Nguyễn Thị Bảo Trân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Bảo Trân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong nền văn xuôi hiện đại Việt Nam, Thạch Lam là cây bút tiêu biểu với phong cách nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình và đặc biệt thành công khi khám phá đời sống nội tâm con người. Truyện ngắn “Trở về” của ông đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc khi khắc họa bi kịch tình cảm gia đình. Đoạn trích trên tập trung làm nổi bật sự xa cách trong tình mẫu tử giữa Tâm và người mẹ già, qua đó đặt ra vấn đề về thái độ sống và đạo làm con.

Đoạn trích kể về cuộc trở về của Tâm sau nhiều năm xa quê. Người mẹ già sống cô đơn, luôn mong ngóng con, xúc động đến rơi nước mắt khi gặp lại. Ngược lại, Tâm lại tỏ ra lạnh nhạt, dửng dưng, nói chuyện qua loa rồi vội vàng ra đi, chỉ để lại một ít tiền như trách nhiệm. Từ đó, tác phẩm thể hiện chủ đề: phê phán sự vô tâm, ích kỉ của con người khi chạy theo cuộc sống vật chất mà quên đi tình cảm gia đình thiêng liêng, đồng thời ca ngợi tình mẹ sâu nặng, giàu hi sinh.

Chủ đề ấy được làm rõ qua nhiều chi tiết tiêu biểu. Trước hết là hình ảnh người mẹ già với “tiếng guốc thong thả”, “đã già đi nhiều”, vẫn mặc bộ áo cũ kĩ – những chi tiết gợi lên sự lam lũ, tảo tần và nỗi cô đơn. Khi gặp lại con, bà “ứa nước mắt”, nói năng ấp úng, cho thấy niềm xúc động dâng trào sau bao năm xa cách. Bà luôn quan tâm, hỏi han con bằng những lời ân cần, chân chất. Trái lại, Tâm lại thể hiện sự lạnh lùng qua những câu nói gượng gạo, thái độ “nhún vai”, “lơ đãng”, “khó chịu” trước sự quan tâm của mẹ. Đặc biệt, hành động đưa tiền với vẻ “hơi kiêu ngạo” và việc “vội vàng bước ra” đã thể hiện rõ sự vô tâm, coi trọng vật chất hơn tình cảm. Chi tiết người mẹ “run run đỡ lấy” số tiền, “rơm rớm nước mắt” càng làm nổi bật nỗi đau thầm lặng và tình yêu thương con vô bờ của bà.

Về nghệ thuật, đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba nhưng tập trung khắc họa tâm lí nhân vật Tâm, giúp người đọc thấy rõ sự thay đổi trong suy nghĩ và tình cảm của anh. Ngôn ngữ giản dị, tự nhiên, đậm chất đời thường nhưng giàu sức gợi; hình ảnh chân thực, gần gũi như "ngôi nhà cũ"," mái gianh xơ xác" góp phần tạo nên không khí trầm buồn. Nghệ thuật xây dựng nhân vật đặc sắc qua sự đối lập giữa hai hình tượng: người mẹ giàu tình yêu thương, hi sinh và người con vô tâm, lạnh nhạt. Chính sự đối lập ấy đã làm nổi bật chủ đề tác phẩm.

Đoạn trích gợi cho người đọc nhiều suy ngẫm sâu sắc. Trong cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn theo vật chất mà quên đi những giá trị tinh thần, đặc biệt là tình cảm gia đình. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết yêu thương, quan tâm và trân trọng cha mẹ khi còn có thể. Đó không chỉ là đạo lí mà còn là cách để mỗi người giữ gìn những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.

Câu 1.Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.-Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật “tôi” (tác giả).
-Đó là cuộc gặp gỡ giữa nhân vật “tôi” và một bà mẹ nông dân nghèo trong một đêm ở vùng đồng chiêm.

Câu 3.-Biện pháp tu từ: nhân hoá hình ảnh những cọng rơm "xơ xác gầy gò" -Tác dụng: +Trước hết, làm cho hình ảnh và câu thơ thêm sinh động, gợi hình, gợi cảm và hấp dẫn hơn. +Đồng thời, nhấn mạnh hình ảnh những cọng rơm tuy xơ xác, gầy gò nhưng lại như có hồn, mang đến hơi ấm áp, chở che con người. +Qua đó, tác giả thể hiện niềm xúc động, trân trọng trước vẻ đẹp của tình người mộc mạc, chân thành trong cuộc sống nghèo khó.

Câu 4.Hình ảnh “ổ rơm” là một hình ảnh giản dị, gần gũi, gắn với cuộc sống nghèo khó của người nông dân. Tuy vậy, nó lại mang ý nghĩa sâu sắc: tượng trưng cho tình thương, sự sẻ chia và hơi ấm của lòng người, khiến nó trở nên quý giá hơn cả những tiện nghi vật chất.

