Nguyễn Thúy Hường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Phương thức biểu đạt chính là Nghị luận (kết hợp với yếu tố biểu cảm). Tác giả sử dụng các lí lẽ và hình ảnh giàu sức gợi để bàn luận về một triết lý sống, một thái độ sống tỉnh thức trước thế giới. Câu 2 Văn bản bàn về mối quan hệ giữa con người và thế giới xung quanh (thiên nhiên, vạn vật). Tác giả chỉ ra sự vô tâm, thô tháp của con người khi cứ mặc nhiên hưởng thụ sự bao dung của thế giới mà không hay biết mình đang gây tổn thương cho nó. Từ đó, ông nhấn mạnh sự cần thiết của những "cú sốc" hay nỗi đau (gai đâm) để đánh thức lương tri và lòng trắc ẩn trong mỗi người. Câu 3 Trong đoạn (7), tác giả Chu Văn Sơn đã sử dụng thành công biện pháp nhân hóa kết hợp với điệp cấu trúc. Việc gán cho vạn vật những phẩm chất như "tha thứ", "độ lượng", "nhẫn nhịn" đã biến thiên nhiên vô tri trở nên có tâm hồn vị tha như con người. Cấu trúc lặp "quen..." nhấn mạnh sự chịu đựng bền bỉ, lặng thầm của thế giới trước sự vô tình của chúng ta. Qua đó, biện pháp tu từ này không chỉ tạo nhịp điệu da diết mà còn đánh thức lòng trắc ẩn, nhắc nhở con người sống chậm lại để nâng niu và trân trọng vẻ đẹp của vạn vật xung quanh. Câu 4 Lời nhắn nhủ "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" mang ý nghĩa thức tỉnh sâu sắc. "Gai đâm" là hình ảnh ẩn dụ cho những va vấp, nỗi đau hay biến cố trong đời. Tác giả cho rằng con người khi quá "yên chí" thụ hưởng sự bao dung của thế giới dễ trở nên vô cảm, chai sạn. Một cú "gai đâm" khiến ta đau đớn, "giật mình" để nhận ra rằng mọi sự tổn thương đều để lại dấu vết "rỉ máu". Nỗi đau ấy chính là phương thuốc cần thiết để đánh thức lương tri, giúp ta thấu cảm và sống trách nhiệm hơn với vạn vật xung quanh. Câu 5 Bài học tâm đắc nhất rút ra từ văn bản là lối sống thấu cảm và trân trọng những giá trị bình dị. Đừng coi sự bao dung của thiên nhiên hay lòng tốt của người khác là điều hiển nhiên để rồi mặc nhiên "xéo lên" nó. Chúng ta cần học cách sống nhẹ nhàng, tỉnh thức trong từng bước chân để không làm tổn thương cái đẹp. Đồng thời, hãy biết ơn cả những "cú gai đâm" của cuộc đời, bởi chính những va vấp ấy giúp tâm hồn ta không bị xơ cứng và biết nâng niu hơn hạnh phúc mình đang có.