Lương Thị Thúy Kiều
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Thể loại của văn bản trên là bi kịch
Câu 2.
Theo ông Cự Lợi, lý do Trần Thiết Chung thất bại là: thiếu tiền
Ông Cự Lợi khẳng định rằng bao nhiêu tài năng của Chung đều bị sự túng quẫn làm tiêu ma, và mọi công việc, dự định của Chung đổ bể là vì không có tiền để thực hiện ("Chỉ vì tiền mà thất bại", "không có tiền việc gì cũng hỏng hết").
Câu 3.
- Đây là một cách lập luận rất sắc sảo và thực tế. Cự Lợi thừa nhận tiền có mặt "xấu" (nguồn gốc có thể không sạch sẽ, bị coi khinh như chất thải), nhưng ông nhấn mạnh vào giá trị sử dụng của chúng. Như "phân, rác" là nguyên liệu để làm nên hoa thơm, trái ngọt, thì "tiền" chính là phương tiện để tạo ra những điều cao thượng, nhân đạo và sự nghiệp huy hoàng.
- Cự Lợi muốn thuyết phục Trần Thiết Chung bỏ qua cái nhìn phiến diện, cứng nhắc về sự "sạch - bẩn" của đồng tiền. Ông muốn Chung chấp nhận dùng tiền như một công cụ để đạt được mục đích lớn lao hơn thay vì cứ giữ vẻ thanh cao trong nghèo khó.
Câu 4.
- Cuộc trò chuyện kết thúc trong sự bất đồng quan điểm tuyệt đối. Mỗi người vẫn giữ nguyên lập trường của mình: Cự Lợi đại diện cho lối sống thực dụng, coi trọng kim tiền; Trần Thiết Chung đại diện cho lối sống thanh bạch, giữ gìn tiết tháo.
- Kết thúc này thể hiện sự xung đột gay gắt giữa hai hệ giá trị trong xã hội (vật chất và tinh thần). Nó cho thấy sự khó khăn của người trí thức trong việc giữ mình trước sức mạnh của đồng tiền, đồng thời làm nổi bật chủ đề của vở kịch: Sự tác động của "kim tiền" lên nhân cách và cuộc sống con người.
Câu 5.
Em đồng ý với ý kiến của ông Trần Thiết Chung. Bởi vì khi con người ta quá tham lam, lúc nào cũng muốn có thật nhiều tiền bạc và danh vọng thì sẽ rất vất vả để đạt được chúng. Càng muốn nhiều thì đầu óc càng phải suy nghĩ, lo lắng, thậm chí là đánh mất đi sự thảnh thơi của bản thân. Đôi khi, vì quá tham muốn mà người ta có thể làm những việc sai trái, gây ra những hậu quả xấu cho chính mình và gia đình. Vì vậy, biết sống đủ và hài lòng với những gì mình có sẽ giúp cuộc sống nhẹ nhàng, hạnh phúc hơn.
Câu 1.
Thể loại của văn bản trên là bi kịch
Câu 2.
Theo ông Cự Lợi, lý do Trần Thiết Chung thất bại là: thiếu tiền
Ông Cự Lợi khẳng định rằng bao nhiêu tài năng của Chung đều bị sự túng quẫn làm tiêu ma, và mọi công việc, dự định của Chung đổ bể là vì không có tiền để thực hiện ("Chỉ vì tiền mà thất bại", "không có tiền việc gì cũng hỏng hết").
Câu 3.
- Đây là một cách lập luận rất sắc sảo và thực tế. Cự Lợi thừa nhận tiền có mặt "xấu" (nguồn gốc có thể không sạch sẽ, bị coi khinh như chất thải), nhưng ông nhấn mạnh vào giá trị sử dụng của chúng. Như "phân, rác" là nguyên liệu để làm nên hoa thơm, trái ngọt, thì "tiền" chính là phương tiện để tạo ra những điều cao thượng, nhân đạo và sự nghiệp huy hoàng.
- Cự Lợi muốn thuyết phục Trần Thiết Chung bỏ qua cái nhìn phiến diện, cứng nhắc về sự "sạch - bẩn" của đồng tiền. Ông muốn Chung chấp nhận dùng tiền như một công cụ để đạt được mục đích lớn lao hơn thay vì cứ giữ vẻ thanh cao trong nghèo khó.
Câu 4.
- Cuộc trò chuyện kết thúc trong sự bất đồng quan điểm tuyệt đối. Mỗi người vẫn giữ nguyên lập trường của mình: Cự Lợi đại diện cho lối sống thực dụng, coi trọng kim tiền; Trần Thiết Chung đại diện cho lối sống thanh bạch, giữ gìn tiết tháo.
