Nông Thị Vân Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Thị Vân Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Nhân vật Trần Thiết Chung trong đoạn trích "Kim tiền" (Vi Huyền Đắc) là hình tượng điển hình cho sự tha hóa của con người trước sức mạnh của đồng tiền. Ban đầu, ông được giới thiệu là một trí thức có tài, có chí hướng và trọng danh dự. Tuy nhiên, bi kịch bắt đầu khi ông bị cuốn vào vòng xoáy của lòng tham và khát vọng làm giàu bằng mọi giá. Sự thay đổi của Trần Thiết Chung được thể hiện rõ qua thái độ thực dụng, lạnh lùng, coi tiền bạc là thước đo duy nhất cho các giá trị sống. Ông sẵn sàng vứt bỏ nhân cách, tình thân để đạt được mục đích vật chất. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ phản ánh bối cảnh xã hội giao thời đầy biến động mà còn đưa ra lời cảnh tỉnh sâu sắc về sự băng hoại đạo đức khi con người để đồng tiền chi phối tâm hồn, dẫn đến cái kết bi thảm và cô độc.

câu 2 :

Trong hành trình nhân sinh, con người luôn khao khát đi tìm hạnh phúc. Thế nhưng, hạnh phúc thực sự nằm ở đâu? Có người dành cả đời để tích trữ của cải, lại có người buông bỏ tất cả để tìm sự thanh thản. Thực tế, cuộc sống bền vững không nằm ở hai cực đoan đó, mà nằm ở sự cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần. Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng vật chất và tinh thần là hai yếu tố song hành, không thể tách rời. Giá trị vật chất là những nhu cầu hữu hình như cơm ăn, áo mặc, tiền bạc và tiện nghi. Nó là "cái nền" để con người tồn tại. Ngược lại, giá trị tinh thần là thế giới nội tâm, đạo đức, tình cảm và tri thức – là "cái hồn" quyết định phẩm chất sống. Một chiếc xe sang có thể giúp ta đi nhanh hơn, nhưng một tâm hồn đẹp mới giúp ta biết mình đang đi về đâu. Vai trò của vật chất là không thể phủ nhận. Trong xã hội hiện đại, tiền bạc là công cụ giúp chúng ta chăm sóc sức khỏe, tiếp cận giáo dục và thực hiện những dự định cá nhân. Nếu thiếu hụt vật chất, con người dễ rơi vào bi kịch của sự túng quẫn, khiến tâm trí khó lòng thăng hoa. Tuy nhiên, nếu coi vật chất là mục đích tối thượng, con người dễ rơi vào cái bẫy của "lòng tham vô độ" như đoạn trích đã cảnh báo. Khi quá ham cầu quyền lực và tiền tài, chúng ta dễ đánh mất bản ngã, sẵn sàng chà đạp lên lương tâm và tình thân. Cái giá phải trả chính là sự dằn vặt khôn nguôi và sự quay lưng của xã hội – một gánh nặng hệ lụy vô cùng khủng khiếp. Ở chiều ngược lại, một đời sống tinh thần phong phú là "mỏ neo" giữ cho con người bình thản trước bão giông. Khi biết kiểm soát lòng tham và trân trọng những giá trị đạo đức, ta sẽ tìm thấy niềm vui trong sự sẻ chia, sự đồng cảm và lòng trắc ẩn. Sự giàu có về tâm hồn giúp con người định vị được bản thân, không bị cuốn theo những hư vinh nhất thời. Vậy làm thế nào để đạt được sự cân bằng? Đó chính là lối sống "biết đủ". Biết đủ không phải là an phận thủ thường hay lười biếng, mà là nỗ lực hết mình để kiến tạo cuộc sống đầy đủ nhưng không để vật chất điều khiển hành vi. Chúng ta cần lao động chân chính để tạo ra của cải, đồng thời dành thời gian nuôi dưỡng tâm hồn qua việc đọc sách, học hỏi và yêu thương. Một người hạnh phúc là người có thể ngồi trong một ngôi nhà ấm cúng (vật chất) và cảm thấy lòng mình thực sự bình yên (tinh thần). Tóm lại, vật chất và tinh thần giống như hai mặt của một đồng xu. Vật chất giúp cuộc sống dễ dàng hơn, nhưng tinh thần mới làm cho cuộc sống đáng sống hơn. Giữ cho tâm hồn được bình thản và cuộc sống bền vững chính là kết quả của việc biết điều tiết cán cân này. Đừng để đến khi đứng trên đỉnh cao của tiền bạc mới nhận ra mình đã trở thành một "kẻ nghèo khổ" trong chính tâm hồn mình.

Câu 1: Thể loại của văn bản Thể loại: Bi kịch (hoặc Kịch nói).

Câu 2: Nguyên nhân thất bại của Trần Thiết Chung (theo ông Cự Lợi) Theo ông Cự Lợi, Trần Thiết Chung thất bại là vì ông quá trọng danh dự, quá lương thiện và tin người trong một xã hội mà đồng tiền làm chủ. Cự Lợi cho rằng lối sống đạo đức, cũ kỹ của Chung không phù hợp với việc làm giàu và tranh đoạt quyền lực.

