Nguyễn Trọng Vinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là: Nghị luận. Câu 2: Nội dung chính của văn bản: Văn bản là những suy ngẫm, chiêm nghiệm sâu sắc của tác giả về sự vô tâm của con người đối với thế giới xung quanh. Qua đó, nhà văn khẳng định sự cần thiết của những "nỗi đau" để con người tỉnh thức, học cách thấu cảm, bao dung và nâng niu sự sống.
Câu 3: *Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc (cụm từ "...quen...") kết hợp với nhân hóa (thiên nhiên biết tha thứ, độ lượng, trầm mặc, nhẫn nhịn, bao dung). Tác dụng: Về nội dung: Nhấn mạnh sự cao thượng, nhẫn nại và đức hy sinh thầm lặng của thế giới tự nhiên trước những tác động thô bạo của con người. Nó đối lập hoàn toàn với sự vô tình của "chúng ta" ở các đoạn trước. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu chậm rãi, trang trọng và giàu sức gợi cảm cho đoạn văn; làm cho lời khẳng định về lòng bao dung của tạo hóa trở nên thấm thía, thuyết phục hơn.
Câu 4: Tác giả nói "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" vì: Cái đau khi "gai đâm" là sự tỉnh thức về cảm giác. Nó buộc con người phải dừng lại sự vô tâm bấy lâu nay để nhận ra rằng: tổn thương là có thật, là "rỉ máu". Khi tự mình trải nghiệm nỗi đau, con người mới có thể thấu cảm với những tổn thương mà mình đã vô tình gây ra cho vạn vật (cỏ hoa, dòng sông, lòng người...). Đó là một lời nhắc nhở cần thiết để thanh lọc tâm hồn, giúp con người sống chậm lại và biết trân trọng những giá trị mỏng manh quanh mình.
Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là bài học về sự thấu cảm và lối sống tỉnh thức. Trong cuộc sống hối hả, chúng ta dễ dàng trở nên vô cảm và gây ra tổn thương cho người khác cũng như môi trường sống. Việc nhận diện được nỗi đau và biết "giật mình" trước những sai lầm của bản thân chính là bước đầu tiên để nuôi dưỡng một tâm hồn nhân văn. Biết đau nỗi đau của vạn vật chính là lúc ta bắt đầu sống một cuộc đời sâu sắc và ý nghĩa hơn.