Câu 5.Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình người ấm áp, chân thành trong cuộc sống nghèo khó, đồng thời thể hiện sự xúc động, trân trọng của tác giả trước tấm lòng của người mẹ nông dân. Câu 6.Bài thơ “Hơi ấm ổ rơm” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc về tình người trong cuộc sống. Hình ảnh người mẹ nghèo ở vùng đồng chiêm tuy cuộc sống còn thiếu thốn nhưng vẫn hết lòng đón tiếp và chăm lo cho người khách lạ khiến em vô cùng cảm phục. Ổ rơm giản dị, những cọng rơm xơ xác tưởng chừng nhỏ bé lại mang đến hơi ấm đặc biệt, không chỉ là hơi ấm của vật chất mà còn là hơi ấm của tình thương, của sự sẻ chia chân thành. Qua đó, em nhận ra rằng trong cuộc sống, những giá trị tinh thần, tình người mới là điều quý giá nhất, vượt lên trên mọi tiện nghi vật chất. Bài thơ cũng nhắc nhở em phải biết trân trọng những tình cảm giản dị xung quanh và sống yêu thương, quan tâm đến người khác nhiều hơn. Đây là một tác phẩm giàu ý nghĩa nhân văn, giúp em thêm yêu và tin vào vẻ đẹp của con người Việt Nam.

a,Kế hoạch chi tiêu:Là chiến lược tài chính, danh sách chi tiết các nguồn thu nhập và các khoản chi tiêu dự kiến của cá nhân hoặc gia đình trong một khoảng thời gian cụ thể (thường là hàng tháng). b,Cần phải lập kế hoạch chi tiêu, vì: lập kế hoạch chi tiêu giúp chúng ta:

+ Cân bằng được tài chính; tránh những khoản chi không cần thiết; thực hiện được tiết kiệm.

+ Tạo dựng cuộc sống ổn định, ấm no.

a,Những hình thức bạo lực gia đình trong tình huống: +Bạo lực tinh thần (tâm lý):"Mẹ thường xuyên cáu gắt, la mắng, dùng lời lẽ nặng nề khiến bạn H sợ hãi, căng thẳng." +Bạo lực thể chất:"Có lần mẹ đánh bạn H." b,Tác hại của bạo lực gia đình: -Đối với cá nhân:+Gây tổn thương về thể chất (bị đánh đập). +Ảnh hưởng tâm lý: lo âu, sợ hãi, mất tự tin, có thể dẫn đến trầm cảm. +Ảnh hưởng đến học tập, phát triển nhân cách. -Đối với gia đình:+Làm mất đi tình cảm, sự gắn kết giữa các thành viên. +Không khí gia đình căng thẳng, thiếu hạnh phúc. +Có thể dẫn đến tan vỡ gia đình. -Đối với xã hội:+Làm gia tăng các vấn đề xã hội (tội phạm, bạo lực). +Ảnh hưởng đến sự phát triển lành mạnh của thế hệ trẻ. +Gây mất trật tự, an toàn xã hội.


Nhà văn Vôn-te từng nói: Thơ ca là nhạc điệu của tâm hồn. Quả thật, thơ ca không chỉ là những câu chữ có vần điệu mà còn là nơi gửi gắm những cảm xúc sâu lắng nhất của con người. Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương chính là một bản “nhạc điệu tâm hồn” đầy tha thiết về tình mẫu tử thiêng liêng. Qua hình ảnh bông sen bình dị, tác giả đã khắc họa người mẹ nghèo nhưng giàu đức hi sinh, âm thầm dành trọn tình yêu thương và cả cuộc đời cho con. Những năm tháng vất vả, những giọt nước mắt và hi sinh của mẹ đã nuôi dưỡng con trưởng thành như một đóa hoa thơm giữa đời. Khi con khôn lớn, mẹ lại dần già đi, bóng mẹ “lắt lay” trong buổi chiều cuộc đời khiến người đọc không khỏi xúc động và xót xa. Đến khi mẹ qua đời, hình ảnh “mẹ thành ngôi sao lên trời” gợi lên niềm tin rằng tình mẹ vẫn luôn dõi theo, soi sáng bước đường của con. Bài thơ được viết theo thể thơ sáu chữ, với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh giàu tính biểu cảm và hàm súc, đặc biệt là hình ảnh hoa sen tượng trưng cho vẻ đẹp thanh khiết, hi sinh của người mẹ. Giọng điệu nhẹ nhàng, thân thương như lời tâm sự đã làm cho cảm xúc trong bài thơ trở nên sâu lắng và chân thành. Qua đó, tác phẩm không chỉ ca ngợi tình mẹ cao cả mà còn gửi gắm thông điệp ý nghĩa: mỗi người con cần biết yêu thương, trân trọng và biết ơn mẹ khi mẹ còn bên mình. Bài thơ khiến em càng thấu hiểu hơn công lao to lớn của mẹ và nhắc nhở em phải sống tốt hơn để xứng đáng với tình yêu thương vô bờ bến ấy.

-Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ vẫn cư xử chân thành, thân thiện và bình đẳng như với một người bạn cũ, không phân biệt địa vị hay hoàn cảnh. Đồng thời, em cũng có thể nhẹ nhàng nhắc nhở để bạn không nên quá khúm núm hay tự ti, vì tình bạn cần sự tôn trọng và chân thành.

-Cách ứng xử của anh béo gợi cho em bài học rằng trong tình bạn cần giữ sự tự nhiên, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau, không nên để chức vị hay địa vị xã hội làm mất đi sự chân thành giữa những người bạn.

-Chi tiết trên cho thấy xã hội Nga chìm trong tâm lí sợ hãi và kính nể quyền lực. -Không chỉ con người mà không gian, cảnh vật xung quanh cũng như mang dáng vẻ co rúm, e dè. -Qua đó gợi lên hình ảnh một xã hội ngột ngạt, nơi sự chân thành giữa con người bị lấn át bởi nỗi sợ và sự sùng bái địa vị.