua những trang văn trữ tình hướng nội, nhẹ nhàng mà sâu sắc. Ông không đi tìm những xung đột nảy lửa hay cốt truyện ly kỳ, mà thường lặng lẽ khơi sâu vào thế giới nội tâm tinh tế của con người. Truyện ngắn “Trở về” là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích miêu tả cuộc hội ngộ ngắn ngủi giữa nhân vật Tâm và người mẹ già nơi quê nhà đã khắc họa chân thực, xót xa bi kịch tha hóa của con người: sự đứt gãy của tình mẫu tử và sự vô cảm trước cội nguồn khi mải miết chạy theo ánh sáng của danh lợi.

Cảnh gặp gỡ giữa Tâm và mẹ diễn ra trong một không gian quen thuộc nhưng mang đậm dấu ấn của thời gian và sự nghèo khó: "Cái nhà cũ... sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn". Sự tàn tạ của ngôi nhà như phản chiếu chính hình ảnh người mẹ già nua, mỏi mòn ở quê nghèo sau sáu năm đằng đẵng vắng bóng con. Trái ngược với cảm xúc nghẹn ngào, ứa nước mắt của mẹ khi nhận ra núm ruột của mình ("Con đã về đấy ư?"), thái độ của Tâm lại lạnh lùng và gượng gạo. Câu hỏi đáp lại: "Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" vang lên xa cách, ráo hoảnh như một người khách lạ ghé ngang, thiếu vắng hoàn toàn hơi ấm của một đứa con đi xa trở về. Cách xưng hô "tôi – bà" đã vô hình trung dựng lên một bức tường vô hình, ngăn cách thế giới của hai mẹ con.

Ngòi bút miêu tả tâm lý tinh tế của Thạch Lam đã lách sâu vào những cảm giác tẻ lạnh trong tâm hồn Tâm. Dù đứng giữa gian nhà gắn bó từ thuở ấu thơ, Tâm không hề thấy bồi hồi. Ngược lại, anh chỉ cảm thấy "cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người". Sự khó chịu về mặt vật lý ấy thực chất là sự chối bỏ về mặt tâm lý đối với gốc gác bần hàn của mình. Khi mẹ âu yếm hỏi han, kể chuyện làng xóm, chuyện cô Trinh – người con gái hiền thảo, chung tình từng gắn bó với anh, Tâm chỉ đáp lại bằng sự "nhún vai", "lơ đãng""dửng dưng". Tâm rạch ròi phân định "cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả". Lối suy nghĩ này bóc trần sự tha hóa đáng sợ: cuộc sống đô thị phồn hoa đã làm lóa mắt, biến Tâm thành kẻ vô ơn, tàn nhẫn gạt bỏ quê hương và những tình cảm nguyên thủy, thiêng liêng nhất ra khỏi cuộc đời.

Đỉnh điểm của sự chua xót nằm ở những giây phút cuối cùng trước khi Tâm vội vã rời đi. "Nghĩ đến vợ đợi", anh phũ phàng rũ bỏ lời khẩn khoản "cậu hãy ở đây ăn cơm đã" của người mẹ già cô đơn. Hành động rút ví đưa "bốn tấm giấy bạc 5 đồng" cùng lời nói "đúng hai chục... có thiếu tôi lại gửi" không xuất phát từ lòng hiếu thảo, mà mang dáng dấp của sự bố thí. Thạch Lam đã rất tinh tế khi chỉ ra hành động ấy nảy sinh từ thái độ "hơi kiêu ngạo" nhằm khoe khoang sự thành đạt trước mặt cô Trinh, đồng thời là cách để Tâm nhanh chóng trả xong "món nợ" trách nhiệm. Khi người mẹ "run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt", giọt nước mắt ấy chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng của một người nhận ra mình đã vĩnh viễn mất đi đứa con trai. Còn Tâm, anh "làm như không thấy gì, vội vàng bước ra", bước ra khỏi vòng tay mẹ, khép lại hoàn toàn cánh cửa của tình người.

Bằng cốt truyện giản dị, giọng văn điềm đạm mà sắc sảo, Thạch Lam đã thành công trong việc phẫu thuật tâm lý nhân vật qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Đoạn trích “Trở về” không chỉ lên án sức mạnh lạnh lùng của đồng tiền và lối sống thực dụng, ích kỷ của một bộ phận thanh niên bấy giờ, mà còn là một bài học nhân sinh vượt thời gian. Tác phẩm nhẹ nhàng mà thấm thía, đánh thức trong mỗi chúng ta sự trân trọng đối với tình thân, cội nguồn và đạo lý "uống nước nhớ nguồn" trong cuộc sống.

1 ,
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do
2 ,
Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật "tôi" (người lính hoặc khách lỡ đường). Đó là cuộc gặp gỡ giữa "tôi" và một bà mẹ nghèo ở vùng đồng chiêm

3 ,

  • Biện pháp tu từ:
    - So sánh: "hơi ấm hơn nhiều chăn đệm" (so sánh hơi ấm ổ rơm với chăn đệm).
    - Nhân hóa: "những cọng rơm xơ xác gầy gò" (gợi hình ảnh cọng rơm như mang dáng vẻ, số phận con người)  .
  • Tác dụng:
    - Làm nổi bật giá trị tinh thần, sự ấm áp giản dị mà ổ rơm mang lại, vượt lên trên mọi tiện nghi vật chất.
    - Gợi lên sự cảm động, biết ơn trước tấm lòng của người mẹ nghèo

4 ,

Hình ảnh “ổ rơm” là biểu tượng cho tình mẹ , tình người , sự ấm áp , sẻ chia và giá trị giản dị của cuộc sống nông thôn. Ổ rơm không chỉ là nơi nghỉ ngơi mà còn là nơi lan tỏa hơi ấm tình người, sự chở che, bao bọc của người mẹ dành cho khách lỡ đường

5 ,

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình người ấm áp , lòng nhân ái , sự sẻ chia , đùm bọc giữa những con người nghèo khó trong cuộc sống . Bài thơ trân trọng những giá trị tinh thần giản dị nhưng sâu sắc, khơi dậy cảm xúc yêu thương, gắn bó với quê hương, gia đình và cộng đồng.

6 ,

Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Qua hình ảnh ổ rơm giản dị, tác giả đã khắc họa tình người ấm áp, sự sẻ chia chân thành giữa những con người nghèo khó. Em cảm nhận được sự hy sinh, tấm lòng bao dung của người mẹ nông dân dành cho người khách lỡ đường. Hơi ấm từ ổ rơm không chỉ là hơi ấm vật chất mà còn là hơi ấm của tình thương, của quê hương. Bài thơ giúp em trân trọng hơn những giá trị giản dị trong cuộc sống và biết ơn những tấm lòng nhân hậu quanh mình. Đọc xong bài thơ, em thấy yêu hơn quê hương và những con người lao động chân chất, giàu tình cảm