Câu 3: Ý nghĩa hình ảnh so sánh "phân, bẩn, rác" với "tiền" Ý nghĩa: Đây là một cách so sánh cực đoan nhằm hạ thấp giá trị đạo đức và thiêng liêng hóa giá trị vật chất của Cự Lợi. Ông ta coi tiền bạc, dù có kiếm được bằng cách "bẩn thỉu" như rác rưởi, vẫn là thứ có sức mạnh vạn năng. Mục đích thuyết phục: Cự Lợi muốn thuyết phục Chung hãy từ bỏ sự tự trọng, rũ bỏ cái "vỏ" đạo đức để bất chấp thủ đoạn kiếm tiền, vì theo ông ta, khi có tiền rồi thì mọi vết bẩn đều có thể được xóa sạch.

Câu 4: Kết thúc cuộc trò chuyện và ý nghĩa đối với chủ đề Diễn biến: Cuộc trò chuyện kết thúc bằng sự bế tắc hoặc sự đối lập gay gắt về tư tưởng giữa một bên là giữ gìn nhân cách (Chung) và một bên là tôn thờ tiền bạc (Lợi). (Cần văn bản cụ thể để mô tả chi tiết hành động kết thúc). Ý nghĩa: Kết thúc này làm nổi bật chủ đề: Phê phán sự tha hóa của con người trước sức mạnh mãnh liệt của đồng tiền và khẳng định bi kịch của những người trí thức lương thiện trong xã hội kim tiền.

Câu 5: Quan điểm về câu nói của Trần Thiết Chung

Em hoàn toàn đồng ý với quan điểm của ông Trần Thiết Chung. Trong cuộc sống, tham vọng là động lực để phát triển, nhưng "tham muốn" quá độ, bất chấp đạo lý sẽ dẫn đến những hệ lụy khôn lường. Khi con người càng ham cầu vật chất hay quyền lực vô độ, họ dễ sa chân vào những sai lầm, đánh mất bản thân và gia đình. Gánh nặng hệ lụy ở đây chính là sự dằn vặt về lương tâm, sự quay lưng của xã hội và những hậu quả pháp lý hoặc tinh thần mà họ phải gánh chịu. Vì vậy, biết kiểm soát lòng tham là cách để giữ cho tâm hồn được bình thản và cuộc sống bền vững.

Bài thơ "Những giọt lệ" của Hàn Mặc Tử là một tiếng thét xé lòng, kết tinh nỗi đau đớn, tuyệt vọng và khát vọng sống mãnh liệt của một thi sĩ mang trong mình bi kịch tình yêu và bệnh tật. Ngay từ nhan đề, tác phẩm đã gợi lên không gian u buồn, nơi nỗi đau được cụ thể hóa thành những "giọt lệ" rơi xuống, tượng trưng cho những gì mất mátđau đớn nhất. Thi sĩ không chỉ đau đớn về thể xác mà còn trải qua sự giằng xé dữ dội trong tâm hồn. Nỗi cô đơn và cảm giác lạc lõng giữa cõi đời vô định được đẩy lên đến đỉnh điểm khi nhà thơ thốt lên những câu hỏi tu từ đầy day dứt: "Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?". Đó không hẳn là sự chán chường, mà là sự giằng co, bất lực trước số phận, khi khát khao yêu thương vẫn còn cháy bỏng nhưng tình yêu lại chẳng trọn vẹn. Bằng ngôn từ giàu sức gợi, nhịp thơ dồn dập như hơi thở gấp gáp, Hàn Mặc Tử đã biến nỗi đau cá nhân thành một bi kịch mang tính tồn sinh, khiến người đọc cảm nhận rõ sự nhỏ bé, hữu hạn của con người trước thời gian và không gian. "Những giọt lệ" thực sự là tiếng lòng của một tâm hồn nhạy cảm, tuyệt vọng nhưng vẫn khao khát được yêu và được sống, một di sản thơ ca đầy ám ảnh về nỗi đau và vẻ đẹp của sự đấu tranh.

câu 1 :

Phương thức biểu đạt của bài thơ trên là biểu cảm

câu 2:

đề tài của bài thơ trên là vì tình yêu

câu 3:

" Người đi một nửa hồn tôi mất

Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ"

2 câu thơ trên đã nói lên một hình ảnh tượng trưng cho bài thơ 2 câu thơ ấy nói lên rằng sự cô đơn và buồn bã khi người bạn đời rời khỏi tâm hồn khiến ta cảm giác như mất đi 1 nửa hồn người làm cho ta cảm thấy cô đơn và trống trải

câu 4:

trong khổ thơ cuối tác giả sử dụng biện pháp tu từ: ẩn dụ và nghi vấn . các biện pháp đã khắc hoạ nỗi cô đơn và tuyệt vọng cùng tình yêu cháy bỏng nhưng uất nghẹn trong cảnh ngộ bi thương

câu 5:

cấu tứ của bài thơ cho thấy nó được xây dựng trên tâm tư đứt gãy đầy đau khổ về sự tồn tại và đã chuyển hoá nỗi buồn thành nỗi bi kịch tuyệt vọng cực điểm