Ngô Ngọc Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Sáng hôm ấy, em đã thức dậy thật sớm và ăn sáng để chuẩn bị ra bến xe đi về quê, suốt dọc đường đi em được ngắm biết bao nhiêu cảnh đẹp, được nhìn thấy rất nhiều thứ mới mẻ và thú vị. Trong lòng em cứ háo hức và hồi hộp mong chờ xe lăn bánh lăn bánh thật nhanh để mau về quê nội. Vừa bước xuống xe, mùi thơm của lúa vàng như mang em vào một thế giới cổ tích, ngọt ngào, một mùi vị của tình quê không ở đâu em cảm nhận được như ở nơi này. Và xen lẫn vào đó là tiếng nước trôi nhẹ nhàng của dòng sông đủ làm nên một bức tranh trọn vẹn.
Dòng sông quê nội được mệnh danh là hơi thở của cánh đồng, nó bao quanh quê hương em, cung cấp nước cho các bác nông dân vào mùa vụ, là tiếng nhạc du dương cổ vũ cho mọi người, tiếng ru trẻ thơ mỗi buổi trưa hè. Trên con sông quê, em không thể quên được những kỉ niệm một thời theo anh đi bắt cá, đi tắm, đi tổ chức những cuộc đua trâu, những trò đánh trận.
Những buổi sáng sớm tinh mơ, dòng sông quê nội càng trở nên thơ mộng bởi làn sương bao phủ, ẩn hiện xa xa là những cành cây trúc, cây liễu rũ xuống, hay trước mặt là cây đa cổ thụ in hình. Ôi, cảnh đẹp biết dường nào, nó như một bức tranh sơn mài đã được một nghệ nhân nào tô vẽ lên. Nước sông nhẹ nhàng trôi như vẫy chào mọi người ngày mới đến. Vào buổi trưa hè, dòng sông lại hòa nhịp với những cơn gió nhẹ mang hơi mát vào làng em, khiến cái nắng trở nên dịu dàng hơn. Mọi người cũng thường tranh thủ nghỉ trưa ở trên những hàng cây rợp bóng mát cạnh dòng sông.
Rồi chiều chiều, mọi người lại nô nức ra sông tắm rửa, ra sông nghỉ ngơi, tám chuyện hoặc theo những con thuyền lênh đênh để câu cá, cắt vó, vớt những cây bèo đang trôi theo dòng nước. Mỗi buổi chiều, em thường cùng các bạn dưới quê rủ nhau ra sông vớt rác để giúp sông trở nên sạch sẽ và đẹp đẽ hơn. Chúng em đang cố gắng làm những hành động nhỏ để góp phần giữ gìn dòng sông, mong rằng từ hành động nhỏ đó mọi người sẽ ý thức được việc xả rác vào dòng sông là không đúng để dòng sông mát lạnh luôn là người bạn của làng quê.
Dòng sông ơi, dù sau này em lớn lên em cũng không bao giờ quên sông đâu, sông chính là người bạn, gắn liền với tuổi thơ em, với kĩ niệm. Dù bây giờ, em đã rời xa sông, nhưng những hình ảnh về sông, về con người nơi này em mãi giữ trong tim mình. Hãy luôn mãi đẹp, mãi xanh sông nhé.
Con sông Lam, một nguồn sống vẫn chảy ven thành phố quê em, đã gắn bó với người dân và với em từ những ngày em còn rất nhỏ. Sự kết nối mật thiết giữa sông và con người đã kéo dài qua bao thế hệ. Sông Lam ở quê em rộng lớn và mênh mông, nước sông thường có màu xanh biếc, trong veo và luôn lặng lẽ trôi theo dòng, hướng về biển cả. Sông thường đẹp nhất vào những ngày hè ấm áp.
Buổi sáng, khi mặt trời vừa mới hé mắt, ánh nắng ban mai lan tỏa từ phía đông làm cho dòng sông tỏa sáng dưới những tia nắng mềm mại. Sông Lam trong trạng thái này như một chiếc áo lụa đào, lấp lánh với ánh nắng ban mai. Mặt sông phản chiếu hình ảnh của các tòa nhà cao tầng trong thành phố, và âm thanh cuộc sống sôi động bên bờ sông lan tỏa khắp nơi. Hai bên bờ sông, hàng dừa xanh nghiêng mình tạo bóng mát, và đàn chim đua nhau hát ca chào đón ngày mới.
Trưa đến, dòng sông trở nên yên bình dưới cái nắng chói chang, nhưng vẫn rất đẹp với chiếc áo xanh quyến rũ. Mặt nước vẫn lặng lẽ trôi theo dòng, và đôi khi, các con cá bơi nhẹ dưới nước mát lành.
Mỗi khi chiều buông xuống, Sông Lam trở nên tuyệt đẹp hơn với chiếc áo màu vàng lung linh của hoàng hôn. Mặt nước của sông lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Những đám mây trắng bồng bềnh nhanh chóng trôi qua, tạo ra những tạo hình thú vị trên bầu trời, và tất cả cùng hòa quyện vào bức tranh đẹp của bình minh. Ven bờ sông, các trẻ nhỏ tụ tập, vui đùa, và cùng nhau tận hưởng những câu chuyện.
Vào buổi tối, khi mặt trời nhường chỗ cho mặt trăng lấp lánh, Sông Lam tỏa sáng trong bóng đêm. Từng làn gió thoảng qua tạo ra những làn sóng nhẹ nhàng, tạo ra một thảm màu tím biếc trên mặt nước sông. Trên tấm thảm tím ấy, ánh trăng và ngàn vì sao làm cho dòng sông trở nên lộng lẫy. Sông Lam vào buổi tối thường rất yên bình, và những bãi cát ven sông trải dài trông xanh mướt. Các con nước chảy êm đềm, và đôi khi, bạn có thể thấy các con cá nhảy nhót trong dòng nước mát lành. Trên bờ sông, những chiếc thuyền nhỏ đang kéo lưới, và tiếng ca và hò của người dân càng làm cho dòng sông trở nên sống động hơn.
Sông Lam, biểu tượng của quê hương em, là nguồn cảm hứng cho phong cảnh xung quanh. Làng quê ngày càng thêm đẹp và thơ mộng nhờ dòng sông này. Em hy vọng rằng Sông Lam sẽ mãi mãi giữ nguyên vẻ đẹp của nó, luôn trong xanh, tươi đẹp, và tràn đầy sự trẻ trung như thế.