- Kết thúc này thể hiện sự xung đột gay gắt giữa hai hệ giá trị trong xã hội (vật chất và tinh thần). Nó cho thấy sự khó khăn của người trí thức trong việc giữ mình trước sức mạnh của đồng tiền, đồng thời làm nổi bật chủ đề của vở kịch: Sự tác động của "kim tiền" lên nhân cách và cuộc sống con người.
Câu 5.
Em đồng ý với ý kiến của ông Trần Thiết Chung. Bởi vì khi con người ta quá tham lam, lúc nào cũng muốn có thật nhiều tiền bạc và danh vọng thì sẽ rất vất vả để đạt được chúng. Càng muốn nhiều thì đầu óc càng phải suy nghĩ, lo lắng, thậm chí là đánh mất đi sự thảnh thơi của bản thân. Đôi khi, vì quá tham muốn mà người ta có thể làm những việc sai trái, gây ra những hậu quả xấu cho chính mình và gia đình. Vì vậy, biết sống đủ và hài lòng với những gì mình có sẽ giúp cuộc sống nhẹ nhàng, hạnh phúc hơn.
Câu 1:
'' Những giọt lệ '' của Hàn Mặc Tử là một tiếng kêu xé lòng kết tinh từ nỗi đau thể xác và bi kịch tinh thần tột cùng của thi nhân . Ngay từ mở đầu , cấu tứ bài thơ đã được xây dựng trên sự bế tắc với câu hỏi hoảng hốt '' Trời hỡi , bao giờ tôi chết đi ? '' . Đó không phải là lời than vãn thông thường mà là khát vọng giải thoát của một linh hồn đang bị gặm nhấm bởi nỗi đau thể xác dai dẳng. Mạch thơ chuyển từ sự tan rã của cái tôi cá nhân sang cảm giác bàng hoàng , mất phương hướng giữa vụ trụ bao la . Hình ảnh trung tâm ''giọt lệ'' xuyên suốt tác phẩm không đơn thuần là biểu hiện của nỗi buồn mà đã được mỹ lệ hóa thành '' giọt châu '' và hòa lẫn vào '' màu huyết '' . Sự chuyển hóa này cho thấy một quan niệm nghệ thuật độc đáo : thi nhân đã luyện nỗi đau thành những vần thơ kết tinh , sáng chói. Đặc biệt , việc sử dụng dồn dập các câu hỏi tu từ ở khổ cuối như . " Tôi vẫn còn đây hay ở đâu ? " đã khắc họa hình ảnh một con người đang chới với giữa ranh giới mong manh của thực và hư , của cõi sống và cái chết . Bằng ngôn từ ma mị , giàu sức gợi và giọng điệu bi thảm , Hàn Mặc Tử không chỉ phơi bày nỗi đau riêng biệt mà còn khơi gợi lòng trắc ẩn sâu sắc về số phận con người , đồng thời khảng định một sức sống mãnh liệt ngay cả trong sự tuyệt vọng cùng cực .
Câu 2:
Bài làm :
Giữa sa mặc khô cằn và nắng cháy , những mầm cây xương rồng vẫn vươn mình xanh tốt ; giữa những kẽ nứt của tảng đá khô khốc , những bông hoa dại vẫn kiên cường nở rộ khoe sắc hương . Thiên nhiên đã dạy cho con người bài học vô giá về sự sinh tồn : nơi nào có nghịch cảnh , nơi đó cần một sức sống mãnh liệt . Trong hành trình dài rộng của đời người cũng vậy , chúng ta không thể chọn cho mình một con đường chỉ toàn hoa hồng và nắng đẹp . Để đi đến đích cuối cùng , hành trang quan trọng nhất mà mỗi cá nhân cần mang theo chính là ý chí và nghị lực - '' thanh bảo kiếm '' giúp con người chặt đứt mọi xiềng xích của khó khăn để vươn tới thành công.
Trước hết ta cần hiểu ý chí , nghị lực là gì ? Đó không phải là một khái niệm trừu tượng , xa vời mà chính là bản lĩnh , sự kiên trì và lòng quyết tâm sắt đá trước những thử thách của cuộc sống . Người có nghị lực là người không biết cúi đầu trước thất bại, họ coi khó khăn là cơ hội để tôi luyện , coi vấp ngã là những nấc thang để bước cao hơn . Nói như một nhà văn , nghị lực chính là '' cơ bắp '' của tâm hồn , được hình thành và săn chắc qua những lần va đập với thực tế khắc nghiệt .
Tại sao ý chí , nghị lực lại có vai trò then chốt như vậy? Cuộc đời vốn dĩ là một bản nhạc không chỉ có nốt thăng vui sướng mà còn đầy những nốt trầm buồn đau . Nếu không có nghị lực, chúng ta sẽ dễ dàng bị những nốt trầm ấy nhấn chìm trọng sự tuyệt vọng . Ý chis giúp con người chế ngự nỗi sợ hãi và sự lười biếng của bản thân . Trước một ngọn núi cao , kẻ yếu đuối sẽ nhìn thấy sự nguy hiểm , nhưng người có chí lớn sẽ nhìn thấy vẻ đẹp của đỉnh cao . Và nghị lực chính là chất xúc tác cho sự sáng tạo . Khi bị dồn vào đường cùng , ý chí buộc con người phải suy nghĩ , tìm kiếm những giải pháp mới , từ đó khai phá ra những tiềm năng vô hạn còn ẩn giấu trong tâm linh . Thành công không bao giờ là món quà miễn phí từ thượng đế, nó là kết quả của một quá trình lao động bền bỉ , kiên gan bền chí .
Lịch sử và thực tại đã chứng minh sức mạnh diệu kỳ của những con người giàu nghị lực . Tại Việt Nam , tấm gương của nhà giáo ưu tú Nguyễn Ngọc Ký dùng đôi chân viết nên số phận vẫn luôn là bài học lớn cho các thế hệ học sinh . Hay như câu chuyện về sự vươn lên của những doanh nhân thành đạt , những vận động viên khuyết tật mang vinh quang về cho Tổ quốc . Điểm chung ở họ không phải là sự ưu đãi của số phận , mà là một ý chí thép không bao giờ chấp nhận đầu hàng nghịch cảnh.
Tuy nhiên, nhìn vào thực tế hiện nay, ta không khỏi chạnh lòng khi thấy một bộ phận giới trẻ đang sống thiếu lý tưởng và nghị lực. Họ giống như những '' nhành hoa cảnh trong nhà '' , được bao bọc quá mức nên dễ dàng gãy đổ khi gặp một cơn gió mạnh đầu đời. Áp lực học tập , một lần thì hỏng , hay sự đổ vỡ trong tình cảm cũng đủ khiến họ nản lòng , thậm chí chọn những lối thoát tiêu cực .Lối sống ngại khó ngại khổ , tư duy muốn thành công nhanh mà không cần nỗ lực đang làm xói mòn giá trị củ một thế hệ . Họ quên rằng , thanh kiếm chỉ sắc bén khi được đun trong lửa nóng và đập dưới búa nặng .
Để rèn luyện ý chí, chúng ta không cần phải đợi đến khi đối mặt với những biến cố lớn lao . Hãy bắt đầu bằng việc tự kỷ luật bản thân mỗi ngày : kiên trì thực hiện kế hoạch đã đề ra , không bỏ cuộc trước một bài tập khó , sẵn sàng đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã . Gia đình và xã hội cũng cần thay đổi cách giáo dục , hãy để con trẻ được va chạm , được thử thách và thậm chí là được thất bại, để các em tự đúc rút cho mình bài học về sự trưởng thành.
Ý chí nghị lực không chỉ giúp con người vượt qua gian khó mà còn làm nên giá trị và phẩm giá của mỗi cá nhân. Như lời khẳng định của một nhà văn đã từng nói '' Trên đời này không có gì là không thể đối với một người luôn cố gắng '' . Hãy cứ dấn thân , hãy cứ nỗ lực , vì chỉ khi bước qua bão giông , ta mới thấy bầu trời xanh tươi đẹp nhường nào . Ý chí chính là ánh sáng dẫn đường, đưa chúng ta thoát khỏi bóng tối của sự tầm thường để chạm tay vào vầng hào quang của ước mơ.
Câu 1: Những phương thức biểu đạt trong bài thơ là biểu cảm kết hợp với tự sự và miêu tả
Câu 2 : Đề tài trong bài thơ nói về giọt lệ của tình yêu , chia lìa và nỗi đau tan vỡ , nỗi cô đơn tuyệt vọng trong tâm hồn thi sĩ
Câu 3 : Hình ảnh thơ mang tính tượng trưng đặc sắc trong bài thơ là " bông phượng nở trong màu huyết " . Tượng trưng cho nỗi đau tình yêu tột cùng, sự tổn thương thể xác và tinh thần bị đẩy lên đỉnh điểm , thể hiện bi kịch cuộc đời thi nhân
Câu 4 : Biện pháp tu từ ở khổ thơ cuối bài được tác giả sử dụng là câu hỏi tu từ, ẩn dụ . Tác dụng : để khắc hoạ đỉnh điểm nỗi đau đớn , sự cô đơn tuyệt vọng và tâm trạng bơ vơ của thi nhân trước cuộc đời, một tâm hồn đau thương nhưng không chịu buông xuôi , qua đó cho thấy sức sống mãnh liệt đan xen với nỗi đau thể xác và tinh thần dai dẳng
Câu 5 : Cấu tứ bài thơ rất độc đáo , từ những trăn trở về tồn tại cá nhân đến sự hoảng loạn trước cái chết và đọng lại thành những giọt lệ của nỗi đau