Đào Thảo Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Thảo Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm:

Nếu ví thi ca yêu nước Việt Nam là một dòng sông chảy mãi, thì "Việt Nam quê hương ta" của Nguyễn Đình Thi chính là một trong những ngọn sóng lấp lánh nhất, kết tinh trọn vẹn hồn cốt của đất nước và con người xứ sở. Ngay từ những vần thơ mở đầu, nhà thơ đã đưa ta vào một không gian thiên nhiên tráng lệ nhưng cũng rất đỗi thanh bình, nơi có "mênh mông biển lúa" vàng rực và "cánh cò bay lả" dập dờn trong mây mờ Trường Sơn. Tuy nhiên, Nguyễn Đình Thi không chỉ nhìn quê hương bằng đôi mắt say sưa cái đẹp, mà còn nhìn bằng trái tim thấu cảm những đau thương lịch sử để khắc họa nên một dân tộc "chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên" đầy kiêu hãnh. Con người Việt Nam hiện lên thật toàn mĩ với sự giao thoa giữa phẩm chất anh hùng quật cường và bản tính thuần hậu, "hiền như xưa" trong chiếc "áo nâu nhuộm bùn" cần cù. Sức hấp dẫn của đoạn trích còn nằm ở thể thơ lục bát uyển chuyển, nhịp nhàng như nhịp võng đưa, kết hợp cùng biện pháp điệp từ "nhớ" và phép liệt kê những hình ảnh bình dị như "rau muống, quả cà". Những yếu tố nghệ thuật ấy không chỉ tạo nên âm hưởng tha thiết mà còn khẳng định một chân lý: tình yêu Tổ quốc luôn bắt nguồn từ những gì máu thịt và giản đơn nhất. Tóm lại, bằng ngôn từ giàu chất họa và chất nhạc, Nguyễn Đình Thi đã khơi dậy trong lòng độc giả niềm tự hào tự tôn dân tộc sâu sắc. Đứng trước những vần thơ ấy, mỗi chúng ta thêm trân trọng gốc rễ quê hương và ý thức rõ hơn về trách nhiệm nỗ lực cống hiến để xây dựng mảnh đất hình chữ S ngày càng rạng rỡ.mỹ



Câu 1.
Bài thơ trên được viết theo thể thơ lục bát

Câu 2.
Phương thức biểu đạt chính của bài thơ là biểu cảm

Câu 3.
Trong khổ thơ cuối, tác giả đã sử dụng thành công biện pháp tu từ điệp ngữ khi nhắc lại cụm từ "Ta đi ta nhớ" 2 lần và từ "nhớ" 2 lần

Tác dụng của phép tu từ điệp ngữ:

 + Tạo nên nhịp điệu thơ dồn dập, tha thiết như những lớp sóng lòng trào dâng không dứt. Cách ngắt nhịp linh hoạt cùng việc lặp lại từ "nhớ" giúp lời thơ giàu tính nhạc, khắc sâu vào tâm trí người đọc một điệu hồn hoài niệm.

 + Phép liệt kê đã mở ra một không gian ký ức rộng lớn, đi từ những hình ảnh kỳ vĩ của thiên nhiên như "núi rừng", "dòng sông" đến những gì bình dị, thân thuộc nhất của đời sống thôn dã như "khoai ngô", "rau muống" và "quả cà". Nỗi nhớ không còn trừu tượng mà hiện hữu cụ thể qua từng phong vị quê hương.

+ Qua đó, ta thấy được tình yêu quê hương da diết, gắn bó máu thịt của người đi xa. Đó không chỉ là nỗi nhớ cảnh vật mà còn là sự trân trọng những giá trị giản đơn, bền bỉ của gốc rễ dân tộc.

Câu 4.
Xuyên suốt những vần thơ, hình ảnh con người Việt Nam hiện lên thật lấp lánh với những vẻ đẹp tâm hồn và cốt cách cao quý:

+ Cần cù, gian khó của những con người "áo nâu nhuộm bùn", dãi dầu nắng mưa để dựng xây đất nước từ thuở khai hoang.

+ Tinh thần anh hùng, quật cường, "chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên", sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền dân tộc.

+ Bản tính hiền lành, nhân hậu, khi rời tay súng lại trở về với vẻ đẹp thuần hậu, chất phác "lại hiền như xưa".

+ Lòng thủy chung son sắt trong tình yêu và đôi bàn tay tài hoa, khéo léo như có "phép tiên" dệt nên những giá trị văn hóa ngàn đời.

=> Qua cái nhìn trân trọng của nhà thơ, con người Việt Nam hiện lên với vẻ đẹp toàn diện: vừa mạnh mẽ trong chiến đấu, vừa cần cù trong lao động, lại vừa lãng mạn, tài hoa trong đời sống tinh thần. Đó chính là biểu tượng của một dân tộc bất diệt.


Câu 5.

- Bài thơ viết về đề tài quê hương, đất nước – một đề tài muôn thuở nhưng luôn tươi mới dưới cái nhìn riêng biệt của mỗi nhà thơ.

- Thông qua việc khắc họa bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, trù phú cùng truyền thống lịch sử hào hùng và phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam, bài thơ ca ngợi vẻ đẹp toàn mĩ của Tổ quốc. Từ đó, tác giả bộc lộ niềm tự hào tự tôn dân tộc và tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng của một tâm hồn trí thức gắn bó mật thiết với vận mệnh đất